Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 368

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:06:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái giá của tự do , thật sự quá lớn!

 

Giang Nguyệt Bạch lời nào, nàng thể là đáng đáng, thể là đúng sai, chỉ thể lặng lẽ đó Lục Nam Chi phát tiết.

 

“Tại còn sống?!”

 

Một tiếng quát lạnh, cuồng phong quét qua, Giang Nguyệt Bạch như trọng kích, đ.á.n.h bay ngoài dữ dội.

 

Lục Nam Chi thần sắc rúng động, lao tới đỡ lấy Giang Nguyệt Bạch, xoay chắn nàng ở phía .

 

Người phụ nữ khoác áo lông cáo mái nhà, khí độ uy nghiêm, tỏa uy áp khiến khó lòng kháng cự, ép tới mức xương cốt Giang Nguyệt Bạch phát những tiếng kêu chịu nổi, ngay cả cử động một chút cũng .

 

“Bản tọa với ngươi, nơi ngoại trừ ngươi , tuyệt đối để bất kỳ sống nào.”

 

Thái độ Lục Nam Chi cứng rắn chắn mặt Giang Nguyệt Bạch, khuôn mặt còn vương vệt lệ, hề sợ hãi phụ nữ đó.

 

ngài cũng với , tu ma nhập ma, cần giữ vững giới hạn trong lòng để dư quang, nàng chính là giới hạn của , là dư quang cuối cùng trong cuộc đời tăm tối của .”

 

Giọng đanh thép va chạm mãnh liệt với uy áp cường hoành của phụ nữ, đôi mắt câu hồn đoạt phách của phụ nữ đảo qua Giang Nguyệt Bạch một lượt.

 

“Nếu như , ‘dư quang’ của ngươi cũng tệ, nhưng ngươi đảm bảo với bản tọa rằng nàng sẽ tiết lộ chuyện ngày hôm nay?”

 

“Nàng sẽ !”

 

Lục Nam Chi vẫn c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, hề suy nghĩ dù chỉ một thở.

 

Người phụ nữ đối thị với Lục Nam Chi một lát, uy áp đột nhiên thu , Giang Nguyệt Bạch hừ một tiếng quỳ sụp xuống đất, như thoát khỏi biển sâu, thở dốc hổn hển vô lực.

 

“Cho ngươi thời gian ba câu , nàng c.h.ế.t thì để bản tọa nhanh ch.óng ném nàng ngoài.”

 

Người phụ nữ mái nhà xuống, Lục Nam Chi đỡ Giang Nguyệt Bạch dậy, nhanh ch.óng .

 

“Tiểu Bạch, chuyện thấy hôm nay xin hãy nhất định giữ bí mật giúp , ngay cả sư phụ của ngươi cũng .”

 

Giang Nguyệt Bạch dùng sức gật đầu: “Được!”

 

“Một!”

 

“Ta sẽ chuyện gì , đợi sóng gió qua , khi định xong sẽ thư cho ngươi.”

 

“Ta sẽ luôn chờ đợi!”

 

“Hai!”

 

Giang Nguyệt Bạch nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Nam Chi, Lục Nam Chi đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt nàng, nở một nụ với nàng.

 

“Cảm ơn ngươi Tiểu Bạch, ở bên cạnh lúc cuộc đời gian nan nhất, cũng một tiếng cảm ơn với Tạ Cảnh Sơn.”

 

“Ba!”

 

Tiếng dứt, đợi Giang Nguyệt Bạch thêm gì nữa, nàng một lực đạo khổng lồ kéo , bóng tối từ rìa tầm mắt xâm chiếm bên trong.

 

Cuối cùng, nuốt chửng nụ của Lục Nam Chi trong tầm mắt.

 

A Nam…

 

Chương 254 Giới nghiêm

 

Mộng cảnh xa xăm, hư vô mờ mịt.

 

“Thỉnh giáo sư , câu ý nghĩa gì… Có hỏi sai điều gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-368.html.]

 

“Lục Nam Chi, ngươi sẽ xem thường ? Ta là một tạp dịch t.ử, còn ngươi là thiên kiêu nội môn.”

 

“Ta thể ở nội môn là vì thượng thiên ban ân linh thể, do năng lực tự , cho nên cảm thấy ưu tú đến mức nào, nếu đổi thể với ngươi, e rằng thành tựu của ngươi còn cao hơn .”

 

“Ngươi bốc phét tâng bốc ?”

 

 

“Lục Nam Chi, ngươi mỗi ngày tuân thủ những quy củ thấy mệt ?”

