Ta Là Lão Phu Nhân Hầu Phủ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:55:32
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để xem ai đưa thư , tên Khương Ngọc Hành đó còn lấy lời đường mật gì để lừa gạt Yên nhi của nữa.
Nào ngờ, đầy nửa tháng , Khương Ngọc Hành tự vác mặt đến tận cửa.
“Khởi bẩm lão phu nhân, thiếu tướng quân của Trấn Quốc tướng quân phủ cầu kiến bên ngoài!
Ngài là đến bái phỏng và đại tiểu thư.”
Nhi t.ử đang bồi nhi tức về thăm nhà đẻ, trong phủ giờ chỉ còn hai tổ tôn cô quả là và Yên nhi.
Nghe thấy , tay đang tràng hạt của thoáng khựng , lạnh lùng buông lời: “Không gặp!”
Lại gã gác cổng ấp úng thưa tiếp: “Cùng với ngài … còn Nhiếp chính vương.”
Tiêu Cảnh Thần!
!!
Sắc mặt lập tức tái nhợt, bàn tay cầm Phật châu run lẩy bẩy.
“Hắn … đến đây gì?”
Hôm lỡ lời xưng danh tính thật của .
Không lẽ tới đây để tính sổ với ?
Hồng Thử bên cạnh nhận vẻ bất thường của , liền lên tiếng: “Lão phu nhân, Nhiếp chính vương là hoàng thúc ruột của bệ hạ, quyền khuynh triều dã, hơn nữa đồn tính tình ngài vô cùng tàn nhẫn, thù dai tất báo, tuyệt đối thể đắc tội ạ…”
Chuyện đó chẳng lẽ ?
Ngay đầu gặp mặt ngày hôm , diện kiến sự hung hãn của .
Ta gắng gượng lấy bình tĩnh, thầm an ủi rằng hôm đó Tiêu Cảnh Thần trúng mị d.ư.ợ.c, ý loạn tình mê, thần trí mập mờ.
Chưa chắc nhớ rõ một lão thái bà như .
Nghĩ liền phân phó: “Pha , mời Nhiếp chính vương và thiếu tướng quân trong.”
Trong hoa sảnh, ngay ngắn đằng tấm bình phong, tay cầm chuỗi Phật châu khẽ gật đầu hiệu cho Hồng Thử dâng tiếp khách.
“Lão là góa phụ thủ tiết, tiện xuất đầu lộ diện tiếp khách, mong Nhiếp chính vương thứ cho sự thất lễ .”
Phu quân quá cố của đường đường là Vĩnh An hầu, năm xưa từng xông pha trận mạc theo tiên đế, lập hạ vô chiến công hiển hách.
Quy củ thế nào cũng thể bắt một lão thái bà hơn nửa đời như quỳ gối hành lễ với một hậu bối trẻ tuổi như .
Tiêu Cảnh Thần tỏ vẻ thản nhiên, giọng bình thản: “Không !
Là do bản vương cùng Khương tiểu tướng quân mời mà tới.”
Ta khẽ nhíu mày: “Không Vương gia và Khương tiểu tướng quân quang lâm Vĩnh An hầu phủ chuyện gì quý cán?”
Khương Ngọc Hành định mở lời, chợt âm thanh thánh thót của Yên nhi vang lên từ bên ngoài.
“Ngọc Hành ca ca, đến đây?”
Khương Ngọc Hành lập tức dậy, ánh mắt tràn ngập vẻ lo âu hướng về phía nàng.
“Yên nhi, thấy bình an vô sự là yên tâm .”
“Mấy ngày nay gửi thư cho mà chẳng thấy hồi âm, cứ lo xảy chuyện chẳng lành cơ đấy!”
Yên nhi liền nhíu mày khó hiểu.
“Thư ?
Thư gì cơ?”
“Mấy hôm nay tổ mẫu nhiễm bệnh, giữ ở bên cạnh hầu hạ, chắc là do hạ nhân trễ nải quên đưa đến, để lát nữa về phòng kiểm tra là rõ.”
