Ta Là Lão Phu Nhân Hầu Phủ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:55:51
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ tiếc rằng khi chân tướng lộ , lúc nó khải trở về thì ruột thịt vĩnh viễn nhắm mắt xuôi tay, chẳng còn cơ hội chứng kiến khoảnh khắc Thẩm gia khôi phục hào quang rực rỡ thuở nào nữa.
Kiếp , tay sắp đặt , xem Khương Ngọc Hành cách nào để giành giật quân công của cháu thêm nữa!
Nhìn bộ mặt của tên Khương Ngọc Hành càng thấy ngứa mắt, thêm Tiêu Cảnh Thần đang chễm chệ đó, chẳng buồn đôi co thêm với .
Chỉ lãnh đạm : “Đừng những lời thừa thãi vô ích nữa, hiện giờ, ý tứ của Vĩnh An hầu phủ chắc hẳn Khương tiểu tướng quân thấu đáo.”
“Nếu ngài thuận tình, cùng lắm lão đành từ bỏ phận cáo mệnh phu nhân , đích cung cầu xin bệ hạ nể mặt tổ phụ của Yên nhi mà thu hồi hôn sự !”
“Bà!”
Khương Ngọc Hành trợn trừng mắt , sự phẫn nộ cách nào che giấu nổi nữa.
“Ta và Yên nhi vốn là lưỡng tình tương duyệt, mụ già nhà bà chia loan rẽ thúy!”
Yên nhi thấy những lời vô lễ , lập tức nổi cơn thịnh nộ.
“Khương Ngọc Hành, dám mắng tổ mẫu là gì cơ?”
Khương Ngọc Hành hậm hực đáp trả: “Yên nhi, rõ ràng là tổ mẫu đang cố tình khó , căn bản là gả cho , ?”
Yên nhi tức tưởi rơi lệ: “Tổ mẫu cũng là cho tương lai của chúng , đốc thúc chí thú lập , trở thành kẻ phân biệt thế ?”
Khương Ngọc Hành lớn tiếng: “Chẳng lẽ ngay cả cũng chê bai Trấn Quốc tướng quân phủ sa sút, mỉa mai là kẻ vô dụng bất tài???”
“Hôn sự năm xưa do đích tổ phụ và tổ phụ khi còn sống định đoạt, chẳng ngờ Vĩnh An hầu phủ các là lũ hám danh hám lợi, ch.ó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng!”
Những lời hỗn xược của tiểu t.ử khiến tức giận đến mức run rẩy.
Nếu do âm mưu toán tính , Vĩnh An hầu phủ chúng loại chuyện phản bội tín nghĩa cơ chứ?
Đang lúc cơn giận lên đến đỉnh điểm, Tiêu Cảnh Thần nãy giờ vẫn uống bỗng dưng cất tiếng.
“Làm càn!”
“Thẩm lão phu nhân là công thần, là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân do đích tiên đế ngự b.út sắc phong, phận ngang hàng với tổ phụ ngươi, Khương tiểu tướng quân lấy can đảm từ mà dám buông lời vô lễ với lão phu nhân như thế?”
“Bản vương ngược hỏi xem Khương lão tướng quân rốt cuộc dạy bảo nhi t.ử thế nào.”
“Nếu ông cách dạy con, bản vương cũng chẳng ngại dạy dỗ ông !”
Thế hệ của Vĩnh An hầu phủ quả thực chẳng mầm non đèn sách nào xuất chúng, đứa nhi t.ử nhà đúng là hổ phụ sinh khuyển t.ử, chỉ lôi kéo cái chức quan văn rỗng tuếch.
Ca ca ruột của Yên nhi hiện tại vẫn là một thiếu niên, nửa phần chức tước cũng .
Đắc tội thì cứ đắc tội thôi.
Tiêu Cảnh Thần thì khác hẳn, là hoàng nhi nhỏ nhất của tiên đế, là hoàng thúc ruột của đương kim thiếu đế.
Hắn chỉ cần dậm chân một cái, bộ hoàng thành e là rung chuyển kinh thiên động địa.
Quả nhiên, Tiêu Cảnh Thần dứt lời, Khương Ngọc Hành tức tốc quỳ mọp xuống xin tha mạng.
“Điện hạ bớt giận, tại hạ chỉ vì nhất thời nóng vội nên mới loạn mất phương hướng.”
“Mong điện hạ giơ cao đ.á.n.h khẽ, tại hạ xin chấp nhận đề nghị của lão phu nhân, lập tức chiến trường kiến công lập nghiệp, đợi ba năm công thành danh toại mới dám thỉnh cầu đón thiên kim hầu phủ về cửa!”
Tiêu Cảnh Thần dựa ghế, ngay cả một ánh mắt cũng lười bố thí cho Khương Ngọc Hành, giọng đều đều lãnh đạm: “Trước khi xuất phát, hãy đến Tiên Phong doanh của bản vương lĩnh đủ năm mươi quân côn.”
Ánh mắt sắc bén của như xuyên thấu qua tấm bình phong, ghim c.h.ặ.t lên khuôn mặt .
“Xử trí như , lão phu nhân hài lòng ?”
Hài lòng, thực sự quá mức hài lòng.
Nếu thể mượn cớ đ.á.n.h c.h.ế.t tên súc sinh thì càng bớt việc, đỡ cho phí công diễn kịch với .
