Lâm Hiểu Thuần hỏi thêm về những nơi Ngô Hà khám bệnh trong mấy năm qua, những xét nghiệm gì, Ngô Hà đều trả lời từng cái một.
Chồng của Ngô Hà kiểm tra và vấn đề gì, bệnh là ở chị. Nếu thì Ngô Hà cũng tự trách đến thế.
Ngô Hà bất an hỏi: “Bệnh của chị… thật sự hết cách ? “""
""Lâm Hiểu Thuần chống cằm, đăm chiêu một lúc đáp: “Chị chờ nghĩ một lát .”
Niềm hy vọng nhen nhóm trong lòng Ngô Hà vội tắt ngấm. Chị đinh ninh rằng Lâm Hiểu Thuần chắc như đinh đóng cột thế thì hẳn là cách chữa trị, nào ngờ chỉ nhận một câu “để nghĩ ”.
Thôi . Thất vọng bao nhiêu , thêm cũng chẳng , chị vẫn chịu . Chỉ là trong lòng cứ như tảng đá đè nặng, tức tưởi khó chịu.
Trong khi đó, Lâm Hiểu Thuần nhẩm trong đầu bốn chữ “Trung Y Quán”, và khung cảnh mắt lập tức đổi.
Trong gian y quán của riêng , cô nhanh chóng lật tìm cuốn y thư gia truyền chuyên trị các bệnh nan y, và chẳng mấy chốc xác định phác đồ điều trị.
Mãi đến khi Ngô Hà bình truyền dịch cho Thẩm Mạn Mạn xong, cô mới bừng tỉnh trở về thực tại.
Lâm Hiểu Thuần ngượng ngùng : “Vất vả cho chị quá, chị Ngô Hà. Vừa mải nghĩ phác đồ điều trị nên thất thần.”
Ngô Hà mỉm , cố tỏ để tâm: “Không , với chị mà còn khách sáo gì. Chị cũng quen , em đừng áy náy quá.”
Lâm Hiểu Thuần mím môi : “Chị Ngô Hà đừng vội bỏ cuộc. sẽ kê cho chị một đơn thuốc, chị cứ mua theo đó. Đợi chị lấy thuốc về, sẽ chỉ chị cách sắc, cách dùng cụ thể.”
Cô tính toán cả . Có một vài vị thuốc đặc biệt chỉ trong y quán của cô, đến lúc đó chỉ cần lén bỏ thêm là .
Ngô Hà kinh ngạc đến sững sờ, giọng chút run rẩy: “Em… em thể chữa khỏi cho chị thật ?”
Lâm Hiểu Thuần gật đầu quả quyết: “Yên tâm , bệnh nan y gì , chữa hết.”
Ngô Hà thở phào nhẹ nhõm, xúc động : “Hiểu Thuần , nếu em thật sự chữa khỏi cho chị, em chính là đại ân nhân của cả nhà chị.”
Lâm Hiểu Thuần lắc đầu: “Ân nhân gì chứ, chúng gặp là duyên phận. Chị cứ tin , chắc chắn thành vấn đề. chỉ chữa khỏi bệnh hiếm muộn cho chị, mà còn giúp chị giảm cân thành công nữa.”
Ngô Hà mừng đến luống cuống cả chân tay: “Thật… thật ?”
Lâm Hiểu Thuần gật đầu: “Vâng. chiều nay chúng xuất viện , nhất chị nên mua thuốc ngay bây giờ.”
Ngô Hà vội lục trong túi xách, lấy giấy bút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-36.html.]
Lâm Hiểu Thuần một mạch ngừng nghỉ, kê cả một danh sách dài những vị thuốc, cuối cùng còn theo thói quen ký tên của .
Ngô Hà đơn thuốc, chẳng hiểu cô chữ gì.
Lâm Hiểu Thuần đưa cho chị: “Chị Ngô Hà , ở hiệu thuốc sẽ .”
Ngô Hà mừng rỡ cầm lấy, ba chân bốn cẳng chạy bốc thuốc.
Có thể dùng y thuật của để giúp khác, Lâm Hiểu Thuần cảm thấy vui vẻ khôn xiết.
đầy hai phút , Ngô Hà tiu nghỉu về.
Lâm Hiểu Thuần cau mày hỏi: “Sao chị? Hiệu thuốc mấy vị ?”
Ngô Hà lắc đầu: “Không , mà họ xem đơn thuốc xong nhất quyết bán. Họ còn bảo thuốc mà chữa bệnh , rõ ràng là hại .”
Lâm Hiểu Thuần sững , hỏi : “Chị Ngô Hà cũng nghĩ ?”
Ngô Hà vội xua tay: “Không, , chị tin em, chỉ là…”
Lâm Hiểu Thuần nắm lấy tay Ngô Hà: “Chị tin là . Chị chờ chút, tìm Thẩm Việt nhờ trông con, bốc thuốc cùng chị.”
lúc , Thẩm Việt đẩy cửa bước , thật là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Lâm Hiểu Thuần ngay: “Anh đến đúng lúc lắm, em với chị Ngô Hà việc ngoài một lát.”
Thẩm Việt gật đầu, hỏi nhiều.
Lâm Hiểu Thuần kéo Ngô Hà vội vã khỏi phòng, thẳng đến phòng dược của trạm y tế.
Người thầy thuốc đang bốc thuốc ở đó thấy Ngô Hà tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Sao chị đến nữa ? Đã bảo đơn thuốc vấn đề, bán . Với chữ ký và con dấu của bác sĩ trạm y tế, nhỡ ăn c.h.ế.t thì ai chịu trách nhiệm?”
Lâm Hiểu Thuần dứt khoát đặt đơn thuốc xuống ô cửa bốc thuốc, giọng đanh : “ chịu trách nhiệm.”
Người thầy thuốc nghiêm mặt : “Này, cho đồng chí nữ , cô chuyện vô trách nhiệm quá đấy! Mạng chứ trò đùa ?”
Lâm Hiểu Thuần suy nghĩ một chút dịu giọng: “Bác sĩ, chúng trách nhiệm, nhưng cũng bao giờ lấy tính mạng con trò đùa.”
Người thầy thuốc vẫn cau mày: “Cô chịu trách nhiệm cũng , chúng quy định.”