Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-08-28 10:36:32
Lượt xem: 7

Giữa trưa, thôn Thanh Bình chẳng thấy một làn khói bếp nào bay lên. Cả ngôi làng như phủ một tấm áo u ám, ngột ngạt, khiến cảm thấy đè nén đến khó thở.

Bên ngoài căn nhà tường đất thấp lè tè của nhà họ Thẩm, đám đông hiếu kỳ vây kín mít. Cánh cổng gỗ ọp ẹp, chắp vá từ những tấm ván cũ kỹ, ngăn nổi những ánh mắt tò mò và những lời xì xầm bàn tán, chỉ trỏ.

“Con khốn nạn c.h.ế.t tiệt , còn mặt dày mà chối ! Mày mày cứu bọn nhỏ, quỷ mới tin! Để tao đánh c.h.ế.t cái thứ tai hoạ nhà mày! “

Đầu óc Lâm Hiểu Thuần ong ong như cả đàn ong vỡ tổ. Cô một đàn bà đè xuống đất đánh cho thừa sống thiếu chết, miệng ngừng văng đủ lời chửi rủa tục tĩu nhất.

Cơn giận bùng lên ngùn ngụt, cô dồn sức đẩy đàn bà điên cuồng đang đánh chửi . Chưa kịp cất lời phản bác, một giọng trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên, mang theo cả tiếng nghiến răng kèn kẹt: “Lâm Hiểu Thuần, bọn nhỏ mệnh hệ gì, bắt cô đền mạng! “

Lâm Hiểu Thuần ngẩng đầu lên, bắt gặp một đàn ông mặt mày sa sầm vì giận dữ. Anh một tay ôm một đứa, tổng cộng là hai đứa trẻ chừng ba, bốn tuổi. Cả hai đứa đều ướt sũng từ đầu đến chân, trông như vớt từ nước lên.

Người đàn bà đánh cô lóc còn thảm thiết hơn, dậm chân chì chiết: “Lâm Hiểu Thuần, cái đồ chổi nhà cô! Thằng con vô phúc tám đời mới vớ cái thứ tai hoạ nhà cô. Thằng Thẩm Việt nhà gì với cô chứ? Nếu sống nữa thì ly hôn sớm cho khuất mắt ! “

Người đàn ông tên Thẩm Việt cau chặt mày, giọng lạnh như băng: “Đến trạm xá huyện ngay. “

Người đàn bà điên cuồng vội quệt nước mắt, nhưng vẫn nguôi giận, hậm hực vớ lấy chiếc ghế đẩu bên cạnh ném về phía cô. May mà Lâm Hiểu Thuần né nhanh, nếu thì khuôn mặt chẳng còn nguyên vẹn.

Thẩm Việt? Hai đứa trẻ? Trạm xá huyện?

Căn nhà cũ nát, thấp bé, cái sân nhỏ bừa bộn với vại nước đổ lênh láng, những bộ quần áo vá chằng vá đụp, cộng thêm những lời mắng chửi quen thuộc … tất cả xâu chuỗi với , Lâm Hiểu Thuần bỗng nhiên bừng tỉnh.

xuyên sách, xuyên một cuốn tiểu thuyết thời bao cấp mà bao nhiêu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-1.html.]

Không chỉ , cô còn xuyên xác của nữ phụ xui xẻo cùng tên, một kẻ chỉ gây chuyện thị phi. Trong truyện, chính nguyên chủ gián tiếp hại con gái bắt cóc, con trai trở thành nhân vật phản diện tâm thần, còn chồng vì quá căm hận tay g.i.ế.c cô kết án tử hình.

, sự thật là nguyên chủ đang cố cứu cặp song sinh long phụng của khỏi c.h.ế.t đuối do ham chơi, ngờ kẻ giật dây, khiến con Thẩm Việt hiểu lầm. Hai đứa trẻ chính là sinh mệnh của Thẩm Việt, bảo một vốn trầm , ít như nổi trận lôi đình đến .

“Người xui uống nước lã cũng mắc răng”, câu quả thật vận Lâm Hiểu Thuần, một bác sĩ Đông y chăm chỉ, kế thừa gia nghiệp, thể nào chuẩn hơn.

Kiếp , cô siêu thị săn thịt lợn giảm giá thì gặp sự cố thang máy; đến ngân hàng rút tiền thì gặp cướp; khó khăn lắm mới thoát khỏi hiện trường hỗn loạn thì một tài xế say rượu đ.â.m thẳng bệnh viện.

Thôi , xui xẻo cũng ngày một ngày hai, cô đành miễn cưỡng chấp nhận.

Ấy thế mà, bệnh viện gặp sự cố mất điện trăm năm một, khiến cô bỏ lỡ thời cơ chữa trị nhất.

, cô trở thành một thành viên trong đội quân xuyên hùng hậu. Nghĩ , trận đòn oan mà cô chịu cho nguyên chủ đúng là vô tội vạ.

những đứa trẻ thì vô tội.

Trong truyện, do điều kiện y tế của những năm cuối thập niên 70 còn hạn chế, nhà họ Thẩm quá nghèo đủ tiền thuốc men, nên hai đứa trẻ khi cứu sốt cao liên tục. Hậu quả là con gái điếc, còn con trai thì tổn thương não, thần kinh định, lúc tỉnh lúc mê. Mỗi đến đoạn , cô đều hết nước mắt. Điều khiến cô đau lòng nhất chính là hai đứa trẻ .

Kiếp cô sống cô độc một , tuy vận đen đeo bám nhưng tay nghề cứu của cô bao giờ thất bại. Vì hai đứa trẻ, cũng là vì để bản Thẩm Việt “xử lý”, cô vội vàng chạy theo : “Chờ , để xem bọn nhỏ thế nào! “

Thẩm Việt thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho cô một ánh mắt, lạnh lùng ném hai chữ: “Cút , cô xứng. “

Người đàn bà , cũng chính là chồng của nguyên chủ, Vương Quế Hoa, lầm bầm chửi rủa trèo lên chiếc xe bò, cùng Thẩm Việt đưa hai đứa cháu đến trạm xá huyện. Đám đông thấy con họ thì cũng bàn tán thêm vài câu lượt giải tán.

Loading...