Thẩm Việt nhíu mày: “Cái thì thật sự . chuyện tiền nong cô cần xen , sa sút đến mấy cũng đến mức lấy tiền trợ cấp của các cô cô để trả nợ. “
Lâm Hiểu Thuần liếc xéo một cái: “Đầu óc vấn đề ? giúp công, cứ cố chấp thế? Với tiền của cô cho, chẳng thấy nhặt tiền ? Hay là đấu trí đấu sức với ba cả đời? “
Thẩm Việt im lặng. Anh tự hỏi lòng cả trăm, cả ngàn, cả vạn rằng hề ở chung với họ trong cái sân .
Bất tiện chỉ là một phần, chủ yếu là căn phòng âm u ẩm thấp, cho sự phát triển của bọn trẻ. Thêm nữa, của thỉnh thoảng bộc phát “sức chiến đấu “ khiến đau cả đầu.
Hai đứa nhỏ còn bé, chẳng hứng thú gì với câu chuyện của lớn, chúng đang chia mấy chiếc bánh quy mà Ngô Hà cho.
Một gia đình hòa thuận vui vẻ như thế chính là điều mà hằng ao ước, huống hồ bệnh tình của khó mà sống thọ , trong lòng hiểu rõ điều đó.
Liệu cô thật sự tâm ý vì con cái ?
Anh Lâm Hiểu Thuần thật lòng ở riêng, chỉ đang thăm dò .
vẻ thẳng thắn chân thành mặt cô quả thật khiến chút động lòng.
Lâm Hiểu Thuần lục lọi trong túi một lúc, móc bốn mươi đồng đặt mạnh lên bàn, cô gõ gõ mặt bàn thúc giục: “Tiền ở đây. Anh quyết nhanh gọn lên , rốt cuộc đồng ý , đừng lề mề do dự mất thời gian. “
Lúc , Thẩm Việt còn nghi ngờ sự chân thành của cô nữa, bởi việc khoản tiền lớn đủ để chứng minh thành ý.
Anh động đến tiền bàn, trầm giọng hỏi: “Cô đừng với là ngần tiền đều do cô nhặt đấy nhé! “
Lâm Hiểu Thuần thở dài: “Anh tin thì tùy, trộm cắp, sống bằng bản lĩnh của . “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-53.html.]
Mặc dù chột , nhưng vận may thế cũng coi là một loại bản lĩnh.
Thẩm Việt đẩy tiền về phía cô: “Tiền cô cất . Một khoản tiền rõ nguồn gốc, thể lấy. Chuyện ở riêng thể với ba . dọn ngoài thì tìm một nơi ở đàng hoàng , chuyện là ngay. “
Lâm Hiểu Thuần bĩu môi: “Anh chắc chứ? Nếu gì đổi, tin mua thịt heo tối nay sẽ lan khắp làng. Đến lúc đó, đám chủ nợ của chúng sẽ kéo đến tận cửa đòi tiền đấy. “
Mặt Thẩm Việt sa sầm , ngờ ăn một bữa thịt thể rước về nhiều phiền phức đến .
Anh đành căng da đầu nhận lấy tiền từ Lâm Hiểu Thuần: “Số tiền coi như vay cô, sẽ trả . “
“Thế mới chứ, nợ một vẫn hơn nợ cả một đám . “ Lâm Hiểu Thuần cũng thực tế, cô kéo ngăn bàn lấy giấy bút: “Viết giấy nợ . “
Thẩm Việt thở phào nhẹ nhõm, may mà Lâm Hiểu Thuần từ chối thẳng thừng. Anh nghiêm túc : “Giấy vay nợ. Nay vay của cô Lâm Hiểu Thuần ba mươi lăm đồng, thời hạn mười năm, trả gấp trăm . Người vay tiền: Thẩm Việt. Ngày 16 tháng 2 năm 1979. “
Sau đó, nhúng ngón trỏ lọ mực, dứt khoát điểm chỉ lên giấy. Anh thổi nhẹ cho khô mực đưa cho Lâm Hiểu Thuần xem.
Lâm Hiểu Thuần nét chữ như in giấy mà tâm trạng vui vẻ hẳn lên: “Từ nay trở , chị đây là chủ nợ của , liệu mà hầu hạ cho cẩn thận đấy. “
Thẩm Việt nhíu mày, cảm giác như ký giấy bán ?
Lâm Hiểu Thuần thúc giục: “Đừng ngẩn đó nữa, mau trả nợ . Nợ một xu trong lòng cũng yên . “
Lời quá đúng, kể từ khi mang nợ, Thẩm Việt đêm nào ngủ ngon giấc.
Anh cầm tiền, mang theo sổ nợ, đẩy cửa bước ngoài.