Ta là thiên tài kiếm tu, trên người mang thêm chút phù lục thì có sao? - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:37:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tuế:
“Đừng quản !”
đúng lúc , Thẩm Tinh Lan đột nhiên dừng .
Huynh trực diện đụng hai con yêu thú cấp Nguyên Anh, nhưng Thẩm Tuế cảm thấy là cố ý, dù với năng lực của Thẩm Tinh Lan thể né tránh, nhưng cứ thế thật trùng hợp mà đụng độ.
Ngay đó Thẩm Tinh Lan quần thảo với hai con yêu thú , “Sư ngươi đây chẳng đang đùa giỡn hai con yêu thú ,” Thương Ngô lặng lẽ , “ qua thì rơi thế hạ phong, thực tế chỉ dính chút bụi bặm, một chút vết thương cũng nha.”
“Chắc là lừa đàn bà hồng y tới giúp nhỉ?”
Đào Ngột suy đoán.
Thương Ngô khó hiểu:
“Lừa đàn bà đó gì, tới để ngáng chân ?”
Đào Ngột cạn lời:
“Cái lão t.ử , lão t.ử sư của kiếm chủ.”
Thẩm Tuế từ đầu đến cuối lên tiếng lúc mới nhớ mũ trùm đầu màu đen của cởi xuống, và khi cởi xuống, Thẩm Tuế liền dùng dây buộc tóc màu trắng buộc mái tóc đen xõa tung thành kiểu đuôi ngựa cao, đó ném mũ trùm đầu màu đen vòng tay chứa đồ.
“Kiếm chủ, ngươi lo lắng?”
Thương Ngô hiếu kỳ.
Thẩm Tuế vô cảm:
“Lo lắng cái gì, ngươi chẳng đang đùa giỡn với hai con yêu thú .”
Thương Ngô:
“……”
Cái biểu cảm của ngươi chẳng giống như chuyện gì .
Ngay lúc Thẩm Tinh Lan giả vờ kiệt sức, tìm cách né tránh hai con yêu thú khắp nơi, nữ t.ử hồng y gần như như từ trời rơi xuống, nàng cầm kiếm trong tay, gia nhập cuộc chiến giữa Thẩm Tinh Lan và yêu thú.
Lúc , khóe môi Thẩm Tinh Lan khẽ cong lên một tia biên độ.
Sau đó Thẩm Tinh Lan trực tiếp đào tẩu mất dạng.
Thẩm Tuế và các kiếm linh của nàng đang vây xem ở phía quả thực là ngây như phỗng, Thương Ngô thâm trầm :
“Kiếm chủ, hèn gì ngươi lo lắng.”
Thẩm Tuế:
“……”
Khác xa so với tưởng tượng của nàng a.
Nữ t.ử hồng y rõ ràng vẫn phát hiện Thẩm Tinh Lan chạy đến mức thấy bóng dáng , nàng giao chiến một hồi lâu mới phát hiện điểm đúng, đầu liền thấy Thẩm Tinh Lan vốn dĩ nên ở đó nghỉ ngơi một chút biến mất .
Nữ t.ử hồng y lúc mới phản ứng , nàng Thẩm Tinh Lan chơi xỏ , nàng phẫn nộ c.h.é.m bay đầu một con yêu thú mặt.
“Chậc chậc,” Đào Ngột nổi, “cái con mụ cũng giả vờ nha, lúc nãy cứ luôn dây dưa với yêu thú, thấy mất , thể một kiếm c.h.é.m bay đầu yêu thú.”
Thẩm Tuế ngước trời, cảm khái vạn phần:
“Đời như kịch, kịch như đời a.”
“Ngươi đuổi theo Thẩm Tinh Lan ?
Còn đuổi theo, phỏng chừng Thẩm Tinh Lan chạy xa tít tắp .”
Thương Ngô nhắc nhở.
Thẩm Tuế vội vàng thúc giục Đào Ngột mau xuất phát.
Đào Ngột trút một tràng lời oán hận trong đầu Thẩm Tuế, tăng tốc đuổi theo Thẩm Tinh Lan xa, cho đến khi một nữa ở gần Thẩm Tinh Lan mới dừng .
Thẩm Tuế vỗ vỗ nó, đó khi đáp đất liền thu hồi nó:
“Vất vả cho ngươi Đào Ngột, đến lúc đó thu-ốc bảo dưỡng ngươi là đứa dùng đầu tiên.”
“Lão t.ử cảm ơn ngươi nha.”
Đào Ngột giọng mỉa mai.
Thẩm Tuế:
“Không khách khí.”
