TA LÀ CHỦ NHÂN QUỶ DỊ - Chương 50: LÝ TIỂU HỔ: HÃY TIN TA CHỈ LẦN CUỐI NÀY NỮA THÔI!

Cập nhật lúc: 2026-01-26 09:13:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù kỹ , lẽ chỉ là một con sâu nhỏ nào đó thôi, động vật bám con chim cũng chẳng chuyện gì lạ.

Yến Linh Chiêu nhanh ch.óng gạt chuyện khỏi đầu.

Lúc , nhân viên quản lý cũng bắt đầu hướng dẫn du khách rời khỏi khu vực.

Giữa hai loài động vật cấp quốc bảo xảy một cuộc xung đột nghiêm trọng — tuy gấu trúc thương, nhưng lục khổng tước cực kỳ quý hiếm thì c.h.ế.t. Vì , khu trưng bày chắc chắn thể tiếp tục mở cửa, tạm thời đóng để điều tra.

thể tham quan trọn vẹn cả vườn thú, nhưng những khu chính Yến Linh Chiêu đều qua gần hết, nên cũng cảm thấy quá tiếc nuối.

Ngoài vườn thú, Công viên Thanh Sơn còn một ngôi chùa cổ kính.

Đã đến tận đây , Yến Linh Chiêu quyết định tiện đường ghé qua xem thử. Chỉ là nghĩ đến việc bên cạnh còn một đám quỷ theo, băn khoăn, nếu chúng cùng chùa hình như lắm nhỉ?

“Bên cạnh ngôi chùa, tính ghé xem thử. Các ngươi chờ ở ngoài nhé?” — Yến Linh Chiêu đề nghị.

Theo quan niệm truyền thống, chùa chiền và quỷ quái vốn là hai thái cực đối lập. Để tránh rắc rối đáng , Yến Linh Chiêu dự tính sẽ một .

Đám quỷ lập tức hiểu ý, ngay cả Lý Tiểu Hổ cũng nhận hàm ý trong lời .

Lão Hà ha hả:

“Không , thấy chúng vẫn thể .”

Yến Linh Chiêu sững như suy tư gì đó:

“Là thật sự ? Hay là các ngươi ảnh hưởng? Hay chỉ là… để ý đến thôi?”

“Không ảnh hưởng gì cả.” — Lão Hà đáp.

Trên thế giới vốn dĩ hề quỷ thần. tám mươi năm , quỷ quái bắt đầu xuất hiện, song điều đó nghĩa là thần phật cũng giáng trần. Cho nên, chính xác thì: thế giới hiện tại quỷ vô thần.

“Là chỉ nơi , cả thế giới đều ?” — Yến Linh Chiêu hỏi tiếp.

Hà lão đáp: “Cả thế giới đều .”

Chỉ quỷ quái, thần phật . Nghe thật cân bằng. Theo lẽ thường mà , quỷ và thần vốn là hai mặt cùng tồn tại, giống như sáng và tối, thể chỉ một bên?

… Vạn vật trong trời đất đều tuân theo quy luật tuần nhất định. Con ngoại lệ, quỷ quái cũng .

nghĩ kỹ , lẽ đó chỉ là lối tư duy mang tính quán tính mà thôi, ai vạn vật nhất định cân bằng?

Chỉ là khỏi nghĩ đến, nếu chính là thiên nhiên ( “Đấng sáng tạo”), nhất định sẽ để như , duy trì cân bằng là điều vô cùng quan trọng.

Có lẽ, thứ chế ước quỷ quái chính là con chăng? Như thế thì thứ mới cân bằng. Tuy hiện tại con yếu hơn quỷ quái nhiều, nhưng Yến Linh Chiêu tin rằng với trí tuệ của loài , chẳng bao lâu nữa cách sẽ rút ngắn.

Nghĩ đến đây, Yến Linh Chiêu chợt nhớ một câu từng đó:

Rất thể loài sinh vật bản địa của Trái Đất. Bởi sự xuất hiện của nhân loại quá đột ngột, xét theo tiến trình tiến hóa tự nhiên thì khó lòng lý giải những đặc điểm khác biệt như thế.

