Ta là thiên tài kiếm tu, trên người mang thêm chút phù lục thì có sao? - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:39:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn tuyệt vọng nhắm mắt , thấy tiếng gì đó vỡ vụn.

 

“Ưm, cái cuối cùng.”

 

Trong bóng tối thấy giọng của thiếu nữ, đột nhiên mở mắt , phát hiện trở điểm truyền tống đó, mà bên cạnh là mấy vị trưởng lão, đang mỗi cầm một viên Truyền Ảnh Thạch xem hăng hái.

 

Dường như nhận động tĩnh của , một vị trưởng lão xua tay với :

 

“Đi phía đăng ký , tiểu t.ử, tông môn các ngươi cũng thật may mắn, đều loại .”

 

Bị loại... may mắn?

 

Hắn chút chậm chạp phản ứng kịp, một vị trưởng lão khác đang loay hoay với Truyền Ảnh Thạch, đầu cũng ngẩng lên:

 

“Được , bọn họ hiểu .”

 

Vị trưởng lão phía xua tay với , nhưng cũng phủ nhận.

 

Cho nên... rốt cuộc là ý gì chứ?

 

Hắn thong thả xoa xoa thái dương đang sưng đau, đó về phía , vị trưởng lão đăng ký khi thấy , mặt bất kỳ biểu cảm nào:

 

“À, là t.ử của Hoàng Thiên Tông đúng , những đồng bạn khác của ngươi phía đăng ký xong và đến quảng trường Diễn Thần .”

 

Hắn mới nhận , Hoàng Thiên Tông của bọn họ dường như...

 

quét sạch quân .

 

Chương 119 Ngươi đàn bà xa?

 

“Sư phụ.”

 

Khi đến quảng trường Diễn Thần, tiên gặp tông chủ Hoàng Thiên Tông, đó chút bất an gọi một tiếng, nhưng ngờ vị sư phụ xưa nay nghiêm khắc lời trách phạt nào, mà là gật đầu:

 

“Bình an vô sự là .”

 

Hắn ngẩn , cách mấy canh giờ gặp, sư phụ đổi tính ??

 

mắng luôn là điều , bước chân nhẹ nhàng về phía các sư sư tỷ sư của , đó liền thấy bọn họ đang bàn tán:

 

“Cho nên, Thẩm Tuế của Huyền Thiên Tông rốt cuộc là thế nào để loại chúng .”

 

Huyền Thiên Tông, Thẩm Tuế.

 

Hắn dừng bước, đó theo bản năng về phía màn hình lớn, nhớ cái tên , chính là thiếu nữ mặc thái y đội mũ trùm đầu màu đen tuyên bố cướp bóc cửa truyền tống đầu tiên .

 

Mà trong màn hình, đang phản chiếu rõ ràng cảnh tượng thiếu nữ mặc thái y màng hình tượng xổm gốc cây, đó chằm chằm cảnh tượng thiếu niên và Hỏa Tinh Thú đ-ánh nh-au cách đó xa.

 

Thẩm Tuế suýt chút nữa quên mất còn thể thở.

 

Giữa Thẩm Tinh Lan và Hỏa Tinh Thú giao đấu mấy hiệp, Thái Dương Thần Kiếm tỏa thở lạnh lẽo đáng sợ, gần như cùng lúc đó, một một thú tấn công lẫn .

 

Thế tấn công của cả hai bên đều mãnh liệt, nhưng rõ ràng thể thấy, Hỏa Tinh Thú dựa thực lực mạnh hơn Thẩm Tinh Lan để đón đỡ chiêu kiếm của Thẩm Tinh Lan, mặc dù Thẩm Tinh Lan chỉ Kim Đan hậu kỳ, nhưng giỏi bắt lấy điểm yếu của Hỏa Tinh Thú, khi Hỏa Tinh Thú phản kích , linh hoạt tránh né.

 

Mặc dù thực lực của Thẩm Tinh Lan nếu giải phong sẽ lợi hại đến mức nào, ít nhất kiếm pháp và pháp hiện tại của Thẩm Tinh Lan, thực sự thể là khó lường như mị ảnh .

 

Thẩm Tuế thầm tặc lưỡi trong lòng.

 

Không quần thảo bao lâu, Thẩm Tinh Lan vẫn giữ sự bình tĩnh tột độ, nhận rõ ràng Hỏa Tinh Thú bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn, ngay khi Hỏa Tinh Thú một nữa vô tình để lộ phần bụng mềm mại, gần như chút do dự chọn cách đ-âm .

 

Chỉ thấy kiếm quang rực rỡ thế như chẻ tre, đ-âm mạnh phần bụng mềm mại của Hỏa Tinh Thú.

