Hồ Nguyệt ngoài rìa trấn Thanh Khê, cách khu dân cư một đoạn xa, nhưng từ lâu còn ai dám bén mảng tới.
Ban ngày, mặt hồ phẳng lặng, nước xanh đen như ngọc bích tối màu. cứ đến đêm, nhất là những đêm trăng tròn hoặc trăng khuyết, mặt hồ nổi sương trắng dày đặc, mùi tanh lạnh bốc lên, như mùi m.á.u cũ pha lẫn bùn đất mục rữa.
Dân trấn truyền tai một câu:
“Hồ Nguyệt soi trăng, chỉ soi c.h.ế.t.”
Lục An Nhiên đến nơi khi giờ Tý qua nửa canh.
Trăng đầu vẫn còn vệt đỏ nhạt, như dấu vết tan của huyết nguyệt ban nãy. Gió thổi qua mặt hồ tạo thành những gợn sóng lăn tăn, nhưng hề phát tiếng nước vỗ bờ.
Quá yên tĩnh.
An Nhiên bờ, lấy từ hộp gỗ đào ba cây nhang đen, cắm thành hàng ngang. Cô rắc muối trấn tà xung quanh, đó lấy d.a.o bạc rạch nhẹ đầu ngón tay.
Máu nhỏ xuống đất.
Trong khoảnh khắc, mặt hồ gợn sóng dữ dội.
“Tìm.”
An Nhiên cất giọng, lớn nhưng vang rõ trong đêm.
Nước hồ bắt đầu sôi lên từng đợt nhỏ, bọt khí nổi dày đặc như thứ gì đó đang vùng vẫy đáy. Một luồng âm khí lạnh buốt tràn lên, quấn lấy cổ chân cô.
An Nhiên lùi.
Cô cắm d.a.o bạc xuống đất, niệm chú trấn hồn.
“Người c.h.ế.t oan, hồn yên.
Lấy m.á.u dẫn đường, mở ký ức cũ.”
Mặt hồ chợt tối sầm .
Trong làn sương dày, hình ảnh mờ ảo hiện .
Một thiếu nữ mặc hỉ phục đỏ tươi, gương đồng. Khuôn mặt nàng trẻ trung, đôi mắt sáng, khóe môi cong lên đầy e thẹn. Ngoài cửa, tiếng pháo vang rộn ràng, giọng lớn ngớt.
Hồng Nghi… lúc còn sống.
An Nhiên nín thở.
Hình ảnh chuyển nhanh.
Đêm khuya.
Thiếu nữ kéo khỏi phòng, tóc tai rối loạn, áo cưới xé rách. Nàng , van xin, nhưng ai . Những gương mặt xung quanh lạnh lùng, thờ ơ, kẻ còn tránh ánh mắt nàng như tránh tà.
“Con gái hư hỏng, giữ gì!”
“Dìm c.h.ế.t cho sạch sẽ!”
Tiếng la hét vang vọng, đột ngột im bặt.
Hình ảnh vỡ vụn.
An Nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y đến trắng bệch.
Ngay lúc đó, một lực kéo mạnh từ hồ truyền lên, âm khí bùng phát dữ dội. Mặt đất chân cô rung chuyển, d.a.o bạc bật , trận pháp thiện liền phá vỡ.
“Không nên xem.”
Một giọng lạnh lẽo vang lên ngay lưng.
An Nhiên xoay .
Hồng Nghi đó.
Nàng còn mặc hỉ phục rách nát như đêm , mà khoác một bộ bạch y đơn giản, sạch sẽ hơn, nhưng đôi mắt vẫn đỏ thẫm, tóc dài xõa xuống, từng sợi như thấm nước hồ lạnh lẽo.
“Xem ,” An Nhiên đáp, giọng khàn .
“Ta mới … ngươi c.h.ế.t như thế nào.”
Hồng Nghi nhạt.
“Biết thì ?”
Nàng nghiêng đầu.
“Ngươi dám cứu ?”
Câu hỏi như lưỡi d.a.o.
An Nhiên kịp đáp, mặt hồ đột ngột nổ tung.
Một cột nước đen ngòm b.ắ.n thẳng lên, kéo theo vô oán hồn trấn đáy hồ suốt hai trăm năm. Tiếng than dồn dập vang lên, như hàng trăm cùng lúc gào thét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-lam-thay-bat-ma/phan-1-huyet-nguyet-yeu-nu-3.html.]
“Không xong.”
An Nhiên lập tức rút chuông bạc, niệm chú.
“Có động trận trấn hồn cũ!”
Hồng Nghi đầu về phía rừng trúc bên hồ.
Trong bóng tối, một đạo nhân áo đen lặng lẽ, tay cầm phất trần, mặt là nụ lạnh.
“Lục gia đời …”
Hắn cất giọng khàn khàn.
“Quả nhiên thích xen chuyện nên.”
An Nhiên nhận ngay.
“Người Triệu gia.”
Đạo nhân lớn.
“. Hai trăm năm g.i.ế.c sạch , hôm nay… g.i.ế.c bù.”
Hắn vung phất trần.
Toàn bộ oán khí hồ lập tức kích động, cuốn thành một cơn lốc đen, đ.á.n.h thẳng về phía An Nhiên.
Trận pháp của cô kịp thành.
Nếu trúng đòn , c.h.ế.t chắc.
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng trắng lao tới.
Hồng Nghi chắn mặt An Nhiên.
Âm khí va thể yêu nữ, phát tiếng nổ trầm đục. Bạch y nàng rách toạc, vết m.á.u đỏ tươi thấm , nhưng nàng vẫn vững.
An Nhiên sững .
“Ngươi điên !” cô quát. “Ta là pháp sư, ngươi là yêu!”
Hồng Nghi đầu cô.
Ánh mắt nàng còn lạnh lẽo như , mà là một thứ gì đó sâu, đau.
“Nếu ngươi,” nàng khẽ,
“hai trăm năm nữa… cũng ai dám hỏi câu đó.”
Câu đó.
Ngươi thật sự đáng c.h.ế.t ?
Đạo nhân áo đen biến sắc.
“Yêu nữ phản phệ chủ nhân?” gầm lên.
Hồng Nghi .
“Chủ nhân?”
Nàng giơ tay, chỉ n.g.ự.c .
“Thứ trong … chỉ oan.”
Âm khí quanh hồ chấn động dữ dội.
An Nhiên c.ắ.n răng, lập tức c.ắ.t c.ổ tay, dùng m.á.u vẽ trận trấn mới.
“Nghe !” cô hét lên với Hồng Nghi.
“Muốn siêu sinh, giữ tỉnh táo! Nếu ngươi mất khống chế, buộc trấn ngươi!”
Hồng Nghi im lặng trong giây lát.
Rồi nàng gật đầu.
“Ta tin ngươi… một .”
Hai ánh mắt giao trăng tàn.
Lần đầu tiên hai trăm năm, yêu nữ và pháp sư chung một phía.
An Nhiên rõ.
Từ khoảnh khắc , cô bước chân một con đường thể đầu.
Vì cứu Hồng Nghi…
Cô thể trả giá bằng chính mạng .