Thậm chí, nhà khoa học ( rõ thật giả) còn cho rằng trong lịch sử Trái Đất từng một giai đoạn đứt gãy , đoạn thời kỳ lịch sử mất tích thể khảo chứng. Tất nhiên, tất cả chỉ là giả thuyết xác thực. Yến Linh Chiêu qua thì cũng chỉ để đó, chẳng bận tâm thêm.

Hắn khẽ lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ vụn vặt khỏi tâm trí.

Nếu Hà gia gia chùa miếu ảnh hưởng đến bọn họ, thì cứ cùng .

Chỉ là, nhớ đến việc Lý Tiểu Hổ từng gây rắc rối đó, Yến Linh Chiêu quyết định giữ nó sát bên để tiện giám sát, phòng ngừa sinh chuyện.

Nói thật, sợ khi về nhà, mở mạng lên thấy video của chính dân mạng “ném đá” vì Lý Tiểu Hổ.

Trong đầu thậm chí tưởng tượng tiêu đề các bài đăng:

“Đứa trẻ ngỗ nghịch từ chui , cha dạy dỗ kiểu gì mà nuôi một đứa hư hỏng như thế!”

“Đứa nhỏ mà còn là ngoan nhất trong nhà — thử tưởng tượng xem cha nó kinh khủng đến mức nào!”

“Này chỉ mạng thôi là nha, còn mau tới tận nơi ?”

Yến Linh Chiêu im lặng, thở dài. Lần xong, nhất định sẽ mang Lý Tiểu Hổ ngoài nữa.

Còn lý do vì thu hồi nó ngay trong cơ thể là do Lý Tiểu Hổ khiến nhiều chú ý, nếu đột nhiên biến mất giữa trung thì chắc chắn sẽ dễ dàng phát hiện.

**

Bước trong chùa, khí tràn ngập mùi hương khói nồng đậm, đến mức khó chịu, nhưng cũng dễ ngửi.

Nói khó ngửi là vì mùi hương vốn thơm, khó ngửi là vì nó quá nồng, đến mức khiến thấy ngộp.

Yến Linh Chiêu nín thở, tính một vòng rời , dù ngôi chùa cũng nhỏ, dạo vài phút là xong .

khi đến trung điện, Yến Linh Chiêu đột nhiên nhận thấy bóng dáng Lý Tiểu Hổ trong tầm mắt. Hắn nhanh ch.óng đầu quanh, phát hiện thằng nhóc chẳng từ bao giờ chạy đến lư hương.

Trước lư hương lúc một phụ nữ cùng đứa con nhỏ đang thắp nhang khấn vái. Đứa bé trông chừng bằng tuổi Lý Tiểu Hổ. Khi quỳ xuống lạy, đứa nhỏ cũng bắt chước theo, nghiêm túc cúi đầu bái lạy.

Không hiểu vì lý do gì, Lý Tiểu Hổ tiến gần đứa bé . Khi đứa bé dậy, bỗng thấy mặt xuất hiện một khuôn mặt lạ hoắc trong gang tấc, liền hoảng sợ.

Yến Linh Chiêu lạnh mặt, định bước lên ngăn thì chợt dừng chân.

— Hắn thấy Lý Tiểu Hổ duỗi tay bắt lấy trong hư ngay phía đầu đứa trẻ. Một làn khói đen kỳ dị kéo từ thể đứa bé. Chớp mắt làn khói ngưng tụ thành hình dạng một đứa trẻ tím tái, phần bụng phồng lên dị thường, trông vô cùng quỷ dị.

Đứa trẻ tím tái khi Lý Tiểu Hổ kéo , phát một tiếng thét ch.ói tai đầy phẫn nộ, giương nanh múa vuốt lao về phía nó.

Lý Tiểu Hổ dễ dàng nắm lấy đầu nó, nhấc bổng lên. Mặc cho đứa trẻ bốn chi ngắn ngủn giãy giụa dữ dội vẫn chạm đến nó dù chỉ một chút.

Cảnh tượng chỉ Yến Linh Chiêu và những con quỷ khác thấy.

