Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:06:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Vệ Quốc ho khan hai tiếng để thu hút sự chú ý: “Thế , để đảm bảo an , bộ quá trình điều trị của bệnh nhân sẽ tiến hành tại bệnh viện của chúng . Cô thấy thế nào?”

Lâm Hiểu Thuần mặt biểu cảm: “ thấy lắm.”

Ngô Hà: “…”

Tề Vệ Quốc: “…”

Lưu Chí Mãn tưởng cô chột , đắc ý : “Viện trưởng thấy , ngay là cô dám mà!”

Lâm Hiểu Thuần day trán: “Bác sĩ Lưu, dù thành kiến với , cũng cần hạ bệ khi kịp hết câu như chứ?”

Đám đông hóng chuyện nhao nhao lên, dường như cần chữa bệnh Ngô Hà mà là chính họ . Họ thi chỉ trỏ, trách mắng, lôi bộ những lầm trong quá khứ của nguyên chủ đay nghiến.

Nguyên chủ cũng thật xui xẻo, rõ ràng chỉ tơ tưởng một Triệu Đình Xuyên mà đồn là tơ tưởng cả thiên hạ. Quan trọng nhất là cô gì nên hồn , ngược còn rước Thẩm Việt.

Thôi thì, chuyện đến nước , cô tích cực đối mặt thôi.

Chữa khỏi bệnh cho Ngô Hà, nhất định !

Lưu Chí Mãn vẫn cứ cố chấp đối đầu, gã hỏi vặn : “Chẳng lẽ cô dám? “

""Lâm Hiểu Thuần cất giọng quả quyết: “Có gì mà dám? chữa bệnh cứu chứ hại ai . Chỉ là e rằng nhiều thời gian để ở trạm xá. “

Tề Vệ Quốc gật gù: “Đồng chí nhỏ, đây cũng là một giải pháp vẹn cả đôi đường. thấy cô là một nhân tài, thật tâm tạo điều kiện cho cô phát huy năng lực của . “

Lâm Hiểu Thuần đáp lời: “Tấm lòng của viện trưởng Tề xin ghi nhận. Có câu ngoài xem náo nhiệt, trong nghề mánh khóe, cách dùng thuốc của tuy táo bạo nhưng đều cơ sở cả. Hơn nữa, xin ngải nhung là để cứu ngải, để bệnh nhân uống. “

“Cứu ngải? “ Tề Vệ Quốc phần khó hiểu. “Cứu ngải mà cũng chữa vô sinh ? “

Lâm Hiểu Thuần nhoẻn miệng : “Đương nhiên là thể , còn phối hợp với những phương thuốc táo bạo của nữa chứ. “

Tề Vệ Quốc lòng thầm kinh ngạc: “Thì . trăm năm một vị ngự y trong cung giỏi châm cứu, lòng Thánh thượng, hình như cũng họ Lâm. Không dây mơ rễ má gì với đồng chí nhỏ đây ? “

Lâm Hiểu Thuần sững , đáp: “Có viện trưởng kể chuyện nhiều quá , đó chỉ là lời đồn thôi. Nếu thật sự dây mơ rễ má với ngự y trong cung thì chẳng nghèo đến mức gì ăn . “

dại dột mà nhận bừa. Tuy cô chính là truyền nhân đích thực của vị ngự y trong cung đó, nhưng cảnh trưởng thành và bối cảnh sống của nguyên chủ trong sách đều rành rành đấy, chẳng nửa xu quan hệ nào với ngự y cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-39.html.]

Lỡ kẻ nào lòng xa coi là quái vật thì đúng là mất nhiều hơn .

, cô thêm: “Nhiều năm may mắn một vị lang y giang hồ chỉ dạy, lão nhân gia ngài truyền thụ bộ y thuật cả đời cho . Trước đây hứa với ngài rằng nếu vạn bất đắc dĩ thì hành nghề y, nhưng bây giờ vì con cái, phá lệ thì cũng chẳng câu nệ tiểu tiết nữa. “

Tề Vệ Quốc rơi trầm tư.

Đám đông hóng chuyện hai họ đối đáp qua say sưa, quên cả mục đích ban đầu là xem kịch vui.

Ngược , họ càng thêm hứng thú với Lâm Hiểu Thuần.

Thẩm Việt phát hiện trong đám đông một gã đàn ông với ánh mắt bỉ ổi, bèn lẳng lặng chắn lưng Lâm Hiểu Thuần, che tầm của gã.

Nhớ những hành động của Lâm Hiểu Thuần mấy năm nay, khẽ lắc đầu. Cũng may là cô , còn trèo cao một cách mù quáng nữa.

Ngô Hà quyết đoán : “Em tin chị Hiểu Thuần. Chữa ở cũng , em theo sắp xếp của chị . “

Lâm Hiểu Thuần gật đầu: “Chị tin . “

Tề Vệ Quốc đồng hồ: “Cũng còn sớm nữa. Mọi ai về nhà nấy, giải tán . Tiểu Lưu, cứ theo đơn mà bốc thuốc. “

Lưu Chí Mãn mặt còn đang ngơ ngác, nhưng viện trưởng lên tiếng, đành đáp một tiếng: “Vâng ạ. “

“Vâng cái gì mà , thế là xong ? “ Gã đàn ông bỉ ổi ban nãy lớn tiếng la lối.

Những khác cũng hùa theo gây ồn ào.

Thẩm Việt sớm ngứa mắt gã, trầm giọng gằn: “Viện trưởng và bác sĩ còn ý kiến, liên quan gì đến ông. “

nghẹn họng, nhưng vẫn cố cãi: “Bọn tao chỉ thấy chướng mắt thôi, còn mày chính là cái thằng cắm sừng bao nhiêu đấy. “

dứt lời, Thẩm Việt lao lên tung một cú đá.

đá văng khỏi đám đông, loạng choạng dậy: “Mẹ kiếp nhà mày dám đánh , tin tao báo công an cho mày đồn ! “

Lâm Hiểu Thuần khẩy hai tiếng: “Oai thật nhỉ, đồn công an là nhà mở ? Anh , dựa cái gì! “

ôm bụng, mặt vênh váo như thể đó là vinh quang của nhà : “Trưởng đồn công an Lý Chấn Nam là họ của tao đấy! “

Loading...