Ta Là Lão Phu Nhân Hầu Phủ - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:56:23
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa cháu ngoan xong hốc mắt đỏ hoe, lệ rơi đầy mặt.
“Tổ mẫu quả nhiên là hiểu rõ tâm tư của con nhất!
Mẫu cứ nơm nớp lo sợ con vùi thây nơi chiến trường nên nhất mực ngăn cấm, chỉ duy nhất tổ mẫu là thấu hiểu và cảm thông cho chí hướng cùng hoài bão của con thôi!”
Ta lôi hành trang cùng mấy tay nải chuẩn sẵn trao cho nó.
“Đi con, trong là mười vạn lạng bạc trắng, còn cả một cẩm nang, giao cho con phòng khi bất trắc.”
“Nhớ kỹ, cẩm nang chỉ khi nào rơi thời khắc sinh t.ử tồn vong mới mở xem.”
Thẩm Chiêu cầm xấp ngân phiếu mười vạn lạng mà ngây như phỗng.
“Mười… mười vạn lạng ?
??”
Ta thoáng chốc đỏ mặt tía tai, tự nhận thấy bản quả thực dốc túi quá tay một chút.
tục ngữ câu đồng tiền là đồng tiền khôn, tiền mua tiên cũng .
“Nghèo nuôi nữ nhi giàu nuôi nhi t.ử, con mang theo nhiều ngân lượng phòng thì cũng chẳng mà thiệt, tổ mẫu vẫn còn tiền mà.”
Thẩm Chiêu cảm động đến mức nước mũi bong bóng thi chảy dài, ôm gào thêm một trận linh đình mới chịu lên đường.
“Hu hu hu, tổ mẫu ơi, Chiêu nhi thề sẽ kiến công lập nghiệp, rạng rỡ gia môn, tuyệt đối sẽ phụ lòng kỳ vọng của !”
Tiễn đứa cháu quý t.ử xong, cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm, yên tâm chìm giấc ngủ.
Những ngày tháng nơm nớp lo sợ qua rút kiệt sinh lực, khiến chẳng thể nào ngon giấc.
Trong lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê, loáng thoáng cảm nhận dường như một bóng đang sừng sững bên mép giường.
Ta cứ đinh ninh đó là nha Hồng Thử cẩn thận tới đắp chăn cho .
Bèn khẽ xua tay.
“Lại đây, lên giường cùng cho ấm…”
Hồng Thử là tỳ nữ do một tay chăm bẵm từ bé, quấn quýt bên thấm thoắt ba chục năm lẻ.
Ta vốn chẳng mụn nữ nhi nào, nên nhất mực yêu thương nó tựa như sinh huyết nhục.
Vào những đêm trường buốt giá quạnh hiu, thường gọi Hồng Thử lên chung chăn chung gối, kể lể mấy lời thủ thỉ chuyện trò.
Đêm nay, cũng cứ ngỡ như thường lệ, tiện miệng gọi nó lên cùng.
Một lát , một hình vạm vỡ, rắn rỏi và nóng bỏng đột nhiên lật chăn chui tọt trong ổ chăn ấm áp.
Ta mệt nhọc chẳng buồn hé mắt, cứ thế vô thức vòng tay ôm riết lấy bên cạnh, bàn tay quen thói vuốt ve mơn trớn dọc theo bắp tay đối phương.
“Con nhóc dạo ăn uống thế nào mà tướng tá nảy nở, tráng kiện nhiều thế?”
“Cơ mà cớ n.g.ự.c phẳng lỳ nhẵn nhụi thế ?”
Càng sờ càng thấy sai sai, càng nắn càng cảm thấy điều gì đó đúng.
Cái thể là Hồng Thử?
Rõ rành rành đây là hình cường tráng của một gã nam nhân trưởng thành mà!
Bàng hoàng nhận giường đang kẻ lạ mặt, kinh hoàng hét toáng lên: “Ngươi là ai?
Sao dám xuất hiện trong khuê phòng của ?”
Giọng trầm thấp đầy ma mị của Tiêu Cảnh Thần vang vọng ngay bên vành tai.
“Chẳng chính miệng lão phu nhân chủ động mời gọi bản vương lên chung chăn chung gối đó ?”
Đang , cúi đầu vương tay cuốn lấy một lọn tóc mai của , đưa sát lên mũi hít hà hương thơm thoang thoảng.
“Mùi hương …”
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu đập liên hồi như nổi trống.
Ta lờ mờ hồ nghi là bản sinh ảo giác chăng.
Nếu , thì một vị Nhiếp chính vương trẻ tuổi tài cao, uy phong lẫm liệt, cớ nửa đêm canh ba trèo lên giường của một góa phụ quá nửa đời như ?
“A Di Đà Phật… A Di Đà Phật…”
“Khẳng định đây chỉ là một giấc mộng.”
“Hu hu hu, phu quân , thực sự hề ý phản bội …”
“Đáng hận thật, cớ ông trời cứ thích trêu ngươi một bà lão góa bụa sống ru rú thủ tiết suốt hai mươi năm ròng rã cơ chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-lao-phu-nhan-hau-phu/chuong-6.html.]
Nghe những lời nỉ non của , Tiêu Cảnh Thần nhếch mép, dùng tay chống cằm khẽ rạng rỡ.