Trong mắt du khách bình thường, chỉ thấy một thằng bé đang mấy động tác kỳ lạ với khí mà thôi.

“Thằng bé đang gì thế…?” — tiếng bàn tán tò mò bắt đầu vang lên xung quanh.

Trước khi chuyện chú ý quá mức, Yến Linh Chiêu nhanh ch.óng bước đến, nắm lấy tay còn của Lý Tiểu Hổ, một lời, kéo thẳng ngoài.

Đứa trẻ ban nãy theo hai rời , chớp chớp mắt, xoa xoa bụng .

Không trai” nãy dọa nó sợ c.h.ế.t khiếp gì, nhưng cái cảm giác khỏe trong nó mấy ngày nay bỗng nhiên biến mất .

Rời khỏi chùa, Yến Linh Chiêu thêm một đoạn nữa, đến khi chắc chắn cách xa đám đông mới dừng . Hắn buông tay Lý Tiểu Hổ, xoay , ánh mắt dừng thứ đang giãy giụa trong tay thằng nhóc, chính là cái thứ hình hài đứa trẻ .

“Ngươi định xử lý nó thế nào?” — Yến Linh Chiêu hỏi, giọng bình tĩnh.

Lý Tiểu Hổ còn kịp đáp, đứa trẻ trong tay nó chịu bắt giữ, thấy c.ắ.n cào cũng đến, đột nhiên ngửa mặt lên trời rít lên một tiếng ch.ói tai.

Sóng âm vô hình lan tỏa như những lưỡi d.a.o sắc bén, cắt màng tai .

Bọn quỷ thì , con bình thường cũng thấy, chỉ cảm thấy thoáng choáng váng.

Yến Linh Chiêu thì khác. Hắn gần nhất, thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của quỷ , tức khắc âm thanh cho ù tai.

Thấy tình hình , Lý Tiểu Hổ liền cho đứa quỷ nhỏ mấy cái tát vang dội.

Tiếng trẻ con thét lập tức im bặt, một đôi mắt đen ngòm vô tròng của nó trừng trừng nó, khiến Lý Tiểu Hổ đột nhiên thấy . Quả nhiên, giây tiếp theo — nó gân cổ lên oa oa lớn, âm thanh còn ch.ói tai hơn .

“Kêu la cái gì, ai cho phép ngươi kêu?!” — Lý Tiểu Hổ hoảng lên, hung dữ , cho quỷ mấy cái bạt tai.

Yến Linh Chiêu bịt c.h.ặ.t tai, cảm thấy như màng nhĩ sắp điếc đến nơi.

Cảm nhận khí áp lạnh lẽo tỏa từ Yến Linh Chiêu, Lý Tiểu Hổ càng luống cuống — hỏng , nếu Yến Linh Chiêu giận ch.ó đ.á.n.h mèo, nó bây giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-la-chu-nhan-quy-di/chuong-50-ly-tieu-ho-hay-tin-ta-chi-lan-cuoi-nay-nua-thoi.html.]

Trong lúc quýnh quáng, lực tay của Lý Tiểu Hổ tăng mạnh, cẩn thận bóp nát luôn con quỷ .

Máu thịt b.ắ.n tung tóe, văng lên áo, mặt, và cả cánh tay Yến Linh Chiêu…

Yến Linh Chiêu đơ mặt Lý Tiểu Hổ.

Lý Tiểu Hổ im lặng chắp tay lưng: qwq

Quỷ khi c.h.ế.t, thể sẽ nhanh ch.óng tan biến. Nói đúng thì quỷ quái bản chất là thể năng lượng, thể. Khi năng lượng tiêu tan xong thì chúng cũng biến mất .

điều đó ảnh hưởng đến việc Yến Linh Chiêu cảm thấy chính dính bẩn, chịu nổi thêm một giây nào nữa, vội vàng xuống núi, rời khỏi công viên Thanh Sơn, bắt xe thẳng về khách sạn để tắm rửa.

Trên đường trở về, gương mặt lạnh nhạt một lời của Yến Linh Chiêu, Lý Tiểu Hổ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cảm thấy giống như, đại khái, khả năng, hẳn là… Toang !

