Ta Làm Thầy Bắt Ma - Phần 1:Huyết Nguyệt Yêu Nữ (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-04 05:29:25
Lượt xem: 16
Tháng bảy năm đó, trấn Thanh Khê còn ai dám treo đèn đỏ cửa.
Người già trong trấn , đèn đỏ dẫn quỷ. Trẻ con đêm sẽ “thứ trăng” thấy. Chó mèo đến giờ Hợi đều nhốt kín, vì hễ thấy tiếng tru lạ ngoài đường là sáng hôm chắc chắn c.h.ế.t.
Đã bảy mạng .
Bảy cái c.h.ế.t, cái nào giống cái nào, nhưng đều chung một điểm: c.h.ế.t còn tim, và n.g.ự.c họ đều xuất hiện một vết khắc hình trăng lưỡi liềm, đỏ sậm như m.á.u đông.
Người c.h.ế.t gần nhất là Trần lão tam – kẻ chuyên mổ heo trong trấn.
Hắn c.h.ế.t ngay miếu Thành Hoàng.
Sáng hôm đó, khi dân trấn tụ tập , xác ngửa giữa sân miếu, hai mắt trợn trừng, miệng há rộng như gào lên nhưng kịp phát tiếng. Tim móc , vết thương gọn gàng đến mức khiến rợn tóc gáy.
Không ai dám động .
Miếu Thành Hoàng vốn là nơi trấn tà, mà yêu vật g.i.ế.c ngay tại đó – điều chỉ thể lên một chuyện.
Thứ … sợ thần.
Đến khi mặt trời lặn, trấn Thanh Khê chìm trong bầu khí c.h.ế.t ch.óc nặng nề. Cửa nhà nào cũng đóng c.h.ặ.t, giấy trấn tà dán đầy khung cửa, khói hương nghi ngút nhưng chẳng ai dám chắc thể sống qua đêm nay.
Giờ Tý điểm.
Một tiếng chuông bạc vang lên, khẽ, nhưng trong đêm tĩnh mịch rõ đến đáng sợ.
Đó tiếng chuông miếu.
Mà là chuông trừ tà.
Từ con đường núi dẫn trấn, một bóng chậm rãi bước xuống.
Nữ t.ử đó mặc đạo bào xám nhạt, tay áo rộng, bên hông treo chuông bạc và túi phù. Mái tóc đen dài buộc cao, gương mặt trắng lạnh, ánh mắt bình tĩnh đến mức giống bình thường.
Lục An Nhiên.
Pháp sư đời thứ mười bảy của Lục gia.
Dòng họ Lục gia nổi danh trong triều, nhưng trong giới trừ tà, chỉ cần đến hai chữ “Lục gia”, quỷ cũng tránh xa ba dặm.
An Nhiên dừng cổng trấn Thanh Khê.
Cổng trấn cũ kỹ, bảng gỗ treo xiêu vẹo, chữ “Thanh Khê” mưa gió mài mòn đến gần như rõ. Dưới chân cổng, đất đai sũng nước, nhưng mùi bùn – mà là mùi âm khí tanh lạnh.
Cô khẽ nhíu mày.
“Âm khí tụ mà tán… còn lẫn oán khí.”
Giọng cô khẽ, như đang tự với .
“Không lệ quỷ bình thường.”
An Nhiên lấy la bàn phong thủy .
Kim la bàn chạm khí bắt đầu rung mạnh, xoay loạn theo quy luật nào. Chưa đầy ba nhịp thở, kim gãy đôi, rơi xuống đất phát tiếng “leng keng” ch.ói tai.
Gió đêm bỗng nổi lên.
Những cành liễu ven đường rung bần bật, lá liễu quét xuống mặt đất phát tiếng sàn sạt như thứ gì đang bò.
Một tiếng khe khẽ vang lên.
Rất nhẹ.
Rất xa.
rõ ràng đến mức như đang thì thầm bên tai.
“Pháp sư Lục gia… cuối cùng cũng đến ?”
Giọng nữ.
Mềm mại, lạnh lẽo, mang theo ý trào phúng.
An Nhiên đầu, cũng tỏ hoảng hốt. Cô cúi xuống nhặt mảnh kim la bàn gãy, bỏ túi áo, đó mới chậm rãi ngẩng đầu.
