Canh ba.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng gõ vang lên đều đặn từ nền quán trọ, chậm rãi như nhịp tim của một đang chôn sống. Không mạnh, gấp — mà dai dẳng đến mức khiến thể giả vờ thấy.
An Nhiên dậy.
Nàng đặt bàn chân trần xuống đất.
Lạnh.
Không cái lạnh của mùa đông, mà là thứ lạnh thấm ngược từ lên, như thể nền đất đang hút nhiệt của sống.
Cộc.
Tiếng gõ dừng .
Thay đó là… tiếng cào.
Móng tay cào gỗ.
Rất nhẹ.
Rất gần.
An Nhiên hít sâu một .
Nàng phù.
Không kiếm.
Không pháp lực.
nàng thứ mà ít pháp sư còn giữ nhiều năm — khả năng lắng nỗi đau mà vội bịt tai.
Nàng cúi xuống, áp tai nền nhà.
Trong khoảnh khắc , mùi tanh xộc thẳng lên mũi.
Không mùi m.á.u mới.
Mà là mùi thịt phân hủy một nửa, trộn với đất ẩm và gỗ mục.
“Không một …”
An Nhiên thì thầm.
“…là nhiều.”
Tiếng cào biến thành tiếng .
Không rõ là nam nữ.
Không rõ là già trẻ.
Chỉ — đau.
An Nhiên bật dậy.
Nàng khoác áo, mở cửa phòng.
Hành lang quán trọ tối om, đèn dầu tắt từ lâu. ở cuối hành lang, một bóng đó.
Không chân.
Phần chìm sàn gỗ.
Da xám ngoét, tóc rũ xuống, cổ gập sang một bên như bẻ gãy.
Nó An Nhiên.
Miệng mở .
Không phát tiếng.
An Nhiên thấy.
“Lạnh…”
“Tối quá…”
“Đừng lấp nữa…”
An Nhiên lùi.
Nàng chỉ hỏi một câu:
“Ai ?”
Bóng run lên.
Hai hốc mắt rỉ thứ nước đen sền sệt.
“…Lâm…”
Chưa kịp hết, bóng đột ngột kéo mạnh xuống sàn, như thể thứ gì đó ở đất túm lấy, kéo ngược .
“ẦM!”
Sàn gỗ rung lên.
Mọi thứ im bặt.
Không còn .
Không còn cào.
Chỉ còn mùi thối nồng nặc lan khắp hành lang.
An Nhiên lâu.
Rồi nàng về phòng, xuống giường.
Tay nàng run.
Không vì sợ.
Mà vì giận.
Sáng hôm , huyện Tam Thủy vẫn “sống”.
Chợ mở.
Người bán hàng.
Tiếng gọi .
tất cả đều giống như một lớp da khoác lên x.á.c c.h.ế.t.
Người đường tránh mắt .
Trẻ con .
Chó sủa.
Ngay cả chim cũng đậu mái nhà.
An Nhiên thẳng về phía bắc.
Trang viên Lâm gia nền đất cao nhất huyện, tường trắng, mái ngói đen, từ xa giống như một khối xương lộ khỏi thịt.
Cổng mở.
Không cần xin phép.
Như thể chúng nàng sẽ đến.
Bên trong sạch.
Sạch đến bất thường.
Không mùi hương.
Không tiếng gió.
Không bóng hầu.
Một nam nhân trung niên giữa sân.
Áo gấm.
Tóc chải gọn.
Mặt mũi phúc hậu.
“Cô là Lục An Nhiên?”
Hắn hỏi, giọng ôn hòa.
“Phải.”
“Ta là Lâm Tri Viễn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-lam-thay-bat-ma/phan-2-2.html.]
Hắn mỉm .
“Gia chủ Lâm gia.”
An Nhiên lâu.
Nàng mặt.
Mà bóng.
Bóng của Lâm Tri Viễn… chạm đất.
Nó dính một điểm đen ngay chân , như thứ gì đó đất giữ .
“Cô đến vì chuyện gì?”
Hắn hỏi.
“Dưới đất bao nhiêu ?”
An Nhiên hỏi .
Nụ mặt Lâm Tri Viễn đổi.
“Cô đùa .”
“Ta hỏi .”
Giọng An Nhiên trầm xuống.
“Dưới nền trang viên … bao nhiêu chôn sống?”
Gió nổi lên.
Rất nhẹ.
An Nhiên thấy tiếng thở dốc từ khắp nơi.
Từ tường.
Từ cây.
Từ đất.
Lâm Tri Viễn thở dài.
“Lục cô nương,”
,
“cô từng là pháp sư. Hẳn cô hiểu — những thứ cần hi sinh để đổi lấy phồn vinh.”
An Nhiên .
Nụ lạnh.
“Hi sinh?”
Nàng .
“Hay là các ngươi ăn ?”
Nụ của Lâm Tri Viễn biến mất.
“Ba mươi bảy .”
Hắn khẽ.
“Ban đầu.”
An Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y.
“Sau đó?”
“Sau đó thì nhiều hơn.”
Hắn đáp.
“Vì đất ở đây… bắt đầu đòi hỏi.”
An Nhiên cảm thấy cổ họng nghẹn .
“Đòi hỏi cái gì?”
“Tiếng .”
Lâm Tri Viễn .
“Nỗi tuyệt vọng.”
“Người c.h.ế.t càng cam lòng… đất càng .”
Hắn An Nhiên, ánh mắt đầu tiên lộ thứ gì đó giống như say mê.
“Cô ?”
Hắn thì thầm.
“Khi chôn lúc họ còn sống… oán khí sinh mạnh nhất.”
Ngay khoảnh khắc đó —
ẦM!!!
Mặt đất chân An Nhiên nứt .
Một bàn tay trắng bệch thò lên, nắm c.h.ặ.t cổ chân nàng.
Rồi thêm một.
Rồi thêm nữa.
Hàng chục cánh tay.
Trẻ con.
Phụ nữ.
Người già.
Móng tay gãy, xương lộ , m.á.u trộn bùn đất.
Tiếng đồng loạt vang lên, chồng chéo, vặn vẹo, như xé nát tai .
“Đau—”
“Lạnh—”
“Mẹ ơi—”
“Đừng lấp—”
An Nhiên giữa địa ngục đang mở miệng.
Lâm Tri Viễn lùi .
“Cô thấy ?”
Hắn .
“Bọn họ chịu .”
An Nhiên cúi đầu những bàn tay đang kéo xuống.
Nước mắt nàng rơi.
Không vì sợ.
Mà vì quá muộn.
“Ta đến để siêu độ.”
Nàng , giọng run nhưng rõ.
“Ta đến để đào tất cả lên.”
Lâm Tri Viễn bật lớn.
“Cô nghĩ cô ?”
“Không pháp lực—”
“Ta cần pháp lực.”
An Nhiên ngắt lời.
“Ta cần sống… thấy sự thật.”
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Oán khí bốc lên, che kín bầu trời.
Và trong tiếng ngập tràn , An Nhiên hiểu một điều:
Vụ án thể kết thúc bằng quỷ diệt.
Phải sống gánh tội.