Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 51

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:07:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy đàn ông trong nhà vội buông bát đũa, luống cuống chân tay nhưng chẳng .

Trong một khoảnh khắc, Lâm Hiểu Thuần chợt lóe lên suy nghĩ. Dù đây cũng là một đứa trẻ, nếu cứu nó, thể đổi tính cách của Thẩm Kim Sơn, coi như thêm một giúp đỡ cho con trai . Trong nguyên tác, Thẩm Tử Siêu thực sự quá cô độc.

Nghĩ , cô cao giọng quát: “Tránh , để xem!”

Trần Mẫn Hà đẩy mạnh cô một cái: “Tất cả là tại mày! Tự dưng mua thịt về gì, xem, hại con tao nghẹn c.h.ế.t !”

Lâm Hiểu Thuần đẩy lảo đảo, may mà Thẩm Việt kịp thời đỡ lấy. Anh trầm giọng lệnh: “Mau tránh để Hiểu Thuần cứu Kim Sơn! Còn om sòm nữa thì mạng của thằng bé cũng mất đấy!”

Giọng của Thẩm Việt lớn, nhưng cực kỳ trọng lượng. Dù cũng là từ trong quân đội trở về, toát khí thế uy nghiêm giận mà uy.

Lâm Hiểu Thuần nhanh chóng vòng lưng Thẩm Kim Sơn, ôm vòng lấy bụng thằng bé. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y trái thành nắm đấm, đặt vùng bụng rốn, xương sườn của nó. Tay nắm lấy cổ tay trái, dùng sức giật mạnh và dứt khoát trong, hướng lên .

Thẩm Dũng, cha của thằng bé, hiểu Lâm Hiểu Thuần đang gì, chỉ thấy sắc mặt con trai ngày càng tím tái, lo lắng : “Hay là đưa đến bệnh viện , thế chịu tội quá! Cô thế ?”

Trần Mẫn Hà nước mắt lưng tròng: “Chúng chịu tội ! Thẩm Dũng, mau lấy xe đẩy, chúng đưa con đến trạm xá!”

Thẩm Dũng chút do dự, vội vàng chạy lấy xe.

Vương Quế Hoa chỉ thẳng trán Lâm Hiểu Thuần mà chửi: “Mày đúng là đồ chổi, tao ngay mày chẳng ý gì mà! Nhìn xem mày hại cháu đích tôn của tao nông nỗi nào !”

Thẩm Xương, em chồng, nhân cơ hội đổ thêm dầu lửa: “Anh Hai, mau ly hôn với cô cho sớm! Ly hôn nhà mới yên .”

Vương Quế Hoa lập tức hùa theo: “Thằng Xương đúng đấy! Lão Nhị, mày ly hôn với nó !”

Mặt Thẩm Việt sa sầm, quát lớn: “Tất cả im hết ! Không thấy cô đang cứu ?”

Trán Lâm Hiểu Thuần lấm tấm mồ hôi. Cô lặp lặp động tác ấn bụng đến mấy chục , cuối cùng miếng thịt mắc trong cổ họng Thẩm Kim Sơn cũng văng ngoài.

Sắc mặt thằng bé dần hồng hào trở , nhưng lẽ dọa cho một trận mất mật, nó bổ nhào lòng Trần Mẫn Hà ré lên.

Thẩm Mạn Mạn vội chạy đến bên Lâm Hiểu Thuần, kéo tay cô líu lo: “Mẹ ơi, giỏi quá!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-51.html.]

Thẩm Tử Siêu cũng im lặng nắm lấy tay cô. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của con trai khiến trái tim đang nguội lạnh của cô ấm lên đôi chút.

Thẩm Việt đưa cho cô chiếc khăn tay. Cô liếc chiếc khăn giặt đến trắng bệch, sờn cả chỉ, lắc đầu nhận, cứ thế đưa tay áo lên quệt mồ hôi.

Cả nhà một phen hú vía, cuối cùng thằng bé cũng tai qua nạn khỏi. Thế nhưng, tuyệt nhiên một ai với cô lấy một lời cảm ơn. Cơn giận nén từ đầu bữa ăn bùng lên, Lâm Hiểu Thuần lật tung cả chiếc bàn ọp ẹp, lạnh lùng gằn từng chữ: “Bữa cơm , các xứng ăn.”

Vương Quế Hoa hồn, vội vàng nhặt nhạnh những miếng thịt và thức ăn dính bẩn đất bát, miệng vẫn ngừng lẩm bẩm chửi Lâm Hiểu Thuần lãng phí.

Trần Mẫn Hà và Thẩm Dũng vội bế con về thẳng nhà .

Thẩm Xương cũng lèm bèm, về phía chị dâu.

“Thịt mua, cơm nấu, cho heo ăn còn hơn cho các !” Lâm Hiểu Thuần ném một câu tức giận bỏ .

Thẩm Việt cũng thấy lạnh lòng thái độ của gia đình, những từ đầu đến cuối hề một lời cảm ơn với vợ . Anh liếc qua những bát cơm đổ vung vãi đất cũng lặng lẽ về phòng.

Thẩm Xương thấy , vội hỏi với theo: “Anh Hai ăn nữa ? Anh ăn là em ăn đấy nhé!”

Thẩm Việt đáp, cũng chẳng hề đầu .

Thẩm Xương thầm thấy may mắn vì bát cơm của để bàn. ngay giây , Lâm Hiểu Thuần từ đá cho một phát ngã chỏng vó.

Thẩm Xương chửi thề một câu, đau lòng bắt chước cứu vãn bát cơm.

Không ngờ Thẩm Việt thấy. Anh ngược , giáng cho Thẩm Xương một cái tát trời giáng, giọng lạnh như băng: “Không ăn thì cút!”

Thẩm Xương tức tối nhưng dám hó hé tiếng nào.

Căn nhà của nhà họ Thẩm là một dãy nhà ngang năm gian lợp ngói cũ kỹ, tường trát đất thô sơ. Ngôi nhà tuổi đời vài chục năm, cứ hễ trời mưa là trong nhà dột tong tong.

Năm gian nhà bố trí cũng chẳng hợp lý. Khi cả Thẩm Dũng cưới vợ, dọn ở riêng trong căn nhà ngói xanh mới xây bên cạnh. Lúc đó, Thẩm Việt vẫn còn tại ngũ, kinh tế trong nhà cũng tạm nên lo xong hỷ sự mà mắc nợ. thì xong, Thẩm Việt đột nhiên xuất ngũ vì bệnh tật, gia đình vốn chẳng khá giả gì càng thêm lao đao.

Chị cả nhà họ Thẩm lấy chồng sớm gì, còn Thẩm Xương và cô út Thẩm Lan, cùng với vợ chồng ông bà Thẩm, tất cả đều chen chúc trong năm gian nhà cũ . Đặc biệt là từ khi Lâm Hiểu Thuần dùng cách mấy ho để gả đây, còn sinh thêm hai đứa con, tám con sống chung một mái nhà, bát đũa khó tránh khỏi xô lệch, cuộc sống đúng là một mớ bòng bong.

Loading...