Ta Làm Thầy Bắt Ma - Phần 1: (7)
Cập nhật lúc: 2026-02-04 05:45:18
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-02-04 05:45:18
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Âm Thần gào thét.
Tiếng gào giống bất kỳ sinh vật nào tồn tại trong dương thế — nó trầm, nặng, như hàng trăm linh hồn nghiền nát cùng lúc. Không khí trong Triệu trạch rung lên dữ dội, mái ngói nứt toác, cột gỗ mục rơi xuống từng mảng.
Đồ án hôn lễ đất phá hơn nửa, nhưng hôn khế âm tà thì tan hẳn.
Những sợi khí đen như dây xích vẫn quấn c.h.ặ.t lấy Hồng Nghi.
Nàng quỳ sụp xuống.
Không vì sợ — mà vì đinh trấn hồn trong cơ thể nàng bắt đầu phản phệ.
“Ư…!”
Một tiếng rên nghẹn bật từ cổ họng nàng.
Hồng Nghi co , hai tay ôm n.g.ự.c. Từ vị trí trái tim, từng điểm sáng lạnh lẽo nhô làn da trắng bệch, như thể thứ gì đó đang đội từ bên trong ngoài.
Lục An Nhiên định trận pháp xong thì đầu , sắc mặt lập tức tái .
“Bắt đầu …”
Bảy cây đinh trấn hồn.
Được đóng hồn phách nàng từ hai trăm năm — xác, mà mệnh hồn, giác hồn và linh thức. Chúng là gông xiềng, là móc câu, khiến Hồng Nghi vĩnh viễn buộc với tà trận và Âm Thần.
Muốn tự do, chỉ một cách.
Rút .
Bằng chính tay nàng.
“Hồng Nghi,” An Nhiên gọi lớn, giọng nàng cố giữ bình tĩnh nhưng run.
“Nhìn . Đừng để oán khí nuốt ngươi.”
Hồng Nghi ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ thẫm của nàng bắt đầu rỉ m.á.u.
“Ta… thấy đau quá…”
Giọng nàng đứt quãng.
“Đau hơn lúc c.h.ế.t…”
An Nhiên .
Lúc c.h.ế.t, Hồng Nghi chỉ đau thể xác.
Còn bây giờ, là đau từng tầng hồn phách.
“Nghe .”
An Nhiên bước đến mặt nàng, bất chấp Âm Thần đang giãy giụa lưng.
“Rút từng cây một. Bắt đầu từ cây ở mệnh hồn.”
“Ở …”
Hồng Nghi thở dốc.
“Ngay tim.”
Hồng Nghi bật khàn.
“Thì … tim từng thuộc về .”
Nàng đưa tay lên n.g.ự.c.
Ngón tay xuyên thẳng qua da thịt — m.á.u, chỉ ánh sáng trắng pha lẫn khí đen. Khi nàng chạm cây đinh đầu tiên, lập tức co giật.
“AAAA—!”
Tiếng hét xé nát gian.
Âm khí bùng phát như bão, ép An Nhiên lùi nửa bước. Những hồn ma hút đến Triệu trạch gào dữ dội, như kéo một cái hố sâu đáy.
Hồng Nghi c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Nàng nắm lấy cây đinh.
Và rút.
Khoảnh khắc cây đinh trấn hồn kéo , một đoạn ký ức khổng lồ nổ tung trong đầu nàng.
—
Nàng thấy chính quỳ tế đàn.
Thấy m.á.u chảy xuống rãnh đá.
Thấy Triệu Phúc Sinh , ngẩng đầu nàng, ánh mắt hề thương xót.
Thấy Âm Thần đầu tiên chạm hồn nàng.
Không bằng tay.
Mà bằng tham lam.
—
“AAAAA!!!”
Hồng Nghi gào lên nữa.
Cây đinh thứ nhất rơi xuống đất, hóa thành tro.
Ngay lập tức, Âm Thần rú lên một tiếng giận dữ.
Một phần khí tức của nó cắt đứt.
