Triệu Đại Quân hắng giọng, vẻ hòa giải: “Hiểu Thuần , em học cách chấp nhận hiện thực . Bác sĩ Trần cũng là lòng thôi, em nên tranh thủ thời gian lo hậu sự cho Thẩm Việt . Chuyện tiền nong chúng cũng bắt em chịu hết . Dù cũng là cùng thôn, chúng về báo tin cho gia đình em nhé. “
Đám họ hàng cầm nông cụ cũng hùa theo: “ đúng, chúng lụng cả ngày, dụng cụ còn kịp cất. Tình làng nghĩa xóm, em đừng khách khí với chúng . “
Lý Thúy Phân rón rén theo bọn họ, dám thở mạnh.
Lâm Hiểu Thuần thuận tay vớ lấy chiếc giày gần đó, ném thẳng về phía Lý Thúy Phân, giọng cô đanh : “Đứng ! Các thử một bước nữa xem! “""
""Thẩm Mạn Mạn còn quá nhỏ, hiểu chuyện sinh tử là gì. Bé chỉ thấy chiếc giày xinh của văng xa, liền mếu máo gọi: “Giày, giày của con! “
Lý Thúy Phân nở một nụ giả lả, gượng gạo nhặt chiếc giày chân lên đưa cho Thẩm Mạn Mạn. Cô bé ôm lấy giày mới nín .
Lâm Hiểu Thuần trừng mắt đám , giọng sắc như dao: “Đừng Thẩm Việt nhà , dù cho mệnh hệ gì, các cũng đợi trút thở cuối cùng ! “
Triệu Đại Quân lén lau vệt mồ hôi lạnh trán, vội vàng lên tiếng giảng hòa: “Ấy, Hiểu Thuần , cháu đừng kích động. Chú Triệu chỉ định gọi nhà đến giúp một tay thôi, chứ một cháu là phụ nữ thì vất vả quá. “
Lâm Hiểu Thuần khẩy: “Không dám phiền đến chủ nhiệm Triệu. “
Ba chữ “chủ nhiệm Triệu “ cô nhấn mạnh, khiến Triệu Đại Quân lạnh cả sống lưng. Ông vội xua tay: “Gọi chú Triệu , khách sáo thế gì. Hay là để chú báo cho nhà một tiếng nhé, cháu thấy ? “
Lâm Hiểu Thuần trầm giọng, quả quyết: “Không cần, Thẩm Việt sẽ chết. “
“Này cô, bác sĩ Trần hết cách cứu , chẳng lẽ cô còn kéo từ Quỷ Môn Quan về ? “ Cô y tá Tiểu Hồng bĩu môi khinh khỉnh. “Có , bác sĩ Trần? “
Trần Chí Xa vẻ kiên định của Lâm Hiểu Thuần, trong lòng thoáng chút do dự. Ông tiến lên kiểm tra thở của Thẩm Việt, dùng ống kiểm tra tim phổi, cuối cùng bắt mạch ở cổ tay lắc đầu: “Đồng chí, chồng cô thật sự qua khỏi . hai tình cảm sâu đậm, nỡ rời xa là chuyện thường tình, nhưng cô hãy nghĩ thoáng một chút. “
Nghĩ thoáng?
Lâm Hiểu Thuần thầm thấy khó hiểu. Ai bọn họ tình cảm sâu đậm, ai cô nỡ?
Chẳng lẽ diễn xuất của cô đến mức khiến khác tưởng họ là cặp vợ chồng son sắt keo sơn ư?
Thật bực !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-23.html.]
Bực thì bực, nhưng việc cấp bách vẫn là gian “Trung Y Quán “ lấy thuốc. Đừng để giả thành thật, cô thành góa phụ thì , nhưng hai đứa trẻ mất cha thì tội của cô lớn lắm.