“Ồ?
Xem lão phu nhân cũng tơ tưởng đến bản vương trong mộng nhỉ!”
Ta chối bay chối biến, kiên quyết phủ nhận.
“Làm gì chuyện tơ tưởng thường xuyên!
Cũng chỉ mới chợp mắt một mà thôi!”
Hắn dùng đầu ngón tay nâng nhẹ cằm , thái độ suồng sã vô cùng mật.
“Vậy ?
Thế trong mộng nàng thấy bản vương gì?”
Ta: “Mơ thấy ngài hung hăng tung một cước đá bay vong phu của , còn sỉ nhục là lão già lẩm cẩm.”
“Cho ngài , vong phu của khi qua đời cũng chỉ mới tròn tuổi tam tuần, vì xông pha chiến trường mà mang trọng thương, bệnh cũ tái phát vô phương cứu chữa nên mới yểu mệnh lìa đời, tuyệt nhiên là lão già!”
“Hu hu hu, cho phép ngài buông lời sỉ nhục như !”
Mặc dù trượng phu tạ thế từ hai mươi năm , diện mạo của trong ký ức của cũng phai nhạt nhiều.
dẫu , vẫn vĩnh viễn là ánh bạch nguyệt quang, là nốt chu sa thể xóa nhòa khắc sâu nơi đáy tim .
Tiêu Cảnh Thần dường như chọc cho giận quá hóa .
Lực tay đang nâng cằm đột nhiên siết c.h.ặ.t .
“Nàng thế mà vẫn nặng lòng vương vấn cái lão già đó lắm nhỉ.”
Ta nhịn nổi cơn giận, giáng thẳng một cái tát xuống mặt .
“Đã cảnh cáo ngài gọi là lão già cơ mà!”
Chỉ “Chát” một tiếng giòn tan vang vọng.
Ta sững sờ, Tiêu Cảnh Thần cũng đơ .
Cảm nhận rõ rệt từng cơn bỏng rát nóng ran truyền tới từ lòng bàn tay, mới bàng hoàng tỉnh ngộ rằng nam nhân sờ sờ mắt là con bằng xương bằng thịt, tuyệt nhiên chẳng đang mộng du!
Nói một cách tóm gọn , cái tên thanh niên trai tráng hăm lăm tuổi xin tá túc trong nhà hôm nay, thực sự thừa dịp nửa đêm canh ba trèo tường leo lên giường của đáng tuổi tổ mẫu ?
Á á á, ức h.i.ế.p lão thái bà chân yếu tay mềm nha!
Cái đồ khốn nạn vô sỉ!
Ta ngơ ngác khuôn mặt vẫn đang nở nụ tủm tỉm mắt, con ngươi mở to chấn động kịch liệt.
“Ngài ngài ngài… ngài tại ở giường của ?”
“Ngài rốt cuộc đang rắp tâm bày mưu tính kế gì đây?”
“Chẳng lẽ ngài phát điên ?”
Lại Tiêu Cảnh Thần thủng thẳng đáp lời: “Nửa tháng , trong lúc âm thầm điều tra gian tế của địch quốc ẩn nấp ngoài Báo Quốc tự ở ngoại ô thành, bản vương ngờ trúng mị d.ư.ợ.c của lũ tặc nhân.”
“Giữa lằn ranh sinh t.ử ngàn cân treo sợi tóc, một nữ t.ử màng danh tiết xả cứu mạng, giúp bản vương giải trừ thứ dâm độc trong .”
“Bản vương trong lòng muôn vàn cảm kích, bèn phái ám vệ túa khắp nơi dò hỏi, phát hiện khi rời khỏi Báo Quốc tự, nữ t.ử bước chân cửa Vĩnh An hầu phủ.”
Ta bộ ngu ngơ như vịt sấm, giả lả cợt: “Hahaha, khẳng định Yên nhi nhà , hôm Yên nhi xảy chuyện đích dẫn về nhà , tuyệt đối thể là ân nhân cứu mạng của Vương gia .”
Tiêu Cảnh Thần: “ đấy, bản vương vẫn nhớ như in ân nhân khi tay chống mộc trượng, tự xưng là lão phu nhân của Vĩnh An hầu phủ …”
Ta: “…”
Cười hết nổi.
Ta thật sự trôi cả thành trường thành mất thôi.
Lồm cồm bò dậy ngay giường, quỳ rạp xuống xin Tiêu Cảnh Thần nương tay.
“Điện hạ bớt giận, lão thật sự cố tình phá bĩnh, chỉ là do lúc đó lạc đường xui xẻo xông bừa sương phòng thôi.”
“Rõ ràng là do điện hạ tự mắt mờ rõ, lôi tuột lão … cái chuyện hoang đường .”
“Ta ngài trai tráng trẻ tuổi rạng ngời, một mụ già xí ngủ cùng tất nhiên sẽ mang lòng uất hận cam tâm, nhưng ngài cũng cần giở trò dọa dẫm thế cơ chứ!”
“Lão đây nửa chôn ba tấc đất vàng , ngài cứ dọa kiểu , nhỡ lão sợ c.h.ế.t khiếp mệnh yểu thì .”
Ngờ xong, Tiêu Cảnh Thần tỏ căng thẳng, xoa nắn lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của .
“Nàng chứ?