Ngủ thường xuyên thì , chứ quen thì chắc chắn sẽ đau lưng. Dù cơ thể của nguyên chủ quen, nhưng linh hồn của cô thì .
lúc , cô loáng thoáng thấy tiếng bước chân.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cuối cùng dừng ngay ngoài cửa.
Người đó đẩy cửa nhưng phát hiện cài chốt bên trong, bèn gõ nhẹ lên cánh cửa hạ giọng: “Mở cửa. “
Tim Lâm Hiểu Thuần thót lên một cái, đầu óc cô xoay chuyển nhanh chóng, cố đoán xem bên ngoài là Thẩm Việt là nào khác. Dù cũng đang sống chung một sân với nhà chồng danh nghĩa, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Cô cảnh giác hỏi: “Ai đó? “
Bên ngoài im lặng một lúc, một giọng nam trầm thấp vang lên: “Là . “
Khóe miệng cô giật giật: “ là , nhưng là ai? “
Chỉ nọ đáp: “Thẩm Việt. “
“Ồ. “ Lâm Hiểu Thuần lúc mới nhận đó đúng là giọng của Thẩm Việt. Cô nương theo ánh trăng lờ mờ, khoác vội chiếc áo chậm rãi mở cửa.
Thẩm Việt bước , mang theo lạnh của sương đêm.
Lâm Hiểu Thuần lạnh đến run cầm cập, vội vàng cài then cửa .
Đến khi lên giường, cô mới phát hiện hai đứa nhỏ lăn hết sang một bên, chiếm luôn cả vị trí ở giữa của cô.
Cô dở dở , thầm nghĩ Thẩm Việt cho rằng cô cố tình để tiếp cận nữa.
là gì ngượng ngùng nhất, chỉ ngượng ngùng hơn.
Cô liếc mắt quan sát sắc mặt Thẩm Việt, thấy vẻ mặt cũng kì quặc kém. Cô cắn môi, cái giường đất nóng hôi hổi mặt, lên cũng dở mà lên cũng chẳng xong.
Phải rằng, kiếp cô từng kinh nghiệm ở chung với đàn ông, giờ đây dây thần kinh đều căng như dây đàn, gì tiếp theo.
Thẩm Việt ở đầu giường một lúc bắt đầu cởi áo khoác.
Lâm Hiểu Thuần căng thẳng đến mức năng cũng lắp bắp: “Anh, cởi, cởi đồ gì? “
Thẩm Việt nhướng mày: “Ngủ. “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-62.html.]
“Ngủ , đúng, ngủ thì cởi đồ gì? “ Lâm Hiểu Thuần ngớ ngẩn hỏi .
Thẩm Việt chẳng buồn ngẩng đầu: “Ngủ cởi quần áo, chẳng lẽ đường mới cởi? “
Lâm Hiểu Thuần nhận căng thẳng quá mức, cô cứ ngây đó, quên cả cái lạnh buốt chân.
Thẩm Việt cởi áo khoác chui trong chăn. Trước đây ôm con trai ngủ, giờ thằng bé đang ngủ say sưa trong chiếc chăn khác, quả thực chút quen.
Cũng đàn bà giở trò quỷ gì mà đổi chỗ ngủ. Anh vẫn quên cô từng tuyên bố, c.h.ế.t cũng ngủ gần .
Giờ thì xem, cô định ứng phó thế nào đây.
lim dim mắt chờ một lúc lâu mà cô vẫn chịu lên giường. Điều khiến chút bất ngờ, trở , lưng về phía cô.
Anh lạnh lùng : “Để cảm lạnh thì tiền cho cô khám bệnh . “
Lâm Hiểu Thuần cạn lời.
Gã đàn ông chẳng thương hoa tiếc ngọc chút nào, lẽ thật sự cảm giác gì với cô.
Nếu thì quá, đỡ cho cô tìm cách né tránh.
Oán thầm thì oán thầm, nhưng mà lạnh thật!
Cô nhịn mà hắt một cái, chẳng thể cứng đầu thêm nữa. Tuy cô thể tự chữa bệnh, nhưng cảm cúm thì chẳng dễ chịu chút nào. Huống hồ điều kiện sống ở đây đủ tệ , mắc bệnh chẳng khác nào tự đày đọa bản .
Quyết định xong, cô mò mẫm leo lên giường.
Thế nhưng, lên giường cô phát hiện một chuyện còn khó xử hơn. Vốn dĩ chỉ hai cái chăn, giờ hai đứa trẻ đắp một cái, Thẩm Việt đắp một cái, cô đau khổ nhận chẳng chăn để đắp.
Chẳng cần sờ cũng đang lạnh toát, mà chen chăn của bọn trẻ thì chút nào. Còn chăn của Thẩm Việt thì cô càng dám nghĩ tới, đành kéo tạm chiếc áo khoác mỏng lên .
Cô vô cùng nhớ nhung cái giường lớn và tấm chăn lụa của .
Giường lớn thì chịu , nhưng chăn lụa thì thể.
Cô cẩn thận quan sát một lát, đến khi thấy tiếng ngáy đều đều của Thẩm Việt, cô thầm gọi 'Không gian y dược' lấy chiếc chăn của từ trong đó .
Chiếc chăn của cô rộng, dày, mềm mại và ấm áp vô cùng.