Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-08-28 10:36:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy cứ bất động, Lâm Hiểu Thuần thúc giục: “Anh , thì để .”

Bấy giờ Thẩm Việt mới cau mày đáp: “Vậy chỉ mua hai cái thôi.”

Nhìn ánh mắt tràn trề mong đợi của hai đứa con đang ốm, tài nào nỡ lòng từ chối. Nói , cũng chỉ tại quá vô dụng. Nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c nhói lên một cơn đau buốt, khiến ho sù sụ ngừng.

Lâm Hiểu Thuần vội bước tới đỡ lấy , nhân tiện kín đáo nắm lấy cổ tay, mạch đập của lạ, là kiểu rối loạn mà cô từng gặp qua. Cô lo lắng hỏi: “Anh chứ?”

Thẩm Việt ghét cay ghét đắng cô chạm , gạt phắt tay cô , giọng lạnh lùng: “Tránh xa ! mà c.h.ế.t chẳng ý cô lắm ?”

Khóe môi Lâm Hiểu Thuần giật giật. Gắt gỏng cái gì chứ, bộ tưởng cô thèm chắc? Chẳng qua chỉ là phản xạ theo thói quen của một thầy thuốc mà thôi.

Mà cái gì gọi là c.h.ế.t thì ý cô? Anh c.h.ế.t thì cô lợi lộc gì chứ, tấm bia đỡ đạn, cô còn tránh bao nhiêu phiền phức cần thiết.

Thẩm Việt nén cảm xúc trong lòng, bước .

Lâm Hiểu Thuần gọi với theo từ phía : “Thẩm Việt, đừng keo kiệt mua hai cái kẹo, mua hẳn một cân !”

Thẩm Việt loạng choạng suýt ngã sõng soài đất, đầu mà chỉ buông một câu cộc lốc: “Không cần cô quản. “

“""Đồ quỷ hẹp hòi. “

Dứt lời, Lâm Hiểu Thuần đột nhiên nhớ , trong truyện nhà họ Thẩm chỉ nghèo rớt mồng tơi mà còn nợ nần chồng chất.

Nguyên chủ vốn để bóng ma tâm lý quá lớn cho Thẩm Việt, nên việc khiến đổi cái về chỉ trong một sớm một chiều đúng là chuyện khó như lên trời.

Trong nguyên tác, chính vì thấy Thẩm Việt là ngay thẳng nhưng mang trọng bệnh, nguyên chủ mới bày mưu gài bẫy với Tô Nhược Tuyết. Nào ngờ, Tô Nhược Tuyết buff vận may đến mức vô lý, kẻ cố tình chỉ điểm nên phát hiện chuyện từ .

Còn kẻ cố tình đó là ai thì trong truyện hề nhắc tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-11.html.]

Rốt cuộc, nguyên chủ thành kẻ tự lấy đá ghè chân , để sáng hôm bàng hoàng phát hiện ngủ cùng Thẩm Việt chính là bản .

Xem , lời đồn Thẩm Việt là thẳng thắn quả sai.

Thôi kệ, sẽ bù đắp cho bọn trẻ nhiều hơn. Kiếp tuy xui xẻo đủ đường, nhưng cô vẫn luôn là chú trọng chuyện ăn uống ngày ba bữa. Vì , nguyên tắc của cô là dù ở cũng thể bạc đãi bản .

Đương nhiên, giờ còn thêm hai đứa trẻ, càng lý do gì để chúng chịu khổ.

“À ... đồng chí, bây giờ thể trả lời câu hỏi của ? “

Lâm Hiểu Thuần đầu , ngạc nhiên khi thấy vị bác sĩ chính vẫn còn ở đây. Cô bèn hỏi ngược : “Sao vẫn còn ở đây?”

Vị bác sĩ nhiệt tình chìa tay : “Xin chào, là Trần Chí Xa. thật sự khâm phục thủ pháp châm cứu của cô. Xin hỏi đồng chí đang công tác ở ?”

Đám đông hóng chuyện ngoài cửa sổ tuy rõ họ gì, nhưng khi thấy vị bác sĩ vốn luôn cao ngạo lạnh lùng chủ động chìa tay , ai nấy đều khỏi xôn xao, kích động.

Ông chú giường bên và bà chị mập mạp cũng dán chặt mắt cô, hề chớp lấy một cái.

Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, hóa là chuyện tiền nong, thế thì cô yên tâm .

Nghĩ , cô lạnh lùng đáp: “Xin , chỉ là một phụ nữ nhà quê thôi, thất vọng . “

Bàn tay của Trần Chí Xa hổ khựng giữa trung. Cô y tá nhỏ bên cạnh liền châm dầu lửa: “Bác sĩ Trần, theo em thấy cô chẳng qua là mèo mù vớ cá rán thôi, chúng đừng khó nữa. “

Trần Chí Xa ho khan hai tiếng: “Tiểu Hồng, em nên khiêm tốn một chút, học hỏi khác. “

Học hỏi khác?

Hỏi cô thì gì đáng hổ ?

Loading...