Trong nguyên tác, “Lâm Hiểu Thuần “ cũng thương do vụ nổ . Năm cô nổi tiếng điêu ngoa của cô tức tốc tìm đến giám định, khi xác định đó đúng là mìn từ thời kháng chiến để thì mới gây sự với Triệu Đình Xuyên. Đối với đứa cháu gái mồ côi cha từ nhỏ như cô, năm cô giờ luôn hết mực cưng chiều, đòi gì nấy. Cũng chính vì chỗ dựa vững chắc như mà “nguyên chủ “ mới sợ là gì.
Triệu Đình Xuyên lạnh lùng đáp trả:
— Đừng tưởng cô học mấy trò lạt mềm buộc chặt thì sẽ xiêu lòng. cần cô lấy thuốc nổ ở , nhưng đừng hòng bình an vô sự mà thoát chuyện .
Thẩm Việt vốn tức đến nghiến răng, nhưng khi Lâm Hiểu Thuần lên tiếng bênh vực và chỉ trích Triệu Đình Xuyên, cơn giận trong lòng mới nguôi phần nào. Anh trầm giọng :
— Thay vì đây đôi co vô ích, tìm chuyên môn đến hiện trường giám định? Kẻo đổi trắng đen, vu khống lung tung cho khác.
Triệu Đình Xuyên siết chặt nắm đấm, ánh mắt sắc như dao:
— nhất định sẽ điều tra chân tướng, để các tâm phục khẩu phục.
— Tốt nhất là như . — Thẩm Việt nắm lấy tay Lâm Hiểu Thuần, kéo cô thẳng về phòng bệnh, thèm ngoảnh đầu .
Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến, khiến một góc khuất nào đó trong tim Lâm Hiểu Thuần chợt ấm . Người đàn ông kiệm lời, vẻ ngoài chân chất trong nguyên tác là một nhân vật lai lịch bí ẩn, tác giả miêu tả nhiều. Vài dòng chữ ngắn ngủi định đoạt cả cuộc đời bi thảm của .
Nếu cô nhớ lầm, khi tù, căn bệnh quái lạ của Thẩm Việt càng trở nặng, chẳng bao lâu thì qua đời.
kể từ khi cô xuyên đây, cốt truyện bắt đầu đổi. Vậy thì phận của đàn ông chắc chắn cũng sẽ ảnh hưởng. Hay là... tìm một cơ hội thích hợp để khám bệnh cho một cách tử tế nhỉ?
— Ba ơi, thỏ bông trắng của con ạ?
Giọng non nớt, yếu ớt của Thẩm Mạn Mạn vang lên, kéo suy nghĩ của cô về thực tại. Thẩm Việt ho khan một tiếng, phần ngượng ngùng buông tay cô .
Lâm Hiểu Thuần lúc mới sực nhớ, liền xòe tay mặt :
— Kẹo sữa , mau lấy đây.
Thẩm Việt thoáng sững khi lòng bàn tay trắng nõn của cô, chút chói mắt. Anh vội mặt , tay mò một lúc trong chiếc túi áo vá chằng vá đụp lấy hai viên kẹo.
Lâm Hiểu Thuần khẽ nhíu mày, nhưng gì thêm. Cô nhận lấy kẹo dịu dàng hỏi hai đứa trẻ:
— Mạn Mạn, Tử Siêu, hai con tự bóc vỏ kẹo để bóc giúp nào?
Hai tiếng “ ơi “ , cô thích. Nó cho cô cảm giác hòa nhập và một ý thức trách nhiệm mạnh mẽ, cũng khiến cô thêm cảm giác gắn bó sâu sắc với thế giới .
Thẩm Mạn Mạn hớn hở đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-15.html.]
— Con tự bóc ạ!
Thẩm Tử Siêu ngập ngừng một chút cũng lí nhí :
— Con… con cũng tự bóc ạ.
— Ngoan lắm. — Lâm Hiểu Thuần đưa kẹo cho hai đứa, tay quên xoa nhẹ đầu chúng.
Khung cảnh ấm áp, hài hòa Thẩm Việt bất giác nảy sinh ảo giác về một gia đình. Anh khẽ tự giễu. Ảo giác , vốn nên tồn tại.
lúc , bác trai ở giường bên cạnh lên tiếng, tay giơ lên cao:
— Khụ khụ… cô ơi, phiền cô giúp rút kim truyền ?
Lâm Hiểu Thuần liếc chai dịch truyền sắp cạn, vui vẻ đáp:
— Được ạ!
Thao tác rút kim của cô vô cùng thành thục, trông chuyên nghiệp hệt như y tá thực thụ, khiến khác tin tưởng.
Bác trai dùng băng y tế ấn lên vết kim cảm kích :
— Cảm ơn cô nhé. Mà cô ở bệnh viện nào ?
Lâm Hiểu Thuần mỉm trả lời:
— Cháu đang ở nhà chờ việc thôi ạ, công tác.
Nghe , mắt bác trai sáng lên:
— Thế cô hứng thú đến trạm y tế xã việc ?
— Gì cơ ạ? — Lâm Hiểu Thuần ngỡ nhầm. — Bác đừng đùa cháu, cháu thật sự chỉ là một phụ nữ nông thôn thôi, bác quá khen ạ.
Nhớ chữ ký nguệch ngoạc như gà bới của cô tờ giấy nhập viện, Thẩm Việt cũng thấy lời đề nghị đúng là một trò đùa. Anh sang với bác trai:
— Bác ơi, cô học hành nhiều, tên còn hồn. Bác đừng để cô hại .""
"" là đồ thưởng thức!