TA LÀ CHỦ NHÂN QUỶ DỊ - Chương 86: BÁC SĨ PHÓ: SAO LẠI LÀ CẬU NỮA VẬY!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:53:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ sát đất rọi trong phòng, phủ lên sàn gỗ một tầng sắc ấm.
Yến Linh Chiêu bên cửa sổ, ánh mặt trời phác họa nên dáng mảnh khảnh của . Hắn bình thản đàn ông tóc hoa râm mặt, ánh mắt như thường, bất kỳ gợn sóng nào.
“Bác sĩ Phó.”
Trong lòng Phó Minh Thường chấn động.
— Khoảng ba tháng , gã lấy lý do điều động công tác mà vội vàng kết thúc quan hệ bác sĩ – bệnh nhân với thanh niên . Vốn tưởng sẽ gặp , nào ngờ hiện thực khác xa tưởng tượng, nhanh như tái ngộ.
“Yến , lâu gặp.” Phó Minh Thường trấn định đẩy gọng kính viền vàng, đôi mắt tròng kính nhanh ch.óng đảo hai cái, “Không ngờ bệnh mà viện trưởng Trương là ngài.”
Trương Kỳ Dân bên cạnh, nhạy bén nhận bầu khí chút vi diệu, tò mò hỏi:
“Hai quen ?”
“Trước đây Bác sĩ Phó từng tư vấn cho .” Yến Linh Chiêu gật đầu, giọng nhạt.
“Vậy thì quá!” Trương Kỳ Dân vỗ tay, “Người quen càng dễ trao đổi. Thế nhé, ngoài đợi, hai cứ từ từ chuyện.”
Nói xong liền xoay rời phòng, khi còn thuận tay khép cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng , lưng Phó Minh Thường thấm một lớp mồ hôi lạnh. Hắn mượn động tác sắp xếp tài liệu để che giấu sự bất an của , giấy tờ trong tay phát tiếng sột soạt khe khẽ.
… Lần tư vấn ba tháng , gã lợi dụng nỗi sợ trong ác mộng “thức ăn” để tiến thế giới mộng cảnh của Yến Linh Chiêu. Vốn nghĩ thể ăn uống thỏa thích một bữa, ai ngờ đá trúng tấm thép.
Đó là một cảnh tượng thành phố hoang tàn u ám, bầu trời phủ màu đỏ sậm bất tường như tận thế. Mà ở trung tâm phế tích một ảnh khổng lồ đến mức khiến nghẹt thở, mọc đầy xúc tu, những xúc tu múa may loạn xạ trong hư . Chỉ liếc một cái thôi khiến gã cảm thấy nhãn cầu như nổ tung đau đớn, đồng thời bên tai vang lên những lời thì thầm mơ hồ.
Không rõ gì, nhưng ô nhiễm tiếng ồn cực cao, suýt nữa khiến gã mất khống chế.
Hiển nhiên, đó con , rõ ràng là đồng loại mà!
Sau đó, gã nộp đơn xin điều chuyển ngay trong đêm, chọn thành phố Q xa thành phố B nhất…
“Bác sĩ Phó, hình như ông thoải mái?” Giọng Yến Linh Chiêu kéo Phó Minh Thường về thực tại, “Tay ông đang run, là điều hòa để quá lạnh ?”
“À, lạnh thật.” Phó Minh Thường hồn, miễn cưỡng kéo một nụ , với tay cầm điều khiển đặt bàn chỉnh tăng nhiệt độ điều hòa, về phía Yến Linh Chiêu:
“Gần đây tình trạng giấc ngủ của Yến thế nào?”
“Cũng . Chỉ là mơ một giấc mộng tỉnh… một giấc mộng tỉnh vô cùng chân thực.”
Yến Linh Chiêu xuống sofa, ánh nắng chiếu lên nghiêng mặt , khắc họa vài phần cô tịch lạnh lẽo.
“Mơ thấy một ngôi làng… một tà thần…”
Cây b.út máy trong tay Phó Minh Thường “cạch” một tiếng rơi xuống mặt bàn.
“Mộng tỉnh?” Giọng gã căng , “Ý ngài là… trong mơ ngài đang mơ?”
“Ừ.”
Ánh mắt Yến Linh Chiêu chuyển ngoài cửa sổ, lời ít ý nhiều:
“Ngôi làng cũ nát, dân làng thờ phụng tà thần. ở trong mộng chiến đấu với bọn họ.”
Mi mắt Phó Minh Thường khống chế mà giật mạnh.