Mà lý do khiến nó bắt con quỷ là vì con quỷ nhỏ đó, hình bé xíu, bốn chân bò sát đất trông chẳng khác gì một con cún con.

Lý Tiểu Hổ nhất thời nổi hứng bắt nó về thú cưng chơi. Ai bảo Yến Linh Chiêu cho động con sinh vật bình thường cơ, bắt “đồng loại” chắc nhỉ?

Nó còn nghĩ sẵn lý do để biện minh cho luôn , sẽ là vì dân trừ hại. Mà nó cũng sai , nó xác thật là chuyện mà, cái thứ quỷ luôn bám đứa nhỏ , nếu để lâu, đứa nhỏ đó sẽ t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t.

Ai ngờ quỷ mong manh đến thế cơ chứ…

Về đến khách sạn, Lý Tiểu Hổ thấp thỏm bất an đợi Yến Linh Chiêu tắm xong để kết quả tuyên án.

Mấy con quỷ khác đều coi nó như khí mà để ý tới. Chỉ bà cụ Lý phản ứng, nhưng nó cảm thấy bà hơn vẫn là nên để ý đến nó thì hơn – bà cụ giọng run rẩy nhưng nét mặt tràn đầy hưng phấn, bà bảo nếu Yến Linh Chiêu tay, bà xin tự động thủ, đảm bảo cho Lý Tiểu Hổ “c.h.ế.t nhanh, c.h.ế.t gọn, đau đớn kéo dài” để bồi tội.

Lý Tiểu Hổ: Bộ c.h.ế.t !

Trong phòng tắm, Yến Linh Chiêu kỳ cọ đến mức da đỏ bừng mới bước . Điều khiến ngạc nhiên là, trách mắng Lý Tiểu Hổ. Vì dù nữa, bất kể động cơ ban đầu là gì, thằng nhóc thật sự giúp đỡ khác.

Lý Tiểu Hổ vốn chuẩn tinh thần hứng bão giông, thế mà tha. Nó xin Yến Linh Chiêu, rút kinh nghiệm xương m.á.u cho , âm thầm thề thốt nhất định sẽ lời…

Còn , Yến Linh Chiêu thật đúng là nha, nó cũng thầm mắng Yến Linh Chiêu trong lòng nữa.

từ hôm trở , Yến Linh Chiêu ngoài chơi đều mang nó theo.

Ngày thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm — vẫn thế.

Lý Tiểu Hổ sắp phát điên .

là t.h.u.ố.c bổ nha! Như với g.i.ế.c nó thì cái gì khác ?

Mọi đều ngoài, chỉ mỗi nó là , trong lòng bất mãn sắp nổ tung!

Tối hôm , khi thả ăn cơm, Lý Tiểu Hổ ôm c.h.ặ.t lấy chân Yến Linh Chiêu, gào t.h.ả.m thiết:

“Ta dám nữa, ngươi tin thêm cuối cùng mà!”

Yến Linh Chiêu lẳng lặng nó biểu diễn, bất quá nghĩ đến chuyện hôm đó Lý Tiểu Hổ cũng coi như chuyện giúp , cuối cùng cũng dịu giọng:

“Chính ngươi đấy nhé, cuối cùng.”

Lý Tiểu Hổ nước mắt lưng tròng sức gật đầu:

“Vâng, !”

**

Ngày thứ sáu hiếm hoi đón một ngày nắng . Mấy ngày trời cứ tí tách mưa suốt, mà dù mưa thì bầu trời vẫn u ám. Bởi , khi ánh nắng khó khăn cuối cùng cũng ló dạng, tâm tình Yến Linh Chiêu cũng theo đó mà tươi lên đôi chút.

Vốn dĩ định xem thác nước, nhưng bước khỏi cửa khách sạn mặt trời ch.ói chang chiếu đến mức như tan chảy, lập tức trong lòng về.

lúc bên đường đang phát tờ rơi, tiện tay đưa cho một tấm. Yến Linh Chiêu nhận lấy, liếc mắt thì là quảng cáo của một khu công viên nước.

