Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 431
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:09:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng ném mạnh xuống bên hồ gặm một mồm cỏ, kịp bò dậy, phía quét tới một luồng kình phong, nàng bản năng lăn lộn né tránh, đỉnh đầu truyền đến cơn đau kịch liệt do da thịt xé rách.
Phát trâm gãy đoạn, tóc đen xõa tung, một đóa linh chi nhỏ rơi bãi cỏ.
【 Đi đêm lắm ngày gặp ma, đẳng cấp huyết mạch Vân Chi Thảo của ngươi giảm xuống cấp 7 】
【 Huyết mạch: Vân Chi Thảo (7/10) 】
【 Công pháp: Tiên Thảo Kinh (49.99 vạn/50 vạn) 】
Giang Nguyệt Bạch trợn to mắt, miệng rồng hút một cái, nuốt chửng đóa linh chi nhỏ rơi mặt đất.
Thủy Hủy ngạo nhiên sừng sững mặt Giang Nguyệt Bạch, một cái móng vuốt to hơn cả Giang Nguyệt Bạch, râu rồng bay múa trong gió, mắt rồng híp hấp thụ d.ư.ợ.c lực.
Lát , Thủy Hủy đột nhiên chấn nộ, một trảo vỗ nứt mặt đất, quét cả Giang Nguyệt Bạch trong, ngay đó một nắm đất ụp mặt Giang Nguyệt Bạch, nàng chôn đến mức chỉ còn một cái đầu ở mặt đất.
Đã từng, nàng cũng chôn khác như .
Giang Nguyệt Bạch há miệng chuyện, là một quả cầu nước bõm một cái đập xuống, mát lạnh tỉnh , tóc Giang Nguyệt Bạch ướt sũng dính bết mặt, thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m thích thích.
Ao!!
Một tiếng rồng ngâm, mây tan sương tạnh, một luồng ánh nắng vặn chiếu lên đỉnh đầu Giang Nguyệt Bạch.
Giang Nguyệt Bạch: ......
Nàng hiểu ! Thủy Hủy đây là coi nàng như linh d.ư.ợ.c!
Long khốn vu uyên, đằng tất cửu thiên!
Đây chính là nghĩa mặt chữ, rồng là Thủy Hủy, mà nàng, chính là t.h.u.ố.c để Thủy Hủy đằng cửu thiên!
Nàng căn bản là nhân vật chính trong tinh tượng , nàng chính là một cái... cỏ!
Thái thượng trưởng lão qua, Tiên Chi mạnh nhất ngay cả vết nứt đạo đài cũng thể sửa chữa, khả năng sửa chữa của Tiên Chi trong thảo mộc yêu tộc mạnh.
Huyết mạch cấp tám của nàng nhất định yếu, nhưng đối với Thủy Hủy mà vẫn đủ, cho nên nó chôn nàng đất, là chuẩn nuôi chín mới ăn.
Cái đầu rồng khổng lồ hạ xuống, ghé sát mặt Giang Nguyệt Bạch, nàng nghiêng đầu né , long uy áp chế gắt gao.
Hù hừ ~
Thủy Hủy phun hai luồng bạch khí, cái mũi to hơn cả đầu Giang Nguyệt Bạch ghé sát phía đóa linh chi nhỏ ngửi ngửi, bất mãn trợn mắt.
Đây là một kẻ nóng tính thế?
Trồng một cách cẩu thả thô bạo như , còn nàng lập tức trưởng thành? Trên đời gì loại... cỏ nào trồng xuống trưởng thành chứ!
Thấy Thủy Hủy há miệng phát nộ, Giang Nguyệt Bạch vội vàng hét lên: "Tiên Chi nuôi như !"
Mắt rồng híp , là hai luồng bạch khí phun lên mặt Giang Nguyệt Bạch.
Tóc Giang Nguyệt Bạch thổi bay, chịu đựng áp lực long uy, đ.á.n.h liều một phen, thèm giữ kẽ nữa.
"Ngươi cho một cây linh thảo trăm năm, lập tức thể khiến d.ư.ợ.c lực Tiên Chi tăng lên."
Giang Nguyệt Bạch cố sức né , sợ con Thủy Hủy nóng tính tức giận, liền nuốt sống nàng cho xong chuyện.
Dư quang phát hiện cách đó xa ngọn cỏ trông vẻ linh quang bức , chắc hẳn chính là linh thảo trăm năm tuổi, Giang Nguyệt Bạch vội vàng vận chuyển phương pháp cướp đoạt của 《 Tiên Thảo Kinh 》.
