Nếu vì tính toán riêng, Lâm Hiểu Thuần sớm phủi áo bỏ . Hơn nữa, bệnh tình của Bướng Bỉnh quả thật thể trì hoãn thêm nữa, cô cũng để bóng ma tâm lý cho Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu.
Cô dứt khoát đẩy thím Xảo Chủy , nhanh chóng cởi nút áo cổ Bướng Bỉnh, nới lỏng cả cạp quần bông của bé, đó cởi áo khoác của lót gáy cho nhẹ nhàng vỗ lưng giúp dễ thở hơn.
Tiếp đó, cô lấy bộ kim châm, dứt khoát châm vài huyệt vị quan trọng Bướng Bỉnh. Từng động tác nhanh nhẹn, gọn gàng, liền mạch như nước chảy mây trôi.
Thím Xảo Chủy bên cạnh mà ngây cả .
Khoảng chừng bốn năm phút , sắc mặt Bướng Bỉnh dần hồng hào trở , bé từ từ mở mắt, ánh mắt thần thái.
Lâm Hiểu Thuần bắt mạch xong cho Bướng Bỉnh thì Chu Vân Na, nữ bác sĩ mới đến nhận chức ở trạm y tế, cũng chạy tới. Cô kiểm tra cho Bướng Bỉnh một lượt nghiêm mặt : “Thằng bé , may mà cấp cứu kịp thời.”
Thím Xảo Chủy lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới ôm chầm lấy cháu trai.
Lâm Hiểu Thuần nhặt áo khoác lên, phủi sạch bụi đất mặc .
Chu Vân Na nhận cô là vợ của Thẩm Việt, ánh mắt liền lóe lên một tia dò xét: “Vừa là cô cứu bé đúng ?”
Lâm Hiểu Thuần gật đầu: “Ừm, thằng bé tạm thời , nhưng vẫn cần kiểm tra kỹ càng để tìm nguyên nhân gây bệnh.”
Chu Vân Na hỏi tiếp: “Cô từng học y ?”
Lâm Hiểu Thuần khiêm tốn đáp: “Chỉ chút da lông thôi.”
Chu Vân Na tưởng cô thật, bèn tỏ vẻ khinh thường: “Chỉ chút da lông mà cũng dám tay cứu , sợ lỡ bệnh tình của ?”
Lâm Hiểu Thuần hỏi ngược : “Vậy lỡ ?”
Chu Vân Na hất cằm, hỏi vặn : “Lỡ như chuyện gì thì ?”
Lâm Hiểu Thuần đáp một cách đanh thép: “Trong thế giới của , hai từ ‘lỡ như’.”
Cô bao giờ đánh một trận chiến mà nắm chắc phần thắng, đương nhiên việc cô đều trong khả năng của .
Chu Vân Na ngờ cô gái phản ứng nhanh nhạy và tự tin đến , theo kịch bản mà cô nghĩ. Cô ngẩn một lúc, đó mới sang với thím Xảo Chủy: “Đi thôi, cùng đến trạm y tế để kiểm tra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-67.html.]
Thím Xảo Chủy ôm chặt lấy Bướng Bỉnh, miệng mấy mấp máy nhưng lời cảm ơn cứ nghẹn ở cổ họng, mãi thốt .
Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu thì bằng ánh mắt tràn đầy sùng bái. Trong mắt chúng, thường, chính là một vị thần.
Lâm Hiểu Thuần chẳng thèm để ý đến vẻ mặt thôi của thím Xảo Chủy, cô xoay dắt tay hai đứa nhỏ, dịu dàng : “Đi thôi, hai đứa ăn gì nào, mua cho.”
Thẩm Mạn Mạn vui vẻ nhảy cẫng lên: “Con ăn kẹo ạ!”
Thẩm Tử Siêu cũng hớn hở theo: “Con cũng ăn kẹo, giấy gói kẹo con vẫn còn giữ đây ạ.”
Lâm Hiểu Thuần bật . Yêu cầu của con nít đúng là đơn giản thật.
Trên trấn lúc nào cũng đông vui tấp nập như hội. Lâm Hiểu Thuần thấy gánh hàng bán kẹo mạch nha, hai que tre cuộn một đoàn kẹo dẻo trong suốt mà chỉ hai xu, cô hào phóng mua luôn hai phần.
Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu mỗi đứa một phần. Hai đứa trẻ thích thú dùng hai que tre khuấy khuấy, kéo dãn kẹo mạch nha thành những sợi tơ óng ánh, nom vui mắt hấp dẫn. Vị ngọt lịm tan dần trong miệng mang một cảm giác hạnh phúc ngây ngất.
Kẹo mạch nha chỉ đỡ thèm chứ no bụng, Lâm Hiểu Thuần tìm một lúc, cuối cùng cũng phát hiện một tiệm bán bánh nướng lò đất, cô do dự mà mua ngay mấy cái.
Kiếp , món cô thích ăn nhất chính là bánh nướng lò đất. Bánh thơm giòn, tỏa mùi mè rang quyến rũ, sắc bánh vàng ruộm, cắn một miếng mới thấy hết cái ngon đặc sắc của nó.
Cô cúi xuống hỏi Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu đang mải mê gặm bánh: “Bánh nướng ngon các con?”
Thẩm Mạn Mạn nhai gật đầu lia lịa: “Ngon ạ, ngon lắm luôn ơi.”
Thẩm Tử Siêu cắn một miếng bánh ngước lên hỏi: “Mẹ ơi, chúng để dành cho bố một cái ạ?”
Lâm Hiểu Thuần thầm nghĩ, thằng bé đúng là lúc nào cũng nghĩ đến Thẩm Việt.
Có điều, nếu cô mang bánh về nhà, e là còn đến miệng Thẩm Việt thì Vương Quế Hoa cướp mất .
ánh mắt ngây thơ trong sáng của con trai khiến cô tài nào từ chối .
Sau một lúc đắn đo, cô : “Được thôi, lát nữa chúng về sớm một chút để mang qua cho bố nhé.”
Thẩm Tử Siêu và Thẩm Mạn Mạn cùng vui vẻ gật đầu.
“Sư phụ, sư phụ!”