“Không cho phép—!”
Triệu Phúc Sinh gầm lên, chống gậy lao tới.
“Ngươi là của nó!”
An Nhiên phắt .
Kiếm gỗ đào trong tay nàng sáng lên.
“Ông còn tư cách lệnh.”
Nàng vung kiếm.
Một đạo phù ấn đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c Triệu Phúc Sinh.
Lão phun một ngụm m.á.u đen, thể lảo đảo lùi .
lão .
Cười lớn.
“G.i.ế.c ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-lam-thay-bat-ma/phan-1-7.html.]
Lão thở hổn hển.
“Lục gia các ngươi… vẫn hiểu gì cả.”
Ngay lúc đó, cây đinh thứ hai trong cơ thể Hồng Nghi rung lên.
Lần là giác hồn.
Hồng Nghi chờ An Nhiên nhắc.
Nàng tự rút.
“RẮC—!”
Âm thanh vang lên kim loại, mà như xương bẻ gãy.
Hồng Nghi ngã sấp xuống đất.
Tóc nàng xõa , bạch y nhuốm đen.
Oán khí và linh khí va chạm dữ dội trong cơ thể nàng, khiến nàng mất kiểm soát.
Một luồng sát khí quét ngang Triệu trạch.
Triệu Phúc Sinh hất văng, đập mạnh cột đá.
“Khụ… khụ…”
Lão ngẩng đầu lên, Hồng Nghi bằng ánh mắt điên loạn.
“ …”
Lão .
“Cứ thế … để nàng thành quỷ…”
An Nhiên biến sắc.
“Hồng Nghi! Dừng !”
muộn.
Cây đinh thứ ba bắt đầu tự động nhô .
Nếu tiếp tục rút trong trạng thái , Hồng Nghi sẽ tan hồn khi tự do.
An Nhiên nghiến răng.
Nàng c.ắ.n mạnh đầu lưỡi.
Máu trào .
“Lấy huyết giới.”
Nàng đặt tay lên trán Hồng Nghi.
“Lấy hồn … khóa hồn ngươi!”
Một đạo ấn ký đỏ sẫm xuất hiện giữa trán cả hai .
Hồn phách An Nhiên chủ động liên kết với Hồng Nghi.
Đây là cấm thuật.
Pháp sư phép chia hồn cho yêu.
Cái giá là — nghiệp phản.
An Nhiên run lên, khóe môi rỉ m.á.u.
nàng rút tay.
“Nghe .”
Nàng thì thầm sát tai Hồng Nghi.
“Đừng biến mất. Ta cho phép.”
Hồng Nghi mở mắt.
Lần đầu tiên hai trăm năm, trong mắt nàng còn chỉ hận.
Mà hoảng sợ.
“Ngươi…”
Giọng nàng khẽ đến mức vỡ vụn.
“Vì ?”
An Nhiên nhạt.
“Vì nếu ngươi biến mất ở đây,”
“án oan … sẽ vĩnh viễn .”
Phía , Triệu Phúc Sinh chống gậy dậy cuối.
Âm Thần gào lên, khí tức dâng cao, chuẩn nuốt trọn Triệu trạch.
Lão An Nhiên, ánh mắt âm độc.
“Lục gia,”
lão chậm rãi,
“ngươi bước nhân quả mà tổ tiên ngươi cũng dám chạm.”
Một tiếng nổ vang lên.
Triệu Phúc Sinh bóng tối nuốt chửng.
Thân thể lão tan biến.
tiếng của lão… vẫn vang vọng.
“Ta c.h.ế.t…
nhưng khế ước thì .”
Tro bụi rơi xuống.
Triệu trạch sụp đổ.
Âm Thần rút về lòng đất, mang theo hôn khế chỉnh.
An Nhiên quỵ xuống.
Ấn ký trán nàng cháy rực.
Nghiệp lập.
Hồng Nghi giữ .
từ giây phút —
Lục An Nhiên còn là pháp sư “sạch”.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.