Nói đoạn, ánh mắt Yên nhi vô tình dời sang Tiêu Cảnh Thần đang cạnh đó.
“Vị … là ai ?”
Khương Ngọc Hành vội vàng lên tiếng: “Yên nhi, vô lễ, vị chính là đương kim Nhiếp chính vương điện hạ.”
Yên nhi lập tức chỉnh đốn y phục, cung kính hành lễ.
“Dân nữ Thẩm Yên, bái kiến Nhiếp chính vương điện hạ!”
Tiêu Cảnh Thần đáp lời, chỉ gật đầu nhàn nhạt, ánh mắt chẳng thèm dừng Yên nhi dù chỉ một khắc.
Riêng thì căng thẳng đến mức nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lụa trong tay, chỉ lo Tiêu Cảnh Thần thấu sơ hở nào đó.
Kiếp Yên nhi chính là Tiêu Cảnh Thần phá , đó gả tướng quân phủ chịu cảnh thủ tiết cả đời.
Ta vì ngăn cản Yên nhi vết xe đổ mà vội vã chạy đến ứng cứu, rốt cuộc bản dẫm đúng lối mòn của cháu gái…
Dung mạo của Yên nhi ít nhiều vài phần giống hồi trẻ, hy vọng Tiêu Cảnh Thần tuyệt đối đừng manh mối gì!
Ngay giữa lúc đang suy tư rối bời, Tiêu Cảnh Thần bất chợt cất lời.
“Nửa tháng , cô nương đang ở ?
Đã từng đến Báo Quốc tự ở ngoại ô thành ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-lao-phu-nhan-hau-phu/chuong-3.html.]
Chỉ một câu hỏi của Tiêu Cảnh Thần khiến tim thót lên tận cổ họng.
Yên nhi tuy tính tình ngây thơ hồn nhiên nhưng cũng chẳng là kẻ ngốc nghếch gì.
Con bé thừa hiểu chuyện đ.á.n.h ngất suýt kẻ gian bắt hôm nghiêm trọng đến nhường nào.
Liền cất lời đáp ngay: “Không hề ạ, nửa tháng dân nữ bận hầu hạ tổ mẫu ở nhà, từng ngoài nửa bước!”
Ta vội vàng lên tiếng giải vây: “ , Yên nhi nhà ngoan ngoãn hiếu thuận, già cô quạnh nên thường xuyên túc trực bên cạnh.”
“Nhắc đến chuyện , Khương tiểu tướng quân, lão một việc cần thương lượng với ngài.”
“Yên nhi mới cập kê, tuổi tác còn nhỏ, cùng phụ mẫu con bé bàn bạc kỹ lưỡng, quyết định lùi ngày đại hôn của hai đứa một thời gian, đợi đến khi Yên nhi tròn mười tám tuổi mới bàn tính chuyện xuất giá.”
Ta dứt lời, sắc mặt Khương Ngọc Hành tức thì đại biến, buột miệng thốt lên: “Không !”
Yên nhi ngây .
“Ngọc Hành ca ca, vì ?”
Khương Ngọc Hành mặt Yên nhi xưa nay luôn bày bộ dáng ôn văn nhĩ nhã, bao giờ dùng giọng điệu gắt gỏng thế ?
“Tổ mẫu cũng là vì thương thôi, cớ hung dữ với như thế?”
Khương Ngọc Hành nhận sự thất thố của , vội gượng ép một nụ : “Không Yên nhi, chỉ là quá yêu , một lòng sớm ngày rước qua cửa thôi.”
“Còn cách năm mười tám tuổi của tận ba năm nữa cơ mà!
Ta e là chờ nổi đến lúc đó.”
Ta lập tức sầm mặt : “Quy củ của Thẩm gia chúng là đủ mười tám tuổi, tuyệt đối xuất giá!”
“Nếu Khương tiểu tướng quân nóng lòng chờ nổi, chi bằng cứ lui mối hôn sự , tìm lương duyên khác!”
Nét hoảng loạn hiện rõ mồn một gương mặt Khương Ngọc Hành, hấp tấp biện bạch: “Lão phu nhân hiểu lầm , vãn bối tuyệt đối ý đó.”