 

“Đây là gia quy Lục thị, từ nhỏ đến lớn đều như , quen .”

 

 

“Con đường ngươi tu là ngỗ nghịch chi đạo, còn giữ gia quy Lục thị gì?”

 

“Lục Nam Chi từ nay về bao giờ tuân thủ gia quy Lục thị nữa, chỉ hành sự theo bản tâm!”

 

 

“Ngươi đúng, năm đó ngươi đúng , con đường tu, chính là ngỗ nghịch chi đạo!”

 

Không, đúng, Lục Nam Chi ngươi , ngươi mà!

 

Giang Nguyệt Bạch đột nhiên bật dậy từ giường, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch, nàng thở dốc quanh quất xung quanh, đang trong một phòng ngủ xa lạ.

 

Khói xanh lượn lờ tỏa từ lư hương bàn, là mùi hương An Thần.

 

Ngày đó nàng ném ở khu rừng ngoài thành, lâu sư phụ tìm thấy nàng, nàng thấy sư phụ mới dám yên tâm ngất .

 

Mê mê , mơ thấy nhiều chuyện lúc còn nhỏ, tất cả đều liên quan đến Lục Nam Chi.

 

Giang Nguyệt Bạch thu thành một cục ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, nếu nàng một câu đùa lúc nhỏ của sẽ khiến Lục Nam Chi lên con đường như thế , nàng đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nữa.

 

Giang Nguyệt Bạch gục đầu xuống, nàng con đường là do chính Lục Nam Chi chọn, ai cũng can thiệp .

 

nàng vẫn đau lòng cho Lục Nam Chi, từ nay về cô độc một ma đạo, ẩn trong bóng tối, khó thấy thiên quang, thậm chí ngay cả cái tên cũng vứt bỏ.

 

Cửa phòng đẩy , Giang Nguyệt Bạch thấy mẫu của Tạ Cảnh Sơn là Đinh Lan Chỉ bưng một bát t.h.u.ố.c thang .

 

Giang Nguyệt Bạch khẽ nhíu mày, cả cảnh giác thu , tay ấn lên vòng tay trữ vật.

 

Đinh Lan Chỉ thu hết động tác nhỏ của nàng mắt, : “Nếu g.i.ế.c ngươi, Các chủ chúng ngày đó chỉ cần phất tay là lấy cái mạng nhỏ của ngươi, cần đợi tới tay. Ngũ Bảo Bổ Nguyên Thang, uống thể giúp lục phủ ngũ tạng suy nhược của ngươi mau ch.óng hồi phục, Cảnh Sơn đích sắc đấy.”

 

Giang Nguyệt Bạch nhận lấy bát t.h.u.ố.c Đinh Lan Chỉ đưa qua, nhấp một hớp nhỏ, hỏi: “Tại ở đây? Sư phụ ? Ta ngủ mấy ngày ?”

 

“Ngươi ngủ hai ngày , Cảnh Sơn hiếu khách, các t.ử Trúc Cơ và mấy vị Kim Đan chân nhân của Thiên Diễn Tông các ngươi đều đang tạm trú tại nhà , thành Khổng Phương xảy chuyện lớn như , đang thực hiện giới nghiêm.”

 

“Trước khi điều tra rõ ràng, bất kỳ ai cũng rời , sư phụ ngươi và những khác lúc đều đang nghị sự tại Khổng gia, e rằng mấy ngày nữa mới thể đón các ngươi.”

 

Giang Nguyệt Bạch cảm thấy lục phủ ngũ tạng suy nhược hồi phục đôi chút, gì bất thường, bấy giờ mới một uống sạch t.h.u.ố.c trong bát, trả bát cho Đinh Lan Chỉ.

 

Đinh Lan Chỉ đợi nàng hỏi: “Lát nữa sẽ bảo Cảnh Sơn tới kể cho ngươi những chuyện mấy ngày qua, ngươi là thông minh, nên vô tri là phúc.”

 

Giang Nguyệt Bạch nuốt lời định xuống, gật đầu, Đinh Lan Chỉ đây là bảo nàng đừng nhắc tới chuyện Phi Yên Các với Tạ Cảnh Sơn.

 

Đinh Lan Chỉ rời , bao lâu , Giang Nguyệt Bạch thấy giọng oang oang của Tạ Cảnh Sơn từ xa tới gần.

 

“Ngươi tỉnh thì lo mà nghỉ ngơi , tìm gì, đang thỉnh giáo kiếm ý với Trác Thanh Phong đây , nương ngươi tỉnh tìm , ngươi thấy ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của Trác Thanh Phong .”

 

 

Loading...