Thời tiết quả thật chơi nước là hợp lý nhất. Giờ vẫn còn sớm, mới hơn 10 giờ một chút. Nếu xem thác nữa… thì đổi hướng, đến công viên nước cũng nhỉ?

Yến Linh Chiêu suy nghĩ vài giây, nhanh ch.óng đưa quyết định.

**

Theo địa chỉ ghi tờ rơi, công viên nước ở vùng ngoại ô cách thành phố một đoạn khá xa.

Vừa bước xuống xe, một luồng sóng nhiệt dữ dội ập đến, giống như đụng bức tường vô hình nóng hừng hực khiến Yến Linh Chiêu sinh ảo giác da sắp cháy bỏng.

Không xa đó, tiếng vui vẻ của đám đông vang lên, xen lẫn âm thanh bọt nước b.ắ.n tung tóe, tiếng la hét thích thú của du khách và tiếng vận hành của các thiết trò chơi — cả gian rộn ràng, thật náo nhiệt vô cùng.

Đôi mắt của Lý Tiểu Hổ lóe sáng, hưng phấn khó giấu. Thằng nhóc gần như thể chờ nổi lao ngay, nhưng cố kìm , ngoan ngoãn bên cạnh Yến Linh Chiêu, phát dù chỉ một thanh âm.

Yến Linh Chiêu ngạc nhiên liếc nó một cái, dẫn cả nhóm quỷ theo .

Sau khi mua vé và qua cổng soát vé, mắt họ là màn nước trong suốt tung b.ắ.n lên cao, khúc xạ ánh mặt trời tạo thành vô dải cầu vồng nhỏ rực rỡ.

Lý Tiểu Hổ reo lên một tiếng, đầu Yến Linh Chiêu, giọng đầy mong đợi:

“Ta thể chơi ?”

Yến Linh Chiêu mặt nghiêm túc dặn dò nó:

“Không khác thương, dọa khác. Phải cư xử như bình thường, hiểu ?”

Lý Tiểu Hổ gật đầu liên tục:

“Vâng , hiểu! Vậy nha!”

Nói dứt lời lập tức chạy như bay về khu trò chơi thiếu nhi — nơi những trò dành cho trẻ nhỏ, tự nhiên hấp dẫn tụi con nít.

Yến Linh Chiêu xoay sang đám quỷ còn :

“Các ngươi thì ?”

Lão Hà chỉ tay về phía bảng chỉ dẫn:

“Bên khu suối nước nóng, tuổi , hợp mấy trò kích thích, ngâm nước nóng.”

Vương đại gia cũng cùng ý, thế là hai cùng rời .

Bà cụ Lý thì theo hướng Lý Tiểu Hổ chạy:

“Ta yên tâm đứa nhỏ đó, trông nó.”

Nói , bà cũng theo Lý Tiểu Hổ.

Điền Yến Uyển quanh tứ phía, giọng nhỏ nhẹ:

“Ta tới khu nước sâu bơi lội.”

Còn Quỷ Điện Thoại thì hứng thú về phía máng trượt khổng lồ, chạy đến xếp hàng.

Chúng quỷ mỗi tản một hướng, chỉ còn Yến Linh Chiêu đó. thấy cô độc, ngược nhẹ nhàng thở . Hắn vẫn thích ở một hơn.

Được , bây giờ nên chơi gì đây?

Nghĩ ngợi một lát, Yến Linh Chiêu xem bảng hướng dẫn quyết định đến khu lướt sóng .

Cùng lúc đó.

Ở khu sảnh ngoài, một vài nhân viên chính phủ mặc đồ chỉnh tề bước nhanh , tiến thẳng đến quầy tiếp tân. Người đàn ông trung niên đầu rút từ túi một tấm giấy chứng nhận, đưa cho nhân viên quầy xem, giọng nghiêm túc :

“Chúng thông báo rõ ràng là tạm thời cấm tổ chức hoạt động công viên nước trong thời gian , vì các vẫn đóng cửa mà còn tiếp tục kinh doanh? Quản lý là ai?”

Loading...