Ta Là Lão Phu Nhân Hầu Phủ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:56:13
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay giây khắc , ánh mắt vô tình giao thẳng với Tiêu Cảnh Thần đang chễm chệ bên , bốn mắt chạm sững sờ.

Trái tim thiếu điều vọt ngoài cuống họng.

Tiêu Cảnh Thần dùng ánh mắt bén lẹm như chim ưng chòng chọc .

Ta gắng gượng giữ bình tĩnh, thực chất đến thở mạnh cũng dám.

Phải đây?

Biết bây giờ?

Ngàn vạn đừng nhận khuôn mặt già nua của nhé!

Ngay giây tiếp theo, Tiêu Cảnh Thần khẽ nhíu c.h.ặ.t đôi mày kiếm, buông một câu khiến chỉ đ.â.m đầu xuống đất c.h.ế.t ngay cho xong.

“Bản vương lão phu nhân đỗi quen mắt, chúng từng gặp nhỉ?”

Ta: “Hahaha!

Điện hạ đúng là quý nhân quên.”

“Điện hạ quên , năm xưa lão tiến cung bái kiến mẫu phi của ngài là Đức phi nương nương, lúc còn từng bế ngài cơ mà!”

“Khi đó điện hạ vẫn chỉ là một đứa trẻ còn nôi b.ú sữa, lão bế lên tay ngài tiểu ướt hết cả vạt áo.”

“Thoắt cái hơn hai mươi năm trôi qua, điện hạ giờ trưởng thành oai phong lẫm liệt đến nhường .”

Tiêu Cảnh Thần: “…”

Nhìn dáng vẻ cứng họng của Tiêu Cảnh Thần, thầm đắc ý: Tiểu t.ử thúi, đấu với tổ mẫu nhà ngươi ư, tức c.h.ế.t ngươi luôn!

Vừa tiễn vị ôn thần Tiêu Cảnh Thần khuất, lập tức trở về tiểu Phật đường, quỳ gối bài vị phu quân tụng kinh niệm Phật xin sám hối.

“Phu quân , thực sự cố ý gặp , là do bản nhất quyết mò đến tận cửa đấy chứ.”

“Yên nhi cũng thật là, xếp sắp cho ở đúng nơi từng ở lúc sinh thời.”

“Thiếp đối với luôn một chung thủy, chúng kiếp già an táng chung một chỗ, tuyệt đối tuyệt đối sẽ bao giờ phản bội …”

Ta quỳ rạp lầm rầm tụng cuốn Tâm Kinh đến cả trăm , ngàn .

Lúc nội tâm mới dần lấy vẻ tĩnh lặng.

Bạch Thử, phái bám đuôi Khương Ngọc Hành, hối hả trở về bẩm báo cặn kẽ.

“Khởi bẩm lão phu nhân, quả đúng như những gì lão phu nhân phán đoán, tên Khương Ngọc Hành bước khỏi cửa hầu phủ lập tức rẽ thẳng tới giáo phường, tìm gặp một nữ t.ử tên gọi là Như Yên.”

“Nô tỳ đoạn hội thoại giữa hai bọn chúng.”

Nói đoạn, nàng thuật y nguyên những lời lẽ trơ trẽn vô liêm sỉ của đôi cẩu nam nữ .

Ta càng ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội, đồng thời cũng khỏi kinh hồn bạt vía.

Thật chẳng ngờ hai kẻ khốn nạn đó sớm lén lút tư thông với ngay từ lúc còn ở kinh thành.

Hôn sự cho cùng cũng chỉ là một vố l.ừ.a đ.ả.o ngoạn mục!

Ngay từ những bước đầu tiên, bọn chúng rắp tâm xô Yên nhi nhà nhảy thẳng xuống hố lửa!

Ta giận run , thẳng tay ném mạnh chén đang cầm xuống mặt đất vỡ tan tành.

“Đồ súc sinh khốn khiếp!