Dựa theo kinh nghiệm , cô thầm niệm vài “Trung Y Quán “. Quả nhiên, cảnh vật mắt xoay chuyển, cô trong gian quen thuộc của . Không kịp tận hưởng mùi thuốc bắc quen, cô vội vã tìm ngay viên thuốc gia truyền tác dụng trợ tim, bổ phổi.
Không từ lúc nào, bà béo hàng xóm lén báo công an. Lý Chấn Nam, sở trưởng đồn công an thị trấn, mặt. Người cô , vì nguyên chủ từng “mời “ lên đồn ít do quấy rối Triệu Đình Xuyên và Tô Nhược Tuyết.
Lý Chấn Nam trạc tuổi Thẩm Việt, hai tư, hai lăm, tướng mạo chút bất cần đời, hề cái mác “sở trưởng “ gò bó. Anh mà như , cất giọng hỏi: “Lâm Hiểu Thuần, là cô ? Nói xem, là chuyện gì đây? “
Cái tiếng của nguyên chủ để , cô gánh cũng gánh. Lâm Hiểu Thuần còn cợt nhả như những “mời “ lên đồn đây. Cô thầm bấm mạnh đùi một cái, đôi mắt tức thì ngấn lệ, bộ dạng đáng thương Lý Chấn Nam: “Sở trưởng Lý, hu hu... Anh chủ cho Thẩm Việt nhà ! “
Lý Chấn Nam nhíu mày: “Lão Thẩm ? “
Lúc nãy để ý, giờ Lâm Hiểu Thuần , mới phát hiện Thẩm Việt đang thẳng đơ đất. Lý Chấn Nam khỏi hoảng hốt, cũng chẳng buồn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày nữa, cao giọng quát: “Ai ? Đứng đây cho ! “
Lý Thúy Phân giật thon thót, liên tục liếc Triệu Đại Quân cầu cứu, nhưng ông vờ hướng khác.
Có Lý Chấn Nam ở đây, Lâm Hiểu Thuần cũng yên tâm phần nào.
Trong truyện gốc, khi Thẩm Việt c.h.ế.t trong tù, chính Lý Chấn Nam là nhặt xác cho . Dù tác giả rõ, nhưng chắc chắn họ là em .
Nhân lúc ai để ý, Lâm Hiểu Thuần nhanh tay nhét viên thuốc miệng Thẩm Việt. Thuốc miệng tan, nên cô lo nuốt khó tiêu hóa.
Thẩm Việt tỉnh ngay, nhưng chắc chắn c.h.ế.t . Điều giúp Lâm Hiểu Thuần đủ thời gian để phản công đám gây sự. Cô rưng rưng đôi mắt đỏ hoe, chất vấn: “Thím Thúy Phân, Thẩm Việt nông nỗi , chẳng lẽ các ép c.h.ế.t cả nhà mới hả ? “
Lý Thúy Phân vốn tỏ vẻ đây, giờ chỉ ước phép tàng hình để biến mất ngay mặt Lý Chấn Nam.
Lý Chấn Nam cúi xuống xem xét, thấy Thẩm Việt vẫn còn thở thì mới nhẹ nhõm. Anh sang, cất giọng nghiêm nghị: “Chủ nhiệm Triệu, ông rõ đầu đuôi câu chuyện xem nào. “
Bị điểm danh, Triệu Đại Quân ngập ngừng một lúc kể sơ lược cuộc xô xát giữa Lý Thúy Phân và Thẩm Việt.
Lâm Hiểu Thuần lập tức cau mày phản bác: “Không đúng, chủ nhiệm Triệu! Sao ông tại Thẩm Việt đánh thím Thúy Phân? Ai mà Thẩm Việt nhà tính tình điềm đạm, lương thiện. Nếu thím Tô chửi rủa thậm tệ, Thẩm Việt nhà nổi giận mà động tay động chân ? “
Lý Chấn Nam cô với ánh mắt nghi hoặc, như thể nhận quen.