Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 72

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:08:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Hiểu Thuần , bắt gặp Tô Nhược Tuyết đang dìu Triệu Đình Xuyên ngay lưng , ánh mắt đầy oán hận.""

""Triệu Đình Xuyên lúc trông còn thảm hại như , dù cánh tay bó thạch cao vẫn treo ngực. Gương mặt góc cạnh của điểm vài vết xước nhỏ, trái càng tăng thêm vẻ nam tính, phong trần.

Chẳng trách nguyên chủ mê luyến đến . Đáng tiếc, cô nguyên chủ, và cũng chẳng gu của cô.

Tô Nhược Tuyết vội siết c.h.ặ.t t.a.y Triệu Đình Xuyên, lẽ do quá kích động nên lỡ dùng sức, động tác mạnh đến nỗi nhíu mày vì đau.

Triệu Đình Xuyên hất cằm, ném cho cô một ánh khinh khỉnh: “Lâm Hiểu Thuần, thôi . Đừng viện bất cứ lý do gì để tiếp cận nữa. “

Lâm Hiểu Thuần: “... “

Tô Nhược Tuyết rưng rưng nước mắt: “Lâm Hiểu Thuần, thấy đối xử với cô đủ , xin cô đừng phiền chúng nữa, ? “

Cái quái gì ? Cô chọc ai thế ? Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà cũng gặp hai vị “thánh tự suy diễn” ư?

Những hiếu kỳ xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía cô. Lại một nữa, cô trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Lục Hằng Viễn từng qua “chiến tích lừng lẫy” của Lâm Hiểu Thuần nên cũng vội xen , chỉ khoanh tay , dáng vẻ ung dung tự tại.

Phùng Hỉ bật dậy, lớn tiếng bênh vực: “Hai nhầm ? Là chúng đến , thành chúng tiếp cận ? Các đừng năng hàm hồ như thế ? “

Đôi mắt Tô Nhược Tuyết ngấn lệ: “Em gái , chắc em thế nào . Cô rõ chúng kết hôn mà vẫn cố tình đến đây phiền. Em xem, vết thương chồng đều là “tuyệt tác “ của cô đấy. “

Phùng Hỉ cau mày: “Ai là em gái của cô? Đừng nhận bừa. Sư phụ quang minh chính đại, cô đừng vu khống! Với , thấy đàn ông cùng sư phụ đây còn sức hút hơn chồng cô gấp vạn . Mắt sư phụ mù, thể vì hạt vừng mà bỏ cả quả dưa hấu chứ? “

Mặt Triệu Đình Xuyên sa sầm. Ánh mắt lia về phía Lục Hằng Viễn đang đối diện Lâm Hiểu Thuần, toát một khí chất tự phụ khó tả dù chỉ đó một cách tùy ý. Hắn lạnh: “Cô lòng đổi cũng nhanh thật đấy, bỏ gã chồng bệnh tật gặp gỡ trai hoang. Thật vô sỉ! “

Tô Nhược Tuyết tỏa vòng hào quang thánh mẫu, khuyên giải: “Thôi Đình Xuyên, cô dây dưa với ai thì mặc cô , miễn thì . Dù chồng cô cũng chẳng quản nổi, chúng nhiều cũng vô ích. “

Triệu Đình Xuyên hầm hầm mặt: “Loại đàn bà lẳng lơ như đáng để bận tâm. “

Tô Nhược Tuyết: “... “

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-72.html.]

Thẩm Tử Siêu hẳn lên ghế, tuyên bố: “Không cháu! Lớn lên cháu sẽ cảnh sát bắt chú! “

Thẩm Mạn Mạn cũng ghế chống nạnh: “Các thật đáng ghét, Mạn Mạn thích các . Cậu ơi, xử bọn họ ạ! “

Lục Hằng Viễn lúc mới dậy, chậm rãi lên tiếng: “Đồng chí , thấy cũng là ăn học, cứ những lời khó như ? Còn nữa, trai hoang. Nếu quản cái miệng của thì sẽ quản. “

Tô Nhược Tuyết lanh trí : “Đình Xuyên, chúng thôi. Có chột dám câu nào, kẻ khác che chở . Chúng nên tránh xa cô ! “

Nhân vật chính của câu chuyện, Lâm Hiểu Thuần, nãy giờ vẫn đang cố tìm cơ hội để lên tiếng, nhưng đám bạn bè và nhiệt tình bên cạnh cho cô kẽ hở nào.

Sự im lặng bất đắc dĩ của cô, qua miệng Tô Nhược Tuyết, biến thành chột ?

Cô bình tĩnh dậy, hỏi ngược : “Cô Tô, Triệu, hai thật sự mở mang tầm mắt đấy. chỉ hỏi, ăn cơm với họ của thì gì sai ? Chẳng lẽ trạm y tế là do nhà các mở, nhà ăn là tài sản riêng của gia đình các ? “

Tô Nhược Tuyết kinh ngạc lặp : “Đây là... họ của cô? “

, thì cô nghĩ là gì? “ Lâm Hiểu Thuần như hai họ. “Phiền các đừng lấy bụng xa của để suy diễn về khác. Không ai cũng nham hiểm như các . “

Thật , dùng từ “nham hiểm “ cho họ khiến cô chút đau lòng. Dù gì trong nguyên tác, cô thích tình tiết Triệu Đình Xuyên từng bước trở thành giàu nhất, còn Tô Nhược Tuyết đỗ thủ khoa đại học, trở thành chiến thắng trong cuộc sống.

Vậy mà bây giờ, họ ô uế cả từ “nham hiểm “, bảo xót xa cho !

Triệu Đình Xuyên dù trong lòng chút hổ nhưng bề ngoài vẫn tỏ cao ngạo. Hắn cà nhắc , : “Không cần giải thích với , giải thích thế nào thì trong lòng cũng chỉ Như Tuyết. “

Lâm Hiểu Thuần chán nản: “Ai thèm giải thích với ? chỉ khác hiểu lầm. Hai bao xa thì cút bấy xa cho ! “

cô cũng sẽ việc ở đây, những đang ăn cơm phần lớn cũng là cán bộ nhân viên của trạm y tế.

“Giải thích chính là che giấu, “ Triệu Đình Xuyên ném một câu kéo Tô Nhược Tuyết với ánh mắt đầy oán hận rời .

Đám đông vây xem tản , ai về bàn nấy.

Phùng Hỉ lẩm bẩm: “Toàn . Ngang ngược vô lý! “

Loading...