“Lão dám nhận, việc nhất nhất tuân theo sự sắp đặt của điện hạ.”
Dù bình phong che chắn nên cũng sợ Tiêu Cảnh Thần thấy mặt mà sinh nghi.
Ta mượn cớ mệt mỏi, dứt khoát lên cáo lui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-lao-phu-nhan-hau-phu/chuong-4.html.]
“Lão tuổi tác cao, ốm dậy, sức yếu thể lâu, đành xin phép cáo lui , mong điện hạ lượng thứ.”
“Yên nhi, mặt tiễn điện hạ và Khương tiểu tướng quân.”
Yên nhi lời đáp án: “Vâng, thưa tổ mẫu.”
Nào ngờ Tiêu Cảnh Thần đầu với Khương Ngọc Hành: “Nghe thấy gì , lão phu nhân lời hạ lệnh trục khách, ngươi thể lui .”
Sắc mặt Khương Ngọc Hành tỏ vẻ bất bình mặt, nhưng dám đối đầu công khai với Nhiếp chính vương.
Hắn đành hậm hực chắp tay thi lễ đầy vẻ cam chịu.
“Tại hạ cáo lui!”
Đoạn phẫn uất bước cửa.
Yên nhi chớp đôi mắt trong veo, tò mò Tiêu Cảnh Thần mặt.
“Điện hạ, sắc trời còn sớm nữa, ngài định hồi phủ ?”
Trái ngược với vẻ lạnh lùng dành cho Khương Ngọc Hành, Tiêu Cảnh Thần nở nụ hòa ái chớp mắt với Yên nhi.
“Sắc trời quả thực còn sớm nữa, bản vương cảm thấy trong mỏi mệt, đêm nay xin tá túc Vĩnh An hầu phủ một đêm, lão phu nhân nguyện ý thu nhận bản vương .”
Thái độ của Tiêu Cảnh Thần đối với Yên nhi khiến trong lòng trào dâng một trận kinh hãi.
Kiếp , Yên nhi đ.á.n.h mất sự trong trắng tay Tiêu Cảnh Thần.
Mặc dù kiếp tráo đổi thành , nhưng Yên nhi vốn xinh xắn đáng yêu thế , khó tránh khỏi tên vô sỉ sinh tạp niệm gì khác.
Ta buột miệng cất lời cự tuyệt theo bản năng: “Trong phủ hiện giờ chỉ hai tổ tôn cô quả là và Yên nhi, Nhiếp chính vương là ngoại nam mà tá túc e là phần bất tiện.”
Chẳng ngờ, Tiêu Cảnh Thần bắt đầu giở thói lưu manh: “Thế nếu đêm nay bản vương nhất định tá túc tại đây thì ?”
… Nhất quyết ở thì còn ăn nữa?
Ta chẳng qua chỉ là một góa phụ thấp cổ bé họng vô quyền vô thế, lẽ nào dám trái ý tứ của vị Nhiếp chính vương đường đường chính chính ?
Thấy khí giữa và Tiêu Cảnh Thần vẻ giương cung bạt kiếm, Yên nhi vội vàng lên tiếng hòa.
“Điện hạ bớt giận, tổ mẫu chỉ vì chịu cảnh góa bụa một nhiều năm nay nên mới ái ngại qua với lạ thôi.”
“Hiện Tây viện trong phủ đang để trống, là thư phòng sách thưởng của tổ phụ , nếu điện hạ chê bai, thể nghỉ ngơi ở đó một đêm.”
Tiêu Cảnh Thần lúc mới mỉm : “Yên nhi quả nhiên ngoan ngoãn.”
Yên nhi lời khen liền ửng hồng hai má, khẽ cúi đầu thẹn thùng.
“Điện hạ quá khen .”
Thấy thái độ e thẹn của Yên nhi đối với , trong lòng tức khắc lạnh toát.
Tên lẽ đang mượn cơ hội câu dẫn cháu gái đấy chứ?
Xem thái độ cự tuyệt ngày hôm nay của Yên nhi với Khương Ngọc Hành, hẳn là con bé rõ bộ mặt thật của , cũng chẳng lo con bé cứ đ.â.m đầu ngõ cụt.
nhỡ may con bé chuyển hướng nhắm sang vị Nhiếp chính vương , đối phó thế nào đây?
Chẳng nhẽ toẹt cho con bé rằng, mà con thương thầm trộm nhớ từng tư tình mờ ám với tổ mẫu của con?
Mức độ chấn động cỡ quả thực đáng thiên lôi giáng xuống đ.á.n.h cho tan xác.
Không , tuyệt đối thể để Yên nhi rung động cái mầm tai họa !
Vừa thoát khỏi một hố lửa, thể nhắm mắt lao cái hố lửa khác cơ chứ.
Nghĩ đến đây, tức tốc vội vàng lên tiếng: “Yên nhi, mau qua đây, đến bên cạnh tổ mẫu mau.”
“Hồng Thử, ngươi đưa điện hạ sang Tây viện tá túc.”
“Vâng!”
Yên nhi thuận miệng một tiếng nhanh nhẹn chạy về phía .
chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, bước chân con bé lỡ vấp vật gì đó, kéo vạt áo dịch chuyển bức bình phong ngăn cách phía vài tấc.