Táo thì còn đỡ, chứ chuối vốn là đặc sản phương Nam, ở cái thôn nhỏ miền Bắc đúng là một món hàng xa xỉ.
Thực những đang chuyện với Vương Quế Hoa cũng chẳng ngoài, là bác dâu, thím dâu của Thẩm Việt, tính một bà thím ruột và hai bà bác dâu họ. Cả Vương Quế Hoa nữa là tròn bảy .
Vương Quế Hoa thì tròng mắt như rớt ngoài: “Ăn cái gì mà ăn, bộ tiền mua chắc!”
“Này thím, thím thế là . Vợ thằng Việt nó hiếu kính bậc cha chú chúng , chúng ăn?”
“ đấy chị dâu, chị câu em buồn lòng quá. Chị em dâu bao nhiêu năm, chị hẹp hòi đến thế, ?”
“ thấy vợ thằng Việt giờ hiểu chuyện hơn xưa nhiều , chị cũng đừng lấy chuyện cũ mà đè nén nữa.”
“Cái quả gọi là gì nhỉ, thấy trấn , đắt lắm. Nghe mùi thôi thèm rớt nước miếng.”
“Là chuối. là đồ nhà quê, ăn một , mềm thơm ngọt.”
“Cháu trai nhà còn ăn bao giờ, nó mà ăn thì mừng đến mức nào.”
Vương Quế Hoa chằm chằm bàn tay đang chuẩn bẻ chuối của Lâm Hiểu Thuần, ngay khoảnh khắc tay cô chạm nải chuối, bà liền xông tới giật phắt lấy.
“Đừng lề mề ở đây nữa, cả nhà đang chờ các về ăn cơm đấy.”
Nói xong, bà xách nải chuối thẳng. Đi hai bước về giật nốt túi táo, lúc mới yên tâm mà trong.
Lâm Hiểu Thuần dở dở , ngượng ngùng với mấy bà thím, bà bác của Thẩm Việt: “Thật ngại quá.”
Ngại vì để các vị mừng hụt một phen.
Mấy bà thím, bà bác tuy miệng “ ”, nhưng thực chất đều phủi m.ô.n.g dậy về hết.
Thẩm Mạn Mạn và Trần Tử Siêu níu lấy vạt áo Lâm Hiểu Thuần, hai đứa trẻ tài nào hiểu nổi tốc độ lật mặt của mấy bà nội . Đặc biệt là bà nội ruột, hôm nay bà đối xử với chúng lạnh lùng, cứ như thể chúng cháu trai, cháu gái của bà .
Về vấn đề , Lâm Hiểu Thuần nhanh tìm nguyên nhân.
Cô bước sân thấy Vương Quế Hoa đang bóc chuối đút cho Thẩm Xương ăn. Bộ dạng trái ngược với vẻ nghiến răng nghiến lợi đánh Thẩm Xương lúc cô rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-76.html.]
Cô loáng thoáng hai chữ “con hoang” từ miệng hai con họ, sắc mặt lập tức sa sầm.
Cô đặt quần áo phòng, bảo hai đứa trẻ cũng ở yên trong đó.
Xoay đóng cửa bước , cô giật lấy quả chuối từ tay Thẩm Xương và Vương Quế Hoa, ném thẳng mặt họ, giận dữ quát: “Ăn sợ nghẹn c.h.ế.t ! Ăn đồ bỏ tiền mua, lưng . xem nào, con của Thẩm Việt thành con hoang?”
lúc đó, Thẩm Việt bước sân, sa sầm mặt hỏi: “Có chuyện gì thế? Lại ồn ào cái gì?”
Thẩm Xương vội lau mặt, giành : “Bọn em gì , chỉ là ăn một quả chuối thôi mà chị giật ném mặt em với .”
Vương Quế Hoa “phì” một tiếng: “Mày còn bao che cho nó gì, kể hết những gì mày cho hai mày , để hai mày ly hôn với nó .”
Thẩm Việt đen mặt: “Thẩm Xương, mày .”
Thẩm Xương dám ngẩng đầu, lúng túng : “Không gì , thật sự gì mà. Anh hai, sức khỏe , đừng để tâm mấy chuyện vớ vẩn .”
Thẩm Việt gằn giọng: “Nói!”
“Được .” Thẩm Xương hít một thật sâu. “Người đều Mạn Mạn với Tiểu Siêu con của , đổ vỏ cho mà còn mừng thầm trong bụng đấy.”
Sắc mặt Thẩm Việt càng thêm u ám, vung tay tát một cái chát lên mặt Thẩm Xương, lạnh lùng hỏi: “Đừng với tao ‘ ’ chính là mày nhé?!”
Thẩm Xương ôm mặt, vội vàng chối: “Dĩ nhiên em .”
“Là ai?” Thẩm Việt chằm chằm mắt , như thấu tâm can.
Thẩm Xương ấp úng: “Cái … cái em .”
Vương Quế Hoa thấy sắc mặt Thẩm Việt ngày càng đen, sợ đánh con trai út, vội vàng : “Tiểu Xương, mau cho hai mày . Chúng là một nhà, chẳng lẽ vì mày thật mà bán mày ?”
Thẩm Xương sợ đến co rúm , cúi gằm mặt, hai tay cứ xoắn . Hắn thầm kêu khổ trong bụng, chỉ bịa chuyện cho để bà nguôi giận, chuyển sự chú ý thôi, ai dè để con mụ thấy, giờ còn khiến hai lạnh lùng với thế .
Lâm Hiểu Thuần bộ dạng chột của , mỉa mai: “Cái tài bịa đặt, ăn của mà dùng việc tử tế thì khi sớm thành công . Suốt ngày chỉ học thói đàn bà khua môi múa mép, gieo rắc thị phi, bảo lấy vợ, đáng đời ế cả đời.”
Trong nguyên tác, khi Thẩm Lan vì gả cho một tên ngốc mà tự sát, hôn sự của Thẩm Xương cũng đổ bể, quả thực sống độc cả đời.
Thẩm Xương trúng tim đen, mặt lúc đỏ lúc trắng, mở miệng mấy mà gì để cãi , đành buông mấy câu chửi thề tục tĩu.