Mộng tỉnh… điều nghĩa Yến Linh Chiêu trong mơ sở hữu ý thức tự chủ, thậm chí thể khống chế diễn biến của giấc mộng. Mà điều khiến gã kinh hãi hơn cả chính là hai chữ “tà thần” — ba tháng , cảnh tượng gã thấy trong mộng, thứ tồn tại khổng lồ khiến nghẹt thở , chẳng phù hợp với mô tả “tà thần” ?
Yến Linh Chiêu rốt cuộc gì? Đây là đang ngả bài, giả vờ nữa?
“Loại giấc mơ …” Phó Minh Thường cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “thường tượng trưng cho một dạng đối kháng trong tiềm thức. Ngài thể miêu tả kỹ hơn vị tà thần đó ?”
Yến Linh Chiêu trầm mặc một lúc, :
“Đội mũ cao, gương mặt dữ tợn, trông giống .”
Khóe miệng Phó Minh Thường co giật.
Vậy thì giống với cái ảnh khổng lồ xúc tu mà gã từng thấy… đúng, vấn đề còn lớn hơn — Yến Linh Chiêu là xử lý một đồng loại nào ?
“Yến .” Giọng Phó Minh Thường khô khốc, “Trong mộng… ngài chiến đấu với nó bằng cách nào?”
Ánh mắt Yến Linh Chiêu Phó Minh Thường, bình tĩnh đến gần như lạnh nhạt:
“Sức tưởng tượng, hoặc là ý niệm. Trong mộng, thể tự do thao tác.”
Nghe , mí mắt Phó Minh Thường giật càng dữ.
Xác nhận ! Chắc chắn kẻ xui xẻo Yến Linh Chiêu xử lý!
Phó Minh Thường nên trả lời thế nào, gã đoán dụng ý của Yến Linh Chiêu, sợ nhất là sai một câu liền Yến Linh Chiêu g.i.ế.c luôn.
May mà đúng lúc điện thoại gã vang lên.
Phó Minh Thường như đại xá, vội vàng chộp lấy di động, giả vờ liếc :
“Xin , bệnh viện gọi… Buổi tọa đàm dời sớm? Bây giờ qua ngay ?”
Cúp điện thoại xong, Phó Minh Thường lộ vẻ mặt áy náy:
“Thật sự xin , bên bệnh viện việc gấp. Hay là để hôm khác chúng …”
Chờ rời khỏi khách sạn, chào tạm biệt giáo sư Trương cùng Yến Linh Chiêu, lên xe, để xe chạy một đoạn, thần kinh căng c.h.ặ.t của Phó Minh Thường mới rốt cuộc thả lỏng. Gã giơ tay lau mồ hôi lạnh trán, yết hầu khẽ lăn, run tay gọi một cuộc điện thoại:
“Viện trưởng Trương, buổi tọa đàm hôm nay kết thúc thì mấy ngày tới sẽ tham gia nữa… cơ thể thoải mái lắm…”
**
Trên taxi.
Trương Kỳ Dân và Yến Linh Chiêu cùng hàng ghế . Người đầu hỏi :
“Sao kết thúc nhanh ? Bác sĩ Phó thế nào?”
Yến Linh Chiêu cảnh phố phường ngoài cửa sổ đang lùi nhanh về phía , giọng bình tĩnh:
“Ông tạm thời việc.”
Trương Kỳ Dân tiếc nuối thở dài:
“Vậy … Không , chờ bác sĩ Phó xong việc, đưa tới một chuyến.”
Yến Linh Chiêu “ừm” một tiếng.
……
12 giờ 30 phút trưa.
Hiện trường hội thảo y học thành phố B.
Phó Minh Thường bục diễn thuyết, mặt treo nụ , trôi chảy tổng kết thành quả mấy năm gần đây của trong lĩnh vực trị liệu tâm lý.
Giọng gã chuyên nghiệp, súc tích, giành từng tràng vỗ tay của các bác sĩ mặt.
“… Vì , cho rằng cốt lõi của trị liệu tâm lý ở việc xây dựng mối quan hệ tin cậy định giữa bác sĩ và bệnh nhân, chứ chỉ đơn thuần là thủ đoạn kỹ thuật.”
Nói xong câu tổng kết cuối cùng, cúi :
“Cảm ơn .”
Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Buổi hội thảo kết thúc, ít bác sĩ ùa tới, nhiệt tình bắt chuyện với Phó Minh Thường.
“Bác sĩ Phó đúng là tuổi trẻ tài cao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-chu-nhan-quy-di/chuong-86-bac-si-pho-sao-lai-la-cau-nua-vay.html.]
“Phần chia sẻ quá xuất sắc!”