 

Hỏa Tinh Thú phát tiếng gào thét đau đớn, nó bắt đầu điên cuồng giãy dụa, nhưng Thẩm Tinh Lan mắt cũng chớp một cái, kiếm tiếp tục lún sâu ba phân, đó đưa cho Hỏa Tinh Thú...

 

Dán một lá Định Thân Phù do chính tay Thẩm Tuế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-thien-tai-kiem-tu-tren-nguoi-mang-them-chut-phu-luc-thi-co-sao/chuong-137.html.]

 

Hỏa Tinh Thú đang cuồng nộ bỗng chốc định tại chỗ, Thẩm Tinh Lan rút Thái Dương Thần Kiếm về, chút cạn lời :

 

“Hợp thì tấn công ngươi nửa ngày, vẫn là một lá bùa của Tuế hữu dụng hơn nha, lớp da của ngươi cũng thật dày.”

 

Sau đó Thẩm Tinh Lan vẫy vẫy tay với Thẩm Tuế.

 

Mắt Thẩm Tuế sáng lên, vui mừng hớn hở chạy tới, tiên vòng quanh con Hỏa Tinh Thú cấp Xuất Khiếu một vòng, đó quan sát Hỏa Tinh lưng nó, cuối cùng đưa tay sờ sờ:

 

“Oa, vẫn còn nóng .”

 

Khóe môi Thẩm Tinh Lan khẽ giật giật:

 

“Nó thuộc tính hỏa, đương nhiên là nóng .”

 

lúc , ánh sáng màu xanh u tối đột nhiên xuất hiện từ phía Thẩm Tuế, giúp Thẩm Tuế chắn một mũi ám châm từ bay tới, mà thần sắc Thẩm Tinh Lan rúng động, chỉ trong một ý niệm, Thái Dương Thần Kiếm biến mất.

 

Cách đó xa truyền đến một tiếng t.h.ả.m thiết.

 

“Hắn diễn một màn bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chứ?”

 

Thẩm Tuế rũ mắt mũi ám châm linh khí mà vẫn rơi xuống đất.

 

Giọng của thiếu nữ nhẹ nhàng, nhưng lúc khiến lạnh sống lưng.

 

Thẩm Tinh Lan theo bản năng chạm mũi ám châm đó, Thẩm Tuế duỗi tay , hư hư nắm lấy đầu ngón tay , đó nở một nụ gần như rạng rỡ với .

 

“Sư ngoan nha, vẫn là nên chạm thì hơn, đó chừng kịch độc đấy.”

 

Thẩm Tinh Lan chớp chớp mắt, liền lời để Thẩm Tuế nắm lấy tay , đó Thẩm Tuế dắt , từ từ về phía nơi phát tiếng t.h.ả.m thiết .

 

Chỉ thấy một thiếu niên mặc kình trang màu huyền y rõ ràng là từ cây rơi xuống, mà thủ phạm chính là thanh Thái Dương Thần Kiếm đ-âm xuyên qua bả vai trái của , rút thanh Thái Dương Thần Kiếm đó , nhưng ánh mắt vô cùng oán độc chằm chằm Thẩm Tuế.

 

Thẩm Tuế một tiếng:

 

“Thú vị nha, bộ dạng của ngươi, dường như ngươi quen ?”

 

“Người đàn bà xa.”

 

Thiếu niên hét lên với Thẩm Tuế.

 

Thẩm Tinh Lan nhíu c.h.ặ.t lông mày, đang định gì đó, thấy độ cong nơi khóe môi Thẩm Tuế càng thêm dâng cao, đó Thẩm Tuế hạ thấp giọng :

 

“Thật ?

 

Ngươi đàn bà xa?”

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“???”

 

Thẩm Tuế hóa thích kiểu ???

 

Mẹ nó Thẩm Tuế, ngươi dù hạ thấp giọng, cũng thể cảm xúc hưng phấn thôi của ngươi .

 

Thiếu niên huyền y lườm nàng một cái sắc lẹm:

 

“Ở đây còn phụ nữ thứ hai , a a a a, ngươi quả nhiên là đàn bà xa!”

 

Thẩm Tuế trực tiếp ôm chầm lấy Thẩm Tinh Lan, vùi mặt l.ồ.ng ng-ực Thẩm Tinh Lan, đó bả vai bắt đầu run lên từng hồi.

 

Thiếu niên huyền y đắc ý:

 

“Hừ, ngờ ngươi là đàn bà xa, ngươi chịu nổi , thật là yếu đuối.”

 

 

Loading...