Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 55

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:08:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Quế Hoa cứng họng. chuyện đó, Thẩm Tử Siêu oan, đó Thẩm Việt điều tra chân tướng, trả sự trong sạch cho con trai .

Sự thật chứng minh, Thẩm Ngân Sơn tật dối.

Thẩm Ngân Sơn nín , cố cãi: “Bà nội, con dối , hai em họ ăn thật mà, bà ngửi mà xem, họ vẫn còn mùi thơm ngọt ngào.”

Lâm Hiểu Thuần mỉm : “Trẻ con mùi thơm ngọt thì gì lạ ạ, chứ lẽ hôi rình thì ai mà thèm.”

Vương Quế Hoa ăn ba bát đồ ăn nóng hổi với năm cái bánh nướng, giờ no căng nên chẳng ngửi thấy mùi gì nữa, mà ngửi thấy chắc cũng nôn mất. Đồ ăn bụng chính là thịt, bà nào nỡ ói .

đành cho qua chuyện: “Được , , lúc nãy bà tìm khắp nơi thấy gì , chắc là cháu nhầm .”

Thẩm Ngân Sơn vẫn khăng khăng: “Con , con dối.”

Vương Quế Hoa kéo tay nó ngoài: “Ta đưa cháu về tìm .”

Thẩm Ngân Sơn đảo mắt một vòng quanh phòng nữa, xác định gì mới quyến luyến rời cùng Vương Quế Hoa.

Ở trong nhà mà cũng yên . Chuyện càng Lâm Hiểu Thuần quyết tâm dọn ngoài, nhất định tránh xa Vương Quế Hoa, tránh xa cái đám già trẻ nhà họ Thẩm .

Không tình thương, mà trong nguyên tác, Thẩm Ngân Sơn bắt nạt Thẩm Tử Siêu đến mức thảm nhất, coi trai họ của là con .

Vậy thì dựa mà cô đạo đức giả bắt cóc, dỗ dành một con sói mắt trắng chứ!

Thẩm Mạn Mạn từ giường đất bò xuống, ôm lấy chân Lâm Hiểu Thuần hỏi: “Mẹ ơi, tại cho Ngân Sơn ăn ạ?”

Trẻ con đơn thuần và lương thiện là điều dễ hiểu, Lâm Hiểu Thuần cũng dạy dỗ các con sai lệch. Cô xổm xuống, hỏi : “Vậy Mạn Mạn chia bánh quy cho Ngân Sơn ?”

Thẩm Mạn Mạn cắn ngón tay suy nghĩ một lúc lắc đầu: “Không ạ. Lần giật s.ú.n.g đồ chơi ba cho Siêu, còn đánh Siêu nữa.”

Thẩm Tử Siêu tiếp lời em gái: “Lần em gái nhặt cái lõi táo Ngân Sơn vứt , chỉ ngửi một chút thôi mà đẩy ngã .”

Hốc mắt Lâm Hiểu Thuần cay cay, cô ôm cả hai đứa lòng, dịu dàng : “Nếu cho thì chúng cho. Với những với , chúng học cách ơn; còn với những với , chúng cũng cần khom lưng cúi đầu để tự khó chịu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-55.html.]

Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu hiểu lơ mơ, nhưng cả hai đều gật đầu thật mạnh.

Hai đứa trẻ vì suy dinh dưỡng lâu ngày nên chút gầy gò, nhưng tướng mạo thừa hưởng những nét của nguyên chủ và Thẩm Việt.

Đương nhiên, giờ cô và nguyên chủ hòa một, vinh dự tất nhiên là của chung.

Cô lấy từ gian bánh quy và hai chiếc bánh hồng chia cho hai đứa, chúng vui sướng nhảy cẫng lên.

Lâm Hiểu Thuần là ưa sạch sẽ, quần áo mặc một ngày là thấy khó chịu, quần áo của bọn trẻ cũng cần , hơn nữa đồ Thẩm Việt mua cũng , thế là cô bắt đầu lục tung đồ đạc lên tìm.

Tìm tới tìm lui, cô phát hiện ngoài bộ đồ bọn trẻ đang mặc ở viện vệ sinh, chúng chỉ còn một bộ áo bông và quần bông vá chằng vá đụp, chẳng đủ giữ ấm.

Trong ký ức, bộ đồ hình như là của hai em Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn mặc thải .

Ngoài chỉ hai ba bộ đồ mùa xuân chật thể mặc nổi. Mùa hè, Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu gần như chẳng quần áo mà mặc.

Quần áo của Thẩm Việt thì thể dùng từ “ít” để hình dung. Trừ bộ quân phục mang từ quân đội về là thể mặc ngoài gặp , cùng hai bộ đồ mặc ở nhà cho mùa xuân thu, thì chỉ còn một cái quần lót và một cái quần dài mặc trong giặt đến mức gần như trong suốt.

Ngược , quần áo của nguyên chủ thì nhiều, đồ bốn mùa đến hơn mười bộ, là kiểu dáng thời thượng.

Ngày để theo đuổi Triệu Đình Xuyên, cô tiếc tiền của, mấy cô cũng vì cháu gái buồn khổ mà chiều theo ý cô .

là tạo nghiệt mà!

Có cuộc sống lành , cứ nhất quyết treo cổ một cái cây chủ, đây chẳng là vội vàng bia đỡ đạn !

Cốc, cốc, cốc...

“Ai đấy?” Lâm Hiểu Thuần tiếng gõ cửa liền hỏi vọng .

Giọng của Thẩm Lan từ ngoài cửa truyền : “Chị dâu hai, em ạ?”

“Được chứ, em, để chị mở cửa.” Lâm Hiểu Thuần vội dọn dẹp qua loa trong phòng nhanh chóng mở cửa.

Đôi mắt Thẩm Lan sưng húp, đỏ hoe, trộm.

Loading...