Thật sự coi Vĩnh An hầu phủ chúng còn ai chống lưng nữa ?”

lúc , tôn t.ử Thẩm Chiêu từ bên ngoài hồi phủ, thấy đập vỡ chén bèn quan thiết hỏi han: “Tổ mẫu ạ?

Kẻ nào to gan dám chọc giận tổ mẫu của chúng ?”

Hồng Thử lập tức tóm tắt bộ ngọn nguồn sự việc xảy trong ngày hôm nay cùng những lời lẽ đê tiện của Khương Ngọc Hành kể cho Thẩm Chiêu .

Thẩm Chiêu xong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng tức giận đến mức nhảy cẫng lên.

“Thằng khốn Khương Ngọc Hành, mà dám loại chuyện tán tận lương tâm như thế!”

“Tổ mẫu đừng vì loại đó mà tổn hại phượng thể, tôn nhi lập tức dạy cho tên tiểu nhân bỉ ổi vô sỉ một bài học.”

Ta lo sợ tính khí bộp chộp của nó sẽ gây chuyện tày đình, vội vươn tay cản .

“Ấy!

Chiêu nhi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-lao-phu-nhan-hau-phu/chuong-5.html.]

Thế nhưng chỉ chớp mắt một cái, Thẩm Chiêu chạy biến chẳng thấy bóng dáng nữa.

Ngay tối hôm , phong thanh đó tin thiếu tướng quân của Trấn Quốc tướng quân phủ đường từ kỹ viện uống hoa t.ửu trở về kẻ nào đó trùm bao bố đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, đến đôi chân cũng đ.á.n.h gãy, nếu liệt giường chừng một năm rưỡi nửa tháng thì đừng hòng lên nổi.

Cái chuyện cần dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng thừa do ai nhúng tay , chắc chắn là tác phẩm của thằng cháu trai ngoan của .

“Quả hổ danh là đại tôn t.ử ngoan của tổ mẫu!”

Yên nhi cũng nức nở nhào l.ồ.ng n.g.ự.c òa nức nở.

“Tổ mẫu ơi, con thật ngờ Khương Ngọc Hành là cái loại nhân diện thú tâm như .”

“Cứ nghĩ đến cảnh dạo chơi giáo phường, ngày đêm lêu lổng cùng đám nữ nhân chốn hoa liễu, mở miệng là buông lời yêu đương thắm thiết với con, con thấy buồn nôn vô cùng!”

“Cầu xin tổ mẫu hãy giúp tôn nữ tới tướng quân phủ từ hôn!

Tôn nữ thà c.h.ế.t cũng tuyệt đối gả cho !”

Ta vui vẻ vòng tay ôm c.h.ặ.t cô cháu gái bảo bối.

“Được , tổ mẫu đều y theo con hết!”

Ngày hôm , tự dẫn theo ngựa, gióng trống mở cờ kéo đến thẳng tướng quân phủ để hủy bỏ hôn ước.

Hôn thư xé nát ngay tại trận, bộ sính lễ hồi môn thu hồi sạch sẽ.

Những bá tánh bu quanh chứng kiến tờ đơn sính lễ nghèo nàn của tướng quân phủ liền chỉ trỏ bàn tán xôn xao.

“Dù gì cũng mang tiếng là môn công tước Trấn Quốc tướng quân phủ, sính lễ bèo bọt nghèo nàn thế ?”

“Nghe thiếu tướng quân tướng quân phủ những dính líu tình cảm mờ ám với nữ t.ử chốn thanh lâu, đường hồi phủ còn đ.á.n.h gãy chân, chuyện lan truyền khắp đầu đường xó chợ , nếu là Thẩm gia đại tiểu thư, cũng nhất định đòi từ hôn.”

“Ô !

Gãy cả chân từ hôn, chẳng tiền đồ tan tành mây khói hết ?

