Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-08-28 10:36:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn kỹ mới thấy, Thẩm Việt dáng cao ráo, thẳng tắp, gương mặt tuấn. Dù hình phần gầy gò, nhưng khí chất quân nhân vẫn hề suy giảm. Thậm chí, cái vẻ mệt mỏi, ốm yếu còn phảng phất một nét riêng, chẳng hề thua kém Triệu Đình Xuyên, khi còn cuốn hút hơn.

Một đồng tiền cũng khó hùng. Căn bệnh của Thẩm Việt khiến gia đình vốn mấy khá giả nay càng thêm khánh kiệt. Lần hai đứa con cùng lúc nhập viện, càng khiến thêm dằn vặt, tự trách.

Thẩm Việt thấy cô, mà cô cũng định phiền .

Lâm Hiểu Thuần nhẹ nhàng vòng qua Thẩm Việt, tìm đến bác sĩ phụ trách hai đứa trẻ để hỏi han cặn kẽ. Cô cả hai đứa đều ngạt nước dẫn đến thiếu oxy, kèm theo ho dữ dội, thở khò khè, khó thở, tim đập chậm, huyết áp tụt, da dẻ tím tái… Quan trọng nhất là dù dùng thuốc hạ sốt nhưng vẫn sốt cao li bì.

Dựa kinh nghiệm của , cô đoán chắc chắn nước bẩn tràn phổi, gây nhiễm trùng nặng. Phải rằng, cái lu nước mà bọn trẻ ngã vốn dùng để nấu cám heo, bên trong phủ một lớp rêu xanh dày cộp, thậm chí còn cả mấy con nòng nọc đang bơi.

Trầm tư một lát, cô nghiêm mặt : “Bác sĩ, trẻ con thể chậm trễ , xin hãy thủ tục nhập viện cho các cháu .”

Vị bác sĩ chẳng buồn ngẩng đầu, lạnh lùng đáp: “Nhập viện thì , đóng tiền .”

Ánh mắt Lâm Hiểu Thuần tối sầm . “Bao nhiêu ạ?”

Ông tiếp tục những dòng chữ loằng ngoằng như gà bới, liếc cô một cái : “Hai đồng.”

“Được.” Lâm Hiểu Thuần dứt khoát rút hai đồng đặt mạnh lên bàn. “Xin hãy thủ tục nhanh lên ạ.”

Vị bác sĩ lúc mới buông bút, ngẩng lên cô ngơ ngác. “Cô là gì của bọn trẻ?”

Lâm Hiểu Thuần khựng một giây, thản nhiên đáp: “ của chúng.”

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-5.html.]

Dù cô am hiểu về Đông y, nhưng tình hình hiện tại của hai đứa trẻ bắt buộc truyền nước ngay. Sốt cao kéo dài sẽ gây mất nước nghiêm trọng, phiền phức. Mà các vị thuốc Bắc cần dùng cũng tốn tiền mua. Giá như tiệm thuốc của gia đình ở đây thì mấy, lấy bao nhiêu bấy nhiêu, cả nước cũng chẳng tìm tiệm thuốc nào dược liệu đầy đủ như nhà cô.

Nghĩ đến tiệm thuốc, hoa văn kỳ lạ trong lòng bàn tay cô bỗng nóng rực lên. Cảnh tượng mắt đột ngột đổi, cô ngỡ ngàng nhận đang giữa tiệm thuốc Bắc của gia đình. Cô bừng tỉnh, thì cái hoa văn kỳ lạ chính là hình ảnh thu nhỏ của tiệm thuốc, bảo trông quen mắt đến .

bây giờ lúc để nghiên cứu mấy chuyện . Cô vội vàng tìm loại thuốc bột bào chế từ sừng tê giác công hiệu hạ sốt thần kỳ. Dù thế nào nữa, giúp bọn trẻ hạ sốt là việc quan trọng nhất.

Nắm hai viên thuốc trong tay, cô đang loay hoay cách nào để trở về thì bỗng thấy tiếng gõ bàn. Tinh thần cô chấn động, cảnh vật về phòng việc của trạm xá.

Vị bác sĩ xong thủ tục nhập viện, gõ gõ lên tờ giấy, giục cô ký tên.

Cô lắc đầu khổ, thầm nghĩ đúng là mơ mộng hão huyền.

khi xòe bàn tay , cô sững sờ khi thấy hai viên thuốc nhỏ đang im lìm trong lòng bàn tay .""

Tim đập thình thịch, đôi tay run rẩy, cô cố nén sự kinh ngạc tột độ trong lòng để ký tên giấy. Cô tài nào tin nổi một đứa “thánh nhọ” từ trong trứng như cũng ngày cầu ước thấy.

Đây quả là một món quà quá lớn! Phải rằng, thứ mà cô nỡ rời xa nhất chính là tiệm thuốc gia truyền của . Giờ đây, tiệm thuốc trở thành bàn tay vàng của cô. Lâm Hiểu Thuần bèn véo mạnh đùi một cái, cảm giác đau điếng truyền đến mới khiến cô dám tin đây là sự thật.

lúc , Thẩm Việt từ bên ngoài bước . Vừa trông thấy cô, lạnh lùng cất giọng: “Sao cô ở đây? “

Niềm vui sướng nhen nhóm trong lòng Lâm Hiểu Thuần nhanh chóng dập tắt. nguyên chủ, chẳng gì khuất tất, nên cô thẳng thắn đáp : “Tại thể ở đây? Anh thật nực . “

Thẩm Việt chán ghét liếc cô một cái, sang với bác sĩ: “Bác sĩ, đóng một phần viện phí để hai đứa nhỏ nhập viện ạ? “

Anh nhanh, giọng điệu trầm thấp, nhưng từng câu từng chữ đều rành rọt, như thể dồn hết chút tự trọng cuối cùng đó.

Loading...