thấy sắc mặt cô trắng bệch, do dự một lúc : “ tìm chú Béo đây khám cho cô.”
Phùng Béo là thầy lang trong thôn, mấy bệnh lặt vặt như đau đầu sổ mũi mà quá nghiêm trọng thì đều tìm ông.
“Không cần , chữa bệnh.” Cơ thể của cô tự . “Nằm một lát là thôi, đưa bọn nhỏ ngoài .”
Thẩm Việt nghi ngờ khả năng chữa bệnh của cô, chỉ là “thầy thuốc tự chữa cho ”, cô thật ?
Thôi kệ, quan tâm cô gì, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Thẩm Mạn Mạn nhón chân sờ trán Lâm Hiểu Thuần, giọng non nớt: “Mẹ ơi, chúng con sẽ ngoan ạ, nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
“Em sờ nhầm , sờ bụng chứ.” Thẩm Tử Siêu cũng lí nhí nhắc nhở.
Thẩm Mạn Mạn còn định gì đó thì Thẩm Việt bế ngoài.
Đương nhiên, lúc ngoài, Thẩm Việt cũng quên đóng cửa .
Lâm Hiểu Thuần nhắm mắt, thầm niệm hai tiếng “Phòng thuốc”.
Lòng bàn tay của cô nóng lên, cảnh tượng mắt liền đổi.
Cô gắng gượng dậy, lấy một viên đường cho miệng ngậm. Vị ngọt của đường tan , trôi xuống cổ họng, dần dần chuyển hóa thành năng lượng, cơ thể cô mới cảm thấy chút sức lực.
Sống sót ở cái thời buổi thiếu ăn thiếu mặc thật chẳng dễ dàng gì, cô chút hoài niệm kiếp .
Dù kiếp đó khá xui xẻo, nhưng ít chuyện cơm ăn áo mặc vô cùng đủ đầy.
Ăn đường chỉ thể tạm thời chống tụt huyết áp, chứ thể chống đói.
Cô tìm trong đống đồ dự trữ của . May mà đây cô cũng là một trạch nữ chính hiệu, đồ ăn vặt tích trữ ít.
ngày sản xuất bao bì đều là năm 2021, nên cô chỉ thể tự giải quyết chúng trong phòng ngủ lầu hai của phòng thuốc.
Thẩm Việt đưa hai đứa nhỏ sân, dù trong lòng tự nhủ mặc kệ cô, nhưng mắt vẫn bất giác hướng về phía phòng của Lâm Hiểu Thuần.
Thẩm Xương thì cứ lảng vảng hết vòng đến vòng khác trong sân. Kể từ lúc Vương Quế Hoa Thẩm Việt nhờ bạn bè tìm hiểu chuyện , càng nghĩ càng thấy bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-59.html.]
Một lát , lân la đến bên cạnh Thẩm Việt, hỏi: “Anh Hai, nhờ ai tìm hiểu ?”
Thẩm Việt vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, để lộ cảm xúc: “Đây chuyện nên quan tâm.”
Thẩm Xương thấp thỏm : “Anh Hai, cho em , để em còn cái mà chuẩn tâm lý.”
Câu mà chút nào.
Thẩm Việt lạnh lùng , vặn : “Cậu chuẩn tâm lý cái gì? Chuyện thì liên quan gì đến ?!”
Tim Thẩm Xương giật thót một cái, vội vàng đưa tay che miệng. Hắn đảo mắt một vòng chữa cháy: “Chuyện tìm hiểu là chuyện nhà vợ tương lai của em, em quan tâm một chút là bình thường ! “
""Chắc chắn gì đó mờ ám!
Thẩm Việt sa sầm mặt, tiếng nào, cứ thế Thẩm Xương chằm chằm. Bị đến mức chột , Thẩm Xương vội vàng tìm cớ thoái thác:
“À , em giúp bố tưới ruộng đây. “
“Đứng ! “ Thẩm Việt túm chặt lấy Thẩm Xương. “Cho cơ hội cho rõ ràng, đừng hòng trốn tránh. “
Thẩm Xương hì hì: “Em , em mà, bỏ em . “
Ngay khi buông , Thẩm Xương liền ấp a ấp úng: “Thật ... thật cũng gì . Em đây. “
Nói , như bôi dầu chân, thoắt cái chạy biến khỏi sân.
Thẩm Việt càng thêm chắc chắn với suy đoán trong lòng, chuyện đổi chắc chắn uẩn khúc.
Bên , bà Vương Quế Hoa bắt đầu loảng xoảng chuẩn bữa tối. Việc nhóm lửa nấu cơm xưa nay bà ít khi để khác nhúng tay , thứ nhất là sợ lãng phí củi lửa, thứ hai là sợ tốn dầu muối. Bà vốn là giỏi tính toán chi li trong nhà.
Thẩm Lan khâu đế giày mà hồn phách cứ lơ lửng mây, lơ đãng đ.â.m cả kim tay mấy .
Thẩm Việt thấy trời cũng chạng vạng, bèn gõ cửa phòng Lâm Hiểu Thuần, gọi: “Ăn cơm thôi. “
Lâm Hiểu Thuần từ giường đất bước xuống, tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Sau một giấc ngủ, đồ ăn vặt cũng tiêu hóa gần hết.
Trong sân thơm nức mùi thức ăn. Trần Mẫn Hà dắt díu Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn sang ăn chực. Lâm Hiểu Thuần cứ ngỡ Thẩm Dũng ngại ngùng dám tới, ai dè cơm dọn lên bàn thì cũng lẽo đẽo theo .
Điều kỳ lạ là Thẩm Xương bất ngờ đổi chỗ cho Thẩm Tam Cân về ăn cơm, còn thì ở ngoài đồng tưới ruộng.