【 Gương mẫu! Dưới mắt rồng mà cũng dám càn, ngươi dùng Tiên Thảo Kinh cướp đoạt thảo mộc tinh hoa, độ thuần thục Tiên Thảo Kinh +100 】
【 Chúc mừng, huyết mạch Vân Chi Thảo của ngươi thăng lên cấp 8 】
Từng đạo lục quang linh chi nhỏ đầu Giang Nguyệt Bạch thôn phệ, phần mới đứt lập tức mọc một đóa bạch chi nhỏ, tỏa hương thơm nồng nàn hơn lúc nãy.
Thấy , đôi mắt như d.a.o phay của Thủy Hủy lập tức trở nên tròn trịa sáng sủa hẳn lên, râu rồng bay múa loạn xạ cũng thuận theo phục tùng rủ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-431.html.]
Ao!!
Thủy Hủy đằng phi rời , để một Giang Nguyệt Bạch, ướt sũng chôn trong đất phơi nắng.
"Ta là loài nấm, ưa râm mát ẩm ướt, phơi nắng sẽ c.h.ế.t đấy!"
Giang Nguyệt Bạch hét lớn, rồng nào đáp , chỉ tiếng nàng vang vọng trong sơn cốc.
Giang Nguyệt Bạch vặn vẹo thể, rút một cánh tay, từng chút một bò khỏi đất, bên hồ nghỉ ngơi.
Nơi hiển nhiên là một động thiên tiểu thế giới, Thủy Hủy thả cho , nàng chắc chắn chạy thoát, tương tự, bên ngoài cũng g.i.ế.c .
vấn đề là, Long Cung một khi đóng , hai trăm năm mới thể mở , nàng lẽ nào ở đây hai trăm năm ?
Giang Nguyệt Bạch nhanh ch.óng hồi tưởng tất cả những gì nàng về Thủy Hủy, cuối cùng đưa kết luận.
Con Thủy Hủy nhất định là thương tích, dẫn đến nó thể hóa thần, nếu với tuổi tác và thực lực của nó, sớm nên đột phá cấm cố của giới mới đúng.
Vậy thì nếu nó hóa thần ở đây, thể phá vỡ bí cảnh ?
Giang Nguyệt Bạch thấy khả năng, nhưng vấn đề tới.
Nếu Thủy Hủy thực sự vì thương mà thể hóa thần, thể là ăn nàng để khôi phục, cho nên...
Vẫn là t.ử cục!
Trừ phi, nàng bây giờ ngay lập tức thể nghĩ cách thoát khỏi nơi .
Một Kim Đan sơ kỳ thượng giới nàng còn đ.á.n.h , con rồng sắp hóa thần...
Nàng vẫn là ở đây phơi nắng , ít nhất là khi nàng ‘trưởng thành’, Thủy Hủy chắc sẽ trực tiếp ăn nàng.
Đang nghĩ ngợi, bóng đen che ngang bầu trời, Thủy Hủy trở !
Giang Nguyệt Bạch vội vàng nhảy hố, còn kịp bới đất chôn , Thủy Hủy ầm một tiếng rơi xuống mặt.
Miệng rồng há , ao ~~
Đủ loại linh d.ư.ợ.c như thiên nữ tán hoa từ đỉnh đầu rơi xuống, trong chốc lát đắp thành một ngọn núi nhỏ đầu Giang Nguyệt Bạch.
Linh quang bức , lóa mắt rạng ngời.
Giang Nguyệt Bạch suýt chút nữa đè c.h.ế.t ở bên trong.
"T.ử Hầu Hoa to thế ! Phải ngàn năm chứ? Đây là Hàn Ngọc Thảo ? Màu xanh thẳm, năm tuổi cao thế ?!"
Giang Nguyệt Bạch lục lọi linh d.ư.ợ.c, đại bộ phận đều là ngàn năm tuổi, ít trăm năm tuổi, nàng cả đời từng thấy nhiều linh d.ư.ợ.c như .
Có những linh d.ư.ợ.c , đừng là cấp chín, nàng trực tiếp thăng lên cấp mười đầy luôn cũng thành vấn đề.
Khoan !
Giang Nguyệt Bạch da đầu căng thẳng, cấp mười...
Chẳng là chín thấu ? Tương đương với ăn!
Sét đ.á.n.h ngang tai!
Linh d.ư.ợ.c từ trong tay Giang Nguyệt Bạch rơi xuống, nàng khổ sở xị mặt, tiến thoái lưỡng nan, mà nước mắt.
Ao!!
Thủy Hủy chấn nộ gầm lên, một trảo hất nàng đống linh d.ư.ợ.c, đôi mắt như d.a.o phay chằm chằm Giang Nguyệt Bạch, râu rồng cuồng vũ, uy h.i.ế.p lực mười phần.
Giang Nguyệt Bạch trong đống linh d.ư.ợ.c, rụt cổ, yếu ớt : "Tiên Chi... kỳ thực vẫn phơi nắng nhiều tưới nước nhiều, như d.ư.ợ.c tính mới thuần túy, ăn bậy bạ... sẽ c.h.ế.t!"