Lâm Hiểu Thuần thuận theo lời cô y tá, nhếch mép: “ , là mèo mù vớ cá rán đấy, các đừng khó . Có điều, đến cả con mèo mù còn vớ cá rán, cô y tá Tiểu Hồng đây bằng cả một con mèo mù nhỉ? “
Bà chị mập mạp giường bên nhịn , tiếng khiến hai vai rung lên bần bật. Ông chú giường bên thì mắt trợn tròn, chiều đăm chiêu suy nghĩ.
Cô y tá tên Tiểu Hồng tức đến suýt hộc máu: “Người lúc sai, ngựa lúc vấp, cô đừng tưởng may mắn một mà vênh váo, coi ai gì! “
Trần Chí Xa đẩy gọng kính, thầm nghĩ phen rốt cuộc là may mắn thực tài đúng là đáng để tìm hiểu. Hơn nữa, phụ nữ dường như thành kiến lớn với , mà thì tài nào hiểu nổi đắc tội với cô ở chỗ nào.
Trần Chí Xa đắc tội ở , nhưng Lâm Hiểu Thuần nhớ như in, trong nguyên tác, kẻ giúp Tô Nhược Tuyết hại nguyên chủ đến mức mặt rạch sẹo chính là gã bác sĩ và một cô y tá vô danh.
Giờ xem , tám phần là cô nàng Tiểu Hồng .
Cô đưa tay sờ trán hai đứa trẻ, nhiệt độ hạ xuống, trán lấm tấm mồ hôi. Bọn trẻ , lòng cô cũng vững vàng hơn.
Ngay lập tức, cô bình tĩnh đáp trả: “ coi ai gì? chỉ may mắn thôi mà còn thành công, chuyên môn như cô thất bại thì lấy tư cách mà kiêu ngạo như thế? “
Y tá Tiểu Hồng hoảng hốt lau vội vệt mồ hôi lạnh: “Cô... cô bậy! “
Lâm Hiểu Thuần tức quá hóa : “Làm ơn , rõ ràng là các cứ bám riết lấy tha. Có thể để cho bệnh nhân chúng một gian yên tĩnh để nghỉ ngơi ? “
Đột nhiên, bên ngoài tiếng la hét hoảng loạn vọng : “Có ca cấp cứu, tám chín đều thương do nổ, mau chuẩn ! “
Trần Chí Xa thấy y tá Tiểu Hồng là đối thủ của Lâm Hiểu Thuần, vội vàng giảng hòa: “Được , , chuyện gì thì , cứ để bệnh nhân nghỉ ngơi . Chúng ngoài tiếp nhận bệnh nhân. “
Y tá Tiểu Hồng cam tâm Trần Chí Xa kéo , nhưng Lâm Hiểu Thuần vẫn bỏ qua khoảnh khắc cô khỏi cửa lén lút móc lấy ngón tay của Trần Chí Xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-12.html.]
Hóa là “trong triều chống lưng “, thảo nào năng lực thì mà tự tin thừa mứa.
Căn phòng bệnh cuối cùng cũng trở yên tĩnh. Cô nhanh nhẹn đổ nước chậu, nhúng ướt chiếc khăn mặt mới dịu dàng lau cho hai đứa nhỏ. Quần áo chúng ướt đẫm mồ hôi, hai khuôn mặt nhỏ lem luốc cô lau cho sạch sẽ.
Cô cẩn thận lau khắp cho hai đứa, quần áo khô ráo sạch sẽ xong mới hài lòng.
Em gái Thẩm Mạn Mạn ngây thơ đáng yêu, trai Thẩm Tử Siêu thì mày thanh mắt tú. Cô thậm chí thể tưởng tượng dáng vẻ của hai đứa khi lớn lên, tác giả cũng miêu tả kỹ càng.
Chỉ tiếc là, trong nguyên tác, Thẩm Mạn Mạn điếc lừa bán, khi lớn lên gặp một Thẩm Tử Siêu cố chấp đến điên cuồng. Hai em bà tác giả nhẫn tâm sắp đặt cho một phận bi thảm đến xé lòng, thê thảm bao nhiêu thì bấy nhiêu.
PS: Tác giả của cuốn truyện đúng là biến thái mà, thể một câu chuyện như thế cơ chứ? Chính vì thương hai đứa trẻ mà cô mới lật lật cuốn tiểu thuyết đó mấy , chứ ai cái thể loại truyện thánh mẫu não tàn .
Vận mệnh dường như sự sắp đặt. Cô ngày càng cảm thấy xuyên tới đây chính là để cứu vớt hai em.
Mà khoan, cái áo khoác nữ màu xám tro là đây?
Cô đang ngẩn bộ quần áo thì Thẩm Việt mặt đen như đ.í.t nồi từ ngoài bước , hạ giọng, đùng đùng chất vấn: “Lâm Hiểu Thuần, cô giỏi lắm nhỉ, đến cả chuyện gây nổ cũng dám ? “""
""Lâm Hiểu Thuần mà ngơ ngác, đầu óc theo kịp lời . Gài mìn á? Chuyện nguy hiểm tính mạng như cô thể ? Gài mìn hại khác , lỡ tự nổ trúng thì đúng là mất nhiều hơn . Hơn nữa, với cái thể chất xui xẻo từ kiếp của , cô chắc chắn sẽ tránh những chuyện như thế xa nhất thể.
Thẩm Việt nhíu mày, giọng đầy nghi hoặc: “Cô im lặng thế là chột đúng ? “
Cứ cái cách cô đây dốc hết tâm can, mặc kệ chồng là để lấy lòng Triệu Đình Xuyên thì xem , khả năng cô chuyện tày trời đến chín mươi chín phần trăm.
Lâm Hiểu Thuần lúc mới hồn, cô bực bội đáp : “ chột cái gì chứ? chẳng chuyện gì trái với lương tâm cả. Anh đầu đuôi như là ý gì? Ai gài mìn? “