“Chỉ là, chỉ là…”
Ta lạnh lùng: “Chỉ là cái gì?”
Chỉ là Khương gia các ngươi đến bước đường cùng, mấp mé bờ vực phá sản nên vội vã chiếm đoạt hồi môn của Thẩm gia để lấp l.i.ế.m thâm hụt chứ gì!
Yên nhi hỏi liền đ.â.m nôn nóng.
“Tổ mẫu…”
Ta nháy mắt hiệu với Hồng Thử đang bên cạnh.
Hồng Thử hiểu ý liền giữ tay con bé , khẽ lắc đầu, ám chỉ con bé đừng lên tiếng.
Yên nhi dẫu rõ cơ sự nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng, lùi về im một bên.
Ta trong lòng thập phần an ủi.
Quả nhiên là đứa cháu gái ngoan ngoãn hiểu chuyện của , uổng công tổ mẫu hao tâm tổn trí tính toán vì con.
Khương Ngọc Hành ngước , tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, răng c.ắ.n c.h.ặ.t, dường như trong lòng đang đấu tranh kịch liệt, chẳng đang toan tính điều gì.
Ta xuyên qua bóng hình mờ ảo tấm bình phong, lạnh lùng quan sát cái tên phụ bạc kiếp đẩy cháu gái vực sâu muôn trượng.
“Khương tiểu tướng quân, ý tứ của lão bày tỏ vô cùng rõ ràng .”
“Hiện cảnh ngộ của Khương gia , chắc lão thì ngài cũng tự hiểu.”
“Yên nhi là hòn ngọc quý tay Thẩm gia chúng , cả lẫn phụ mẫu con bé đều đành lòng trơ mắt con bé rơi cảnh màn trời chiếu đất.”
“Nếu ngài thực sự tình cảm với Yên nhi, lão bằng lòng cho ngài ba năm để khôi phục cơ nghiệp Khương gia.”
“Nếu ngài , hôn sự xin đừng nhắc tới nữa, ngài dám cá cược một ván với ?”
Buồn thật, cho ba năm cũng chẳng nên trò trống gì.
Không Thẩm gia chúng chống lưng, đầy một năm nữa, tướng quân phủ chắc chắn húp cháo mà sống!
Khương Ngọc Hành xong, hình lảo đảo, tựa hồ hứng chịu đả kích khổng lồ.
vẫn cố gắng gượng dậy để đáp lời .
Hắn lắc đầu, khổ não.
“Lẽ nào trong mắt lão phu nhân, Khương mỗ là kẻ vô dụng đến thế ?”
, từ kiếp thấu bản chất cặn bã của ngươi .
Ngươi chẳng qua cũng chỉ là con đ*a hút m.á.u bám c.h.ặ.t Thẩm gia chúng mà thôi.
Còn mấy cái quân công lặt vặt của ngươi so với cháu trai thì quả thực chẳng đáng nhắc tới.
Kiếp , và nhi tức Trương thị gần như dốc sạch bộ sính lễ hồi môn trao hết cho Yên nhi.
Cháu trai là Thẩm Chiêu, thừa kế duy nhất của hầu phủ, những oán thán nửa lời mà còn vì chấn hưng Thẩm gia, trực tiếp dấn chiến trường.
Nào ngờ tên khốn Khương Ngọc Hành ngang nhiên cướp đoạt chiến công của cháu .
Hắn là phó tướng hèn hạ đ.â.m lén chủ soái giữa trận tiền, đó đinh ninh Thẩm Chiêu t.ử trận bèn tự nhận quân công, ngụy trang bản thành một thiếu niên tướng quân dụng binh như thần, mặt dày mày dạn khải hồi triều.
Còn cháu trai Thẩm Chiêu, trong lúc một ai nó còn sống sót, một dẫn theo vài trăm vệ tiến sâu lòng địch, đ.á.n.h lén doanh trại giặc, cuối cùng thu hồi lãnh thổ mất, lập hạ chiến công vô tiền khoáng hậu.