Phó Minh Thường miễn cưỡng ứng phó, nụ mặt đổi, trong lòng sốt ruột bất an. Gã tùy tiện tìm một cái cớ thoát , khỏi hội trường liền lập tức móc điện thoại, tốc độ cao đặt vé chuyến bay gần nhất thành phố Q.
— Lần tuyệt đối tới thành phố B nữa, gì cũng tới.
Hai tiếng , máy bay cất cánh đúng giờ.
Phó Minh Thường dựa ghế, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trong đầu ngừng hiện lên đôi mắt bình tĩnh đến khiến tim đập thình thịch của Yến Linh Chiêu, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Không thì… trốn xuống Nam Cực luôn cho …
6 giờ chiều, máy bay hạ cánh.
Thành phố Q, căn hộ của Phó Minh Thường.
Vừa cửa, gã liền ném lên giường, thở phào một dài.
Cuối cùng cũng rời khỏi thành phố B.
Nghỉ một lát, Phó Minh Thường dậy, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm. Giây tiếp theo, một hồn thể nửa trong suốt chậm rãi trôi khỏi cơ thể gã — đó mới là hình thái chân chính của gã.
Phó Minh Thường, đúng hơn là Bác sĩ Phó, sớm còn là sống.
Hắn c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông ba năm . khác với những quỷ dị khác, vì , bác sĩ Phó thể tự do thể của . Hơn nữa thể hư thối, cũng cứng đờ, thể hoạt động như bình thường. Điều khiến gã thể tiếp tục nơi hậu thế với phận sống.
Cũng vì nguyên nhân , ác ý trong lòng gã nặng như quỷ bình thường, đến nay từng g.i.ế.c , chỉ gieo cho bệnh nhân một “hạt giống ác mộng”, khiến ác mộng của bệnh nhân ngày càng dữ dội, dùng nỗi sợ đó để hấp thu, khiến bản mạnh lên.
Cách vô đạo đức thì đúng là vô đạo đức, nhưng cho tới hiện tại, vẫn c.h.ế.t ai.
Không giống những con quỷ khác, tay thì thôi, một khi tay là nhắm thẳng c.h.ế.t ch.óc.
Hơn nữa vị bác sĩ Phó còn khả năng phát triển liên tục, gã cuối cùng sẽ hấp thu bộ ác mộng của bệnh, bệnh từ đó khỏi hẳn. Giống như cái gì nhỉ? Giống trung y giác , kích thích cơ thể càng mạnh, đó chữa trị, “bệnh” liền khỏi.
Tuy nguyên lý là một, nhưng quá trình và kết quả giống .
Nếu thì vì phó Minh Thường nổi danh như ? Được xưng là y thuật lợi hại?
Ở trạng thái “hồn thể”, Phó Minh Thường bay tới cửa sổ, bóng đêm nơi xa. Gã cần xác nhận một chuyện —— ba con quỷ cấp S hiện tại rốt cuộc đang ở tình huống thế nào?
Nhắm mắt , Phó Minh Thường mặc cho ý thức của chìm xuống, thông qua cảnh trong mơ của bệnh mà gã từng “nếm thử” cầu nối, thực hiện di chuyển đường dài.
Đây là một trong những năng lực của gã: lấy cảnh trong mơ trung gian, tiến hành nhảy vọt gian.
Mục tiêu đầu tiên là cảnh trong mơ của một bệnh nhân mất ngủ gần Quỷ Vực của tên đầu bếp béo. Trong những mảnh vỡ cảnh trong mơ u ám, hồn thể của Phó Minh Thường lóe lên biến mất, nhanh ch.óng lao về hướng Quỷ Vực.
Khi gã chạy tới nơi, cảnh tượng mắt khiến gã khỏi sững sờ.
Chỉ thấy Quỷ Vực vốn âm trầm đáng sợ, giờ phút biến thành một đất trống bình thản. Không còn sót một tia âm khí nào, như thể nơi từng tồn tại bất kỳ quỷ dị nào.
Tim Phó Minh Thường run lên, lập tức chuyển sang mục tiêu thứ hai: Quỷ Vực giao lộ của tên híp mắt.
Giống hệt .
Trên vùng đất hoang vu, ngay cả một khối gạch đá cũng để , sạch sẽ đến mức như một lực lượng nào đó xóa sạch.
Cuối cùng là Quỷ Vực của viên quản lý thư viện.
Giống như hai nơi , cũng biến thành đất trống.
“Cái ……”
Phó Minh Thường dám ở lâu, nhanh ch.óng rút về.