Uổng công Khương tiểu tướng quân ngày ngày rả mồm đòi kiến công lập nghiệp, xuất nhân đầu địa, hóa tất thảy cũng chỉ là hạng khua môi múa mép.”

Vị phu nhân của tướng quân phủ dường như vẫn cam tâm từ hôn, bù lu bù loa đòi kiện lên tận ngự tiền.

Ta lạnh lẽo: “Được thôi, hôm nọ Khương tiểu tướng quân trót dại buông lời xấc xược ở Vĩnh An hầu phủ nhà , Nhiếp chính vương ban phạt năm mươi quân côn đấy, nếu bà sợ lấy mất cái mạng quèn của nhi t.ử bà thì cứ việc rùm beng lên .”

“Để xem nhi t.ử què chân của bà còn gánh nổi năm mươi gậy quân côn đó chầu Diêm vương luôn!”

Tướng quân phu nhân gào t.h.ả.m thiết, nước mắt giàn giụa.

“Tạo nghiệt mà!

Quả thật là tạo nghiệt mà!

Ta sinh cái thứ nhi t.ử súc sinh cơ chứ.”

“Mụ già , Thẩm gia các dậu đổ bìm leo, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi!”

“Chờ đến ngày nhi t.ử chiến trường, đoạt quân công, đến lúc đó cháu gái bà lóc cầu xin cũng đừng hòng bước chân qua cửa!”

Ta rụng cả hàm: “Kẻ què quặt cũng thể chiến trường, lập hạ quân công ?”

“Nói thế, há chẳng lão cũng thể kiến công lập nghiệp ?”

Lời dứt, qua đường xem ai nấy đều phá lên ầm ĩ.

Xử lý xong xuôi mối hôn sự của Yên nhi, tảng đá lớn luôn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng dỡ xuống.

Kiếp , Khương Ngọc Hành nhờ bám váy tôn t.ử nhà mới leo lên vị trí phó tướng.

Bây giờ tàn phế gãy chân, bỏ lỡ mất cơ hội chiến trường, lấy tư cách gì mà đọ tôn t.ử nữa?

Nhân tiện tên ôn thần Tiêu Cảnh Thần vẫn mặt dày lưu hầu phủ chịu , tức tốc lệnh cho gói ghém hành trang ngân lượng cho Chiêu nhi, đích trình lá đơn xin tòng quân của nó lên cho Tiêu Cảnh Thần.

Tiêu Cảnh Thần quả hổ danh là Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, đầy nửa nén nhang phê chuẩn thủ tục giấy tờ mang đến đưa tận tay.

Hắn còn ngớt lời ngợi khen đứa cháu đích tôn của quả là trang nam nhi chí lớn, là một trang hảo hán của vương triều Đại Ung.

Chiêu nhi nhà tất nhiên là ưu tú xuất chúng , chiến trường còn xả cứu mạng thiếu đế nữa cơ!

Đâu cần đợi lên tiếng khen ngợi?

Đến tiểu viện của Thẩm Chiêu, dùng ánh mắt chan chứa tình yêu thương trìu mến đứa cháu đích tôn bảo bối mặt: “Chiêu nhi , tổ mẫu hiểu rõ hoài bão trung quân báo quốc từ thuở ấu thơ của con, cũng con văn võ tài, chẳng hề thua kém bất kỳ ai.”

“Gần đây mới xảy chuyện phong ba bão táp thế , tổ mẫu lo lắng con lưu kinh đô sớm muộn gì cũng dòm ngó tra xét, chi bằng ngay hôm nay con trực tiếp khởi hành đến biên cương tòng quân, giấy tờ thủ tục tổ mẫu sắp xếp thỏa cả .”

“Đại tôn t.ử ngoan của , nhất định kiến công lập nghiệp, rạng rỡ gia môn Thẩm thị, về phần phụ mẫu và con, tổ mẫu lo liệu, con cần vướng bận.”

Loading...