Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 101

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:10:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Việt gật đầu chắc nịch: “Đương nhiên . “

Thẩm Tử Siêu cũng khấp khởi vui mừng, cuối cùng thêm một bạn mới.

Tại trạm y tế, trong một căn phòng treo biển tên, Ngô Hà đang giường bệnh. Lâm Hiểu Thuần châm điếu ngải cứu, giữ nó cách làn da Ngô Hà chừng vài phân từ từ di chuyển theo vòng tròn.

Thỉnh thoảng, cô dịu dàng hỏi xem Ngô Hà thấy nóng rát , khi đến đúng huyệt vị thì sẽ giữ yên điếu ngải.

Phùng Hỉ bên cạnh chăm chú quan sát chớp mắt. Đây là lúc sư phụ cầm tay chỉ việc, cô tâm ý để học hỏi. Thủ pháp của sư phụ điêu luyện, việc xác định huyệt vị cũng vô cùng chuẩn xác, sẽ để vết thâm tím như cách cứu ngải thông thường.

Chừng hai ba mươi phút , Lâm Hiểu Thuần cất dụng cụ cứu ngải bắt mạch cho Ngô Hà. Quả nhiên, mạch tượng của Ngô Hà định hơn nhiều.

Thật chỉ cần sắc mặt cũng thể nhận , gương mặt chị bớt sạm , trở nên hồng hào, sức sống hơn hẳn.

Ngô Hà vui vẻ : “Hiểu Thuần , may mà em đấy. Hôm nay chồng chị còn khen sắc mặt chị tươi tắn hơn nữa cơ. “

Lâm Hiểu Thuần mím môi : “Thế nhằm nhò gì . Chị cứ chờ thêm một thời gian nữa xem, lúc đó thon gọn xinh cho coi. “

“Hả? Thật thế á? “

Ngô Hà chỉ mong một đứa con, còn chuyện gầy thì chị từng dám mơ tới.

Lâm Hiểu Thuần gật đầu: “Vâng. Sau nếu em thời gian thì chị cứ tìm Tiểu Hỉ, những chi tiết còn em sẽ chỉ dạy thêm cho cô . “

Phùng Hỉ trông vẫn còn ngơ ngác, tiếp thu kịp: “Sư phụ, em bắt tay nhanh thế liệu ạ? “

“Ổn chứ. “ Lâm Hiểu Thuần nhoẻn miệng , “Với tư chất của em thì thành vấn đề. “

Lời động viên khiến Phùng Hỉ tìm đôi chút tự tin. Ngô Hà cũng an ủi: “Tiểu Hỉ, sư phụ em thì chắc chắn là . Đừng lo, em cứ lấy chị mà thực hành. “

“Nếu chị Ngô Hà thì em xin mạnh dạn quen tay ạ. “ Phùng Hỉ cong cong đôi mắt, vẫn là cô nhóc hoạt bát, vui vẻ như ngày nào.

Thế là, một dốc lòng chỉ dạy, một hăng hái học hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-101.html.]

Lâm Hiểu Thuần là một thiếu thốn tình thương. Kiếp , duyên phận của cô với cha chị em đều mỏng manh, cô từng cảm nhận ấm tình . Chỉ ông nội nuôi cô khôn lớn, nhưng ông cũng sớm rời bỏ cõi đời.

, đối với cô một, cô sẽ đáp mười. Ngược , kẻ nào đối xử tệ với cô, cô cũng quyết nương tay.

Mãi đến khi trời sẩm tối, buổi chỉ dạy mới kết thúc.

Lâm Hiểu Thuần kê thêm cho Ngô Hà hai vị thuốc, đổi sang một loại khác. Phải công nhận rằng, Ngô Hà trông gầy hơn hẳn so với gặp .

Lần , Ngô Hà gì cũng đòi đưa tiền thuốc, nhưng cô nhất quyết nhận.

Có những khoản tiền thể kiếm, nhưng cũng những khoản thể nhận. Đôi khi, tình còn đáng giá hơn tiền bạc.

lấy tiền, Ngô Hà trong lòng càng áy náy.

Chị trầm ngâm một lát : “Em Hiểu Thuần , bất kể kết quả , hễ việc gì cần đến chị, em cứ mở lời nhé. Chồng chị ở trong quân đội cũng chút tiếng , chuyện lớn chuyện nhỏ đều thể lo liệu giúp em. “

Lâm Hiểu Thuần im lặng.

Nếu cô nhớ lầm, trong nguyên tác, ở thị trấn Thanh Sơn đúng là một vị cán bộ họ Lâm tiếng , là đại đội trưởng lữ đoàn trưởng gì đó thì cô nhớ rõ.

Chắc hẳn đó chính là chồng của chị Ngô Hà.

Bây giờ cô vẫn , tương lai chồng của Ngô Hà sẽ giúp đỡ cô và Thẩm Việt một việc lớn.

Gieo nhân lành, ắt gặt quả ngọt.

Thấy cô gì, Ngô Hà tưởng cô ngại ngùng nên tiếp: “Em đừng ngại, chúng quen cũng là một cái duyên. “

Lâm Hiểu Thuần mỉm dịu dàng: “Em cảm ơn tấm lòng của chị Ngô Hà. Khi nào cần, em nhất định sẽ đến phiền chị. À , trong thời gian uống thuốc chị nhớ kiêng chuyện vợ chồng nhé! “

Ngô Hà đỏ bừng cả mặt: “Cái đó… chị . “

Phùng Hỉ ngơ ngác hiểu gì: “Sư phụ, hai đang chuyện gì bí ẩn ạ? “

Lâm Hiểu Thuần Phùng Hỉ đơn thuần nên chỉ : “Chờ em lấy chồng sẽ . “

Phùng Hỉ: “... “

Loading...