Khi hồn thể của gã một nữa trở về thể, sắc mặt Phó Minh Thường khó coi vô cùng.
—— ba Quỷ Vực cấp S, mà bộ san thành bình địa.
Nhân loại hiện tại tuyệt đối năng lực , thì đáp án chỉ một: Yến Linh Chiêu .
cũng thể khẳng định, gã chứng cứ. Chỉ là trong những gã , chỉ Yến Linh Chiêu thực lực như … Nếu thật sự là Yến Linh Chiêu tay, Yến Linh Chiêu còn kinh khủng hơn trong tưởng tượng của gã.
Như xem , rời khỏi thành phố B, tránh xa Yến Linh Chiêu là quyết định đúng đắn.
nghĩ , vì ba con đại quỷ trêu chọc Yến Linh Chiêu chứ? Bình thường nước sông phạm nước giếng cơ mà.
Không nghĩ , Phó Minh Thường lắc đầu, nghĩ nữa. Dù chỉ cần bản tìm đường c.h.ế.t là .
Thời gian về 1 giờ chiều.
Căn cứ.
Trương Kỳ Dân cau mày gọi điện cho con trai.
“Alo, con trai , bên bác sĩ Phó xong việc ?”
Đầu dây bên truyền đến giọng bất đắc dĩ: “Ba, quên với ba, bận quá… bác sĩ Phó khỏe, về thành phố Q .”
“Cái gì?” giọng Trương Kỳ Dân lập tức cao vọt tám quãng, “Sao đột nhiên khỏe? Thật giả?”
“Bác sĩ Phó đáng tin, bừa .” con trai giải thích, “Có thể gần đây quá mệt, tọa đàm còn bắt đầu cơ thể khó chịu, kết thúc xong thì đầu choáng, trực tiếp đặt vé máy bay về luôn.”
Trương Kỳ Dân còn thể gì nữa. Cúp máy xong, ông đầu Yến Linh Chiêu đang chờ bên cạnh, thở dài:
“Aiii, xem tiểu Phó , đang yên đang lành sinh bệnh.”
Yến Linh Chiêu , nhớ điều gì đó, : “Buổi sáng gặp , thấy tay vẫn luôn run.”
Trương Kỳ Dân sững , lẩm bẩm: “Hóa là …”
Ông lắc đầu, bất mãn trong lòng lập tức tan biến: “Thôi, kiểm tra ở căn cứ . Làm nửa ngày trời hóa là công cốc, sớm thế còn bằng để trực tiếp tìm bác sĩ căn cứ.”
……
Phòng khám của căn cứ so với bên ngoài đơn giản hơn nhiều, trang trí ấm áp, chỉ thiết cần thiết và một chiếc ghế thoải mái.
Người phụ trách kiểm tra cho Yến Linh Chiêu là một trong những bác sĩ tâm lý của căn cứ: bác sĩ Triệu. Bác sĩ Triệu năm nay 49 tuổi, là một nữ bác sĩ tính tình ôn hòa.
“Thả lỏng , coi như trò chuyện với .” bác sĩ Triệu , “Nghe mơ một giấc mơ đặc biệt?”
Yến Linh Chiêu ghế, bình tĩnh miêu tả trải nghiệm mộng tỉnh của .
Hai tiếng , bác sĩ Triệu tháo kính, lộ nụ trấn an:
“Cậu khỏe mạnh, trạng thái tinh thần vô cùng định.”
Yến Linh Chiêu nhíu mày: “ giấc mơ đó…”
“Mỗi bộ não đều hoạt động theo cách riêng.” bác sĩ Triệu ôn hòa ngắt lời, “Đừng dùng tiêu chuẩn của khác để đo . Chúng kiểm tra diện, trạng thái của phù hợp với thể chất đặc thù của .”
Lời lý, thuyết phục Yến Linh Chiêu. An tâm xong, Yến Linh Chiêu dậy, cảm ơn bác sĩ Triệu rời phòng khám.
……
Sau đó còn việc gì, Yến Linh Chiêu rời căn cứ trở về nhà.
Vừa tới lầu nhà , đột nhiên cảm nhận một tia dị thường — đó là một ánh .
Với sợ xã hội mà , họ cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt của khác.
Quay đầu , chỉ thấy cách đó xa gốc cây một bóng . Người mặc đồ ngủ bình thường, nhưng tư thế thẳng tắp, thậm chí chuẩn. Nếu là Yến Linh Chiêu khi huấn luyện đặc biệt thì thể nhận , nhưng khi trải qua huấn luyện, liếc mắt một cái — đối phương rõ ràng từng huấn luyện chuyên nghiệp.