Ta Làm Thầy Bắt Ma - Phần 2 (9)
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:02:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:02:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đêm thứ mười ba kể từ khi bia đá xuất hiện ở Vạn Lý Thôn.
Gió thổi qua bãi đất trống, mạnh, nhưng mang theo một thứ mùi khó chịu — mùi đất đào lên lấp quá vội, mùi m.á.u cũ trộn với nước mưa.
Hồng Nghi bia đá.
Nàng thắp nhang.
Chỉ đặt tay lên mặt bia lạnh ngắt.
“Ta đây.”
Nàng khẽ.
“Lần … thể lâu hơn.”
Không tiếng đáp.
chân nàng, đất động nhẹ.
Một cái gật đầu nhỏ.
Gia tộc mà Hồng Nghi tìm đến, họ sống trong một thôn.
Họ chiếm trọn một dải núi.
Người đời gọi nơi đó là Lạc Sơn.
Không vì , mà vì lên đó… ít ai .
Con đường dẫn lên Lạc Sơn quanh co, hai bên mọc đầy cây cổ thụ rễ nổi, trông như những cánh tay khô quắt chụp xuống mặt đất. Trời tối, sương dày đến mức chỉ thấy ba bước chân phía .
Hồng Nghi một .
Không cần che giấu.
Oán khí nàng đủ để dã thú tránh xa.
càng lên cao, nàng càng cảm thấy nặng nề.
Không vì áp lực âm khí.
Mà vì… sự im lặng.
Không côn trùng.
Không chim đêm.
Cả núi như đang nín thở.
Đến khi nàng thấy cổng đá Lạc gia.
Cổng lớn, khắc đầy phù văn trấn sơn, nhưng tất cả đều đảo ngược. Những phù văn vốn dùng để ngăn tà — giờ giống như đang nhốt thứ gì đó bên trong.
“Không trấn.”
Hồng Nghi lẩm bẩm.
“Là giam.”
Nàng bước qua cổng.
Ngay khoảnh khắc đó, mặt đất chân nàng đổi khác.
Không còn là đá núi.
Mà là… xương.
Xương vụn nghiền nát, trộn lẫn với đất, mỗi bước đều phát tiếng “rắc rắc” khô khốc.
Hồng Nghi cúi xuống.
Một mảnh xương nhỏ — là xương ngón tay trẻ con.
Oán khí quanh nàng cuộn lên.
“Lạc gia…”
Nàng nghiến răng.
“Các ngươi thật sự sợ là gì.”
Trong khi đó, ở Vạn Lý Thôn.
Đêm nay, đất yên.
An Nhiên mở mắt.
Không trong xác .
Mà trong cảm nhận của đất.
Nàng thấy bằng mắt.
Nàng .
Biết thứ gì đó đang kéo quá giới hạn.
Oán khí từ phương bắc cuộn về như thủy triều, đập “ranh giới” mà nàng đang giữ.
“Một nơi khác…” Ý niệm của nàng rung lên. “…đang vỡ.”
Nàng cố đè xuống.
Đất Lạc Sơn phản hồi nàng.
Không lời.
Mà là cảm giác: đau đớn kéo dài, dứt.
An Nhiên cảm thấy đầu nứt .
Lần đầu tiên kể từ khi gánh oán — nàng giữ thăng bằng.
Lạc gia đại sảnh.
Đèn sáng trưng.
Không khí ấm áp đến kỳ lạ.
Những mặc áo gấm quanh bàn dài, ăn uống, . Trên bàn bày đầy thịt rượu, nhưng ai chạm món thịt màu đỏ sẫm đặt chính giữa.
Hồng Nghi ngoài cửa.
Không ai ngăn nàng.
Một lão nhân đầu bàn sang.
“Khách từ xa?”
Lão .
“Đã đến thì .”
Hồng Nghi bước .
Ánh mắt nàng lướt qua món thịt giữa bàn.
Không thịt lợn.
Không thịt bò.
Là thịt , nấu với t.h.u.ố.c, giữ cho tan âm khí.
“Các ngươi ăn oán.”
Hồng Nghi thẳng.
Lão nhân phủ nhận.
“Ăn để sống.”
Lão .
“Ăn để giữ núi.”
Hồng Nghi lạnh.
“Giữ bằng trẻ con?”
Một phụ nữ trẻ lên.
“Chúng chọn những đứa kịp sống.”
Nàng bình thản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-lam-thay-bat-ma/phan-2-9.html.]
“Oán của chúng thuần.”
Ngay khoảnh khắc đó — đất rung.
Rất nhẹ.
đủ để chén rượu bàn gợn sóng.
Lão nhân biến sắc.
“Không thể nào…”
Lão lẩm bẩm.
“Người giữ đất thức dậy.”
Hồng Nghi sững .
“Người giữ đất?”
Nàng lặp .
Ở Vạn Lý Thôn, bia đá nứt.
Một vết nứt mảnh chạy dọc bia.
An Nhiên cảm thấy đau thật sự.
Không đau ký ức.
Mà là đau của chính nàng.
“Đừng…”
Ý niệm nàng run rẩy.
“…đừng vượt quá.”
Lạc Sơn .
Oán khí ở đó quá dày, quá lâu, quá hệ thống.
Nó siêu độ.
Nó nuốt ngược giữ.
Trong đại sảnh Lạc gia, đèn đồng loạt tắt.
Bóng tối ập xuống.
Tiếng trẻ con vang lên từ hướng.
Không một.
Là hàng trăm.
Tường bắt đầu rỉ m.á.u.
Mặt đất nứt , để lộ những hốc sâu đầy xương.
Hồng Nghi đầu.
Phía nàng — một bóng đang dần hiện hình.
Không rõ mặt.
Chỉ thấy mái tóc dài, rũ xuống như đất ướt.
Lạc gia hoảng loạn.
“Không thể!”
Lão nhân hét.
“Ngươi đến đây!”
Bóng ngẩng đầu.
Giọng vang lên, chậm và nặng, như từng chữ kéo lên từ lòng đất sâu nhất:
“Ta đến.”
“Ta kéo.”
Hồng Nghi nhận ngay.
“An Nhiên…”
thứ đó… còn là nàng.
Ánh mắt đen sẫm, phản chiếu ánh sáng.
Quanh là vô bàn tay mờ nhạt níu kéo.
“Các ngươi ăn oán.”
Giọng An Nhiên vang lên.
“Vậy thì… nuốt cho đủ.”
Mặt đất sụp .
Lạc gia rơi xuống.
Không c.h.ế.t ngay.
Họ ép .
Nghe từng tiếng .
Nghe từng lời cầu xin mà họ từng phớt lờ.
Hồng Nghi lao tới.
“Đủ !”
Nàng gào lên.
“Nếu ngươi tiếp tục, ngươi sẽ !”
An Nhiên đầu.
Trong khoảnh khắc ngắn — ánh mắt nàng trở như xưa.
“Ta .”
Nàng .
“ nếu …”
“Không ai chặn chỗ .”
Đất khép .
Lạc Sơn im bặt.
Không còn gia tộc.
Chỉ còn một dãy núi sụp xuống như đang quỳ.
Sáng hôm .
Pháp môn chấn động.
Lục gia nhận tin:
Người giữ đất tự ý rời vị trí.
Một lão trưởng bối thở dài:
“Chúng tạo … một thứ còn lời.”
Hồng Nghi quỳ bia đá nứt.
“Ngươi còn là An Nhiên ?”
Nàng hỏi, giọng khàn đặc.
Từ đất, một ấm yếu ớt truyền lên.
Rất khẽ.
còn.
“Nếu gọi …
vẫn sẽ .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.