Sau đó Thẩm Tuế xác định trang phục vấn đề gì quá lớn xong, sải bước về hướng Thẩm Tinh Lan đang ở, chỉ thấy Thẩm Tinh Lan đang xổm gốc cây, đang suy nghĩ điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-thien-tai-kiem-tu-tren-nguoi-mang-them-chut-phu-luc-thi-co-sao/chuong-135.html.]
Nàng phía là t.ử của tông môn khác, Thẩm Tinh Lan qua, hoặc là giải quyết bọn họ, hoặc là đường vòng.
Còn về hợp tác…… ngay cả cùng một tông môn còn đề phòng, huống hồ cùng một tông cơ chứ.
Thẩm Tuế từ từ tiếp cận Thẩm Tinh Lan, trán nàng còn dán Bế Tức Phù, đó nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ Thẩm Tinh Lan.
Thái Dương Thần Kiếm kiếm nhanh, nhưng nàng khẽ gọi một câu sư , mũi kiếm Thái Dương Thần Kiếm chỉ cách tim Thẩm Tuế đầy vài centimet thì dừng .
Thẩm Tinh Lan đầu , bốn mắt với Thẩm Tuế.
Giây tiếp theo, đợi Thẩm Tinh Lan lên tiếng, t.ử tông môn khác phía một vô cùng cảnh giác :
“Sao cảm giác gần đây tiếng động khác?”
Thẩm Tuế lập tức dán một tấm Bế Tức Phù lên Thẩm Tinh Lan, đó Thẩm Tinh Lan ôm lấy nàng, lặng lẽ lùi một đoạn cách.
Đợi đến khi thấy tiếng chuyện của những t.ử nữa, Thẩm Tinh Lan mới lên tiếng:
“Muội định dọa ch-ết , một câu cũng liền vỗ , cứ đợi kiếm của đ-âm mới chịu đúng ?”
Thẩm Tuế hi hi vỗ vỗ :
“Không , nếu đ-âm trúng, còn đan d.ư.ợ.c của sư để kéo dài tính mạng mà.”
Thẩm Tinh Lan tức giận :
“Đan d.ư.ợ.c của là để dùng như thế , tới đây?”
Huynh nơi truyền tống tới cách nơi Thẩm Tuế truyền tống tới xa, Thẩm Tuế chỉ chỉ Thanh Nha đang gác đêm cho nàng ở cách đó xa:
“Muội để nó dẫn đường, đó ngự kiếm tới tìm .”
“Muội thể ngự kiếm?”
Thẩm Tinh Lan kỳ quái .
Thẩm Tuế nhướng mày:
“Sao hả, là thiên tài kiếm tu, chẳng lẽ còn ngự kiếm cỏn con?”
Thẩm Tinh Lan chậc một tiếng:
“Muội ngự kiếm bộ sợ đụng tàn ảnh chim Tất Phương chú ý tới ?
Gan to thật đấy, Tuế .”
“Muội đó là ngự kiếm ở lưng chừng trời, liên quan gì đến lĩnh vực trung mà tàn ảnh chim Tất Phương nắm giữ .”
Thẩm Tuế lý lẽ hùng hồn .
Thẩm Tinh Lan vô cảm b.úng b.úng đầu Thẩm Tuế:
“Lý lẽ cùn một đống, cũng học từ nữa.”
Thẩm Tuế vội vàng bảo vệ cái đầu của :
“Huynh còn mặt mũi nữa, chính mới là khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt .”
Thẩm Tinh Lan ngẩn một chút, đó chút nghiến răng nghiến lợi :
“Muội thấy ?”
Thẩm Tuế thản nhiên gật gật đầu:
“Trông cũng khá xinh .”
“Nhìn thấy còn tới giúp sư đây,” Thẩm Tinh Lan chẳng hề khách khí , “nếu tới, thì thể giúp loại bỏ cô , cô cứ theo phiền ch-ết .”
Thẩm Tuế:
“???”
Khóe môi Thẩm Tuế âm thầm cong lên, nhưng nhanh ch.óng nàng đè xuống:
“Cái gì chứ, sư , thấy chơi cũng khá vui vẻ mà.”
Thẩm Tinh Lan lạnh, hì hì một tiếng :
“Con mắt nào của thấy vui vẻ hả.”
Thẩm Tuế hiếu kỳ về một chuyện khác:
“Vậy thể đơn độc loại bỏ đối phương ?”
Thẩm Tinh Lan im lặng, nhận điểm bất thường trong lòng Thẩm Tuế đang định vui, Thẩm Tinh Lan u u :
“Cô là t.ử truyền của cung chủ Nguyệt Hoa Cung, tông môn đầu Hư Không Giới, nếu đơn độc loại bỏ đối phương, thì khi ngoài tất nhiên sẽ trách phạt , nhưng nếu cùng loại bỏ đối phương, thì trách phạt chính là cả hai chúng .”