“Ngươi chờ ?” cô hỏi.
Không ai đáp.
ánh trăng đầu… đổi màu.
Trăng tháng bảy vốn sáng nhạt, mà lúc dần dần nhuốm đỏ, như m.á.u thấm qua từng tầng mây. Ánh trăng đỏ sẫm rơi xuống con đường đá, kéo dài bóng An Nhiên một cách quỷ dị.
Một bóng trắng từ từ hiện ở đầu con hẻm đối diện.
Nữ nhân mặc hỉ phục.
Hỉ phục cũ kỹ, rách nát, từng mảng vải dính đầy vết m.á.u khô chuyển màu nâu sẫm. Thắt lưng đỏ sờn đến mức chỉ cần gió thổi mạnh cũng thể đứt. Mái tóc đen dài buông xõa, che gần hết khuôn mặt.
Điều khiến lạnh sống lưng nhất là…
Đôi chân nàng chạm đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-lam-thay-bat-ma/phan-1huyet-nguyet-yeu-nu-1.html.]
Nữ nhân lơ lửng giữa trung, từng bước tiến gần, nhưng hề phát tiếng động.
An Nhiên thẳng nàng.
“Cuối cùng cũng chịu lộ diện.”
Cô gọi tên yêu nữ, giọng chắc chắn:
“Hồng Nghi.”
Trong khoảnh khắc đó, gió ngừng thổi.
Yêu nữ khựng .
Hai trăm năm , ai còn dám nhắc đến cái tên .
“Ngươi ?” Hồng Nghi nhẹ, giọng như gió lạnh lùa qua khe xương. “Vậy chắc cũng … g.i.ế.c bao nhiêu .”
“Biết.”
An Nhiên đáp.
“Sáu mươi bảy mạng.”
“Vậy ngươi còn dám mặt ?”
“Ta đến để trấn yêu.”
An Nhiên tiếp, dừng một nhịp.
“ khi trấn, hỏi một chuyện.”
Hồng Nghi nghiêng đầu, tóc che khuất nửa gương mặt, đôi mắt đỏ như m.á.u ánh lên trăng huyết.
“Hỏi ?”
Nàng bật .
“Pháp sư cũng tin lời yêu nữ ?”
“Hai trăm năm ,” An Nhiên thẳng nàng, từng chữ chậm rãi nhưng rõ ràng,
“ngươi thật sự đáng c.h.ế.t ?”
Không khí đột ngột đông cứng.
Sát khí bùng phát.
Mặt đất rung nhẹ, những hồn ma vất vưởng trấn oán khí kéo lên, tiếng than rên rỉ vang lên khắp nơi. Từ các mái nhà, bóng đen nhấp nhô, như vô con mắt đang chằm chằm hai .
Hồng Nghi siết c.h.ặ.t t.a.y.
Hỉ phục nàng rỉ từng giọt m.á.u mới, nhỏ xuống đất phát tiếng “tách… tách…”.
“Ngươi nên hỏi câu đó.”
Giọng nàng run nhẹ.
“Ta thành yêu. Đã g.i.ế.c . Nhân quả rõ ràng.”
“Nhân quả,” An Nhiên lặp .
“Vậy nguyên nhân ?”
Cô rút kiếm.
Chỉ lấy từ tay áo một lá phù trấn hồn, nhưng kích hoạt.
“Ta tin,” An Nhiên , “một cô nương c.h.ế.t năm mười tám tuổi… sinh là ác quỷ.”
Trong mắt Hồng Nghi, ánh đỏ chợt d.a.o động.
Một giọt chất lỏng đỏ thẫm lăn xuống từ khóe mắt nàng.
Là m.á.u.
Hay là nước mắt.
“Muộn .”
Hồng Nghi , giọng trầm xuống.
“Tất cả những kẻ trong trấn … đều c.h.ế.t.”
Trăng huyết lên cao đến đỉnh.
An Nhiên siết c.h.ặ.t chuông bạc trong tay.
Cô , từ đêm nay trở , cô chỉ đối mặt với một yêu nữ.
Mà là một án oan chôn vùi suốt hai trăm năm.
Và nếu cô tìm sự thật…
Người tiếp theo c.h.ế.t, thể chỉ là trong trấn.