Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 367
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:06:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục thị độc phụ ngươi… ư!”
“Đừng, đừng g.i.ế.c , cái gì cũng quá, tất cả những chuyện liên quan gì đến …”
Đùng! Tiếng vật nặng rơi xuống đất, mùi m.á.u tanh càng nồng hơn.
“Lục Nam Chi ngươi điên ? Ngươi dám g.i.ế.c tộc nhân Phương thị , chẳng lẽ sợ Phương thị diệt cả môn Lục thị các ngươi ?”
Giang Nguyệt Bạch chấn động, đây là giọng của Phương Minh Dật, nàng vội vàng lao về phía động môn.
“Diệt cả môn Lục thị? như ý !”
Một kiếm!
“Á!!! Lục… ngươi… ngươi dám!”
Lại một kiếm!
“Á á á!!!”
“Ngươi , ngươi cho xem, cha năm đó quỳ xuống cầu xin các ngươi như thế nào, ngươi !!”
“Đừng g.i.ế.c … sai , tha cho …”
Khi Giang Nguyệt Bạch lao qua động môn, cơ thể đột nhiên một sức mạnh cường hoành bá đạo áp chế, trực tiếp quỳ xuống đất, một chút sức lực cũng dùng .
Trên luyện võ trường rộng lớn, thây chất thành núi, m.á.u chảy thành sông, t.h.i t.h.ể chồng chất lên , cái c.h.ế.t nào cũng t.h.ả.m khốc.
Trong đó phần lớn mặc trang phục t.ử Phương thị, từng thấy trong bí cảnh, cũng căn bản tham gia Phong Vân Hội.
Giống như huyết trì địa ngục, Lục Nam Chi lưng về phía động môn, áo trắng đẫm m.á.u, trường kiếm nhỏ m.á.u, ma khí cuộn trào quanh , như Diêm Vương đòi mạng.
Nàng căn bản chú ý tới Giang Nguyệt Bạch, bước qua t.h.i t.h.ể Lục Kỳ Tu và Lục Kỳ Viễn, từng bước ép sát Phương Minh Dật đang ngã đất.
Phương Minh Dật một tay một chân c.h.ặ.t đứt, m.á.u chảy như suối, mặt cắt còn giọt m.á.u, vô cùng sợ hãi Lục Nam Chi, dùng cái chân còn đạp xuống đất lùi .
Bên cạnh , Phương Minh Lễ và Phương Minh Tín đều là đầu lìa khỏi cổ, c.h.ế.t nhắm mắt.
“Ta hủy hôn… sẽ hủy hôn với ngươi, cầu xin ngươi… đừng g.i.ế.c … đừng…”
Phương Minh Dật run như cầy sấy, lóc van nài.
Mắt Lục Nam Chi đỏ ngầu, sát ý ngút trời, hề d.a.o động, trường kiếm chậm rãi vung lên.
“Bây giờ ngươi mới hủy hôn? Muộn !”
“Á á á!!!”
Trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương của Phương Minh Dật, Lục Nam Chi sát ý xâm chiếm, gần như mất hết lý trí, nàng c.h.é.m hết kiếm đến kiếm khác, lăng trì Phương Minh Dật ngay khi còn sống.
Mưa m.á.u b.ắ.n tung tóe, Giang Nguyệt Bạch nhíu c.h.ặ.t mày, lặng lẽ Lục Nam Chi trút hết nỗi hận thâm sâu chôn giấu trong lòng.
Nàng năm đó, cũng từng nghĩ đến cảnh tượng dùng d.a.o róc từng miếng thịt của Giả Tú Xuân và Lâm Hướng Thiên như thế .
Giang Nguyệt Bạch đối với cảm xúc lúc của Lục Nam Chi sự đồng cảm sâu sắc, cho nên nàng thể gọi Lục Nam Chi dừng .
Phương Minh Dật đau đớn đến tắt thở, Lục Nam Chi vẫn dừng tay, ma khí trào dâng gào thét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-367.html.]
Cảm nhận lưng , Lục Nam Chi nắm c.h.ặ.t trường kiếm, mang theo một sát ý thể xua tan, đột nhiên .
“A Nam, là .”
Nhìn rõ Giang Nguyệt Bạch, đồng t.ử Lục Nam Chi co rụt , ma khí đột nhiên tán , theo bản năng giấu trường kiếm lưng, để Giang Nguyệt Bạch thấy bộ dạng của .
mặt mũi và nàng đều là m.á.u, mang theo cảm giác vỡ vụn thể xua tan, khiến Giang Nguyệt Bạch đau lòng cay mũi.
Giang Nguyệt Bạch gắng gượng chống áp lực kỳ quái để bò dậy, lảo đảo về phía Lục Nam Chi.
“Đừng qua đây, đừng qua đây, bảo ngươi đừng qua đây mà!”
Lục Nam Chi c.h.é.m một kiếm, kiếm mang lướt qua cơ thể Giang Nguyệt Bạch, ngay đó, nàng ôm c.h.ặ.t lòng Giang Nguyệt Bạch.
Lục Nam Chi run rẩy, cảm thấy tất cả sự kiên cường và ngụy trang đều sụp đổ lúc , trường kiếm rơi xuống đất, Lục Nam Chi cảm nhận ấm Giang Nguyệt Bạch, đáy mắt một mảnh nóng hổi.
“Tiểu Bạch, ngươi hiểu mà đúng , ngươi nhất định thể hiểu tại như ? Ta còn cách nào khác, thật sự còn cách nào khác …”
“Ta hiểu, hiểu, đều hết!”
Đáy mắt Lục Nam Chi ẩn chứa sự dè dặt: “Ngươi thấy … táng tận lương tâm ?”
Giang Nguyệt Bạch buông Lục Nam Chi , nhíu c.h.ặ.t mày.
“Ta… , nhưng cũng quan tâm, chỉ chúng là kim thạch chi hữu!”
Nước mắt từ trong mắt Lục Nam Chi rơi xuống, nàng ngẩng đầu hít một kìm nén lệ ý, khóe miệng mang theo nụ tủi .
“Bọn họ… trưởng và ruột thịt của cư nhiên ngay cả một phần nhỏ của ngươi cũng bằng. Bọn họ cư nhiên với … cha là do hại c.h.ế.t, là bức điên nương , bảo cút sang Phương thị mà chuộc tội, bảo đừng kéo bọn họ theo chôn cùng!”
Giang Nguyệt Bạch đau lòng nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Nam Chi, chợt nhớ tới khi trùng phùng , Lục Nam Chi lẽ chính là vì nhận thư của bọn họ, cho nên thấy nàng đỏ hoe mắt, vẻ mặt tủi tiều tụy như .
“Hừ~” Lục Nam Chi hừ một tiếng, “Tất cả đều trách , một ai đòi công đạo cho cha , hung thủ g.i.ế.c cư nhiên thể lên vị trí tộc trưởng Lục thị, một Lục thị như , vốn dĩ nên tồn tại!”
“Bọn họ phục tùng, càng thể theo ý bọn họ, dựa cái gì mà cuộc đời do bọn họ quyết định, cứ kéo tất cả bọn họ theo, chôn cùng cha !!”
“Tiểu Bạch, ngươi đúng, con thể cứ mãi nhốt trong hận thù, cho nên thể đợi thêm nữa, ngay bây giờ tất cả bọn họ đều c.h.ế.t t.ử tế! Ngươi đúng, năm đó ngươi đúng , con đường tu, chính là ngỗ nghịch chi đạo!”
“Lục Nam Chi! Ngươi tỉnh táo !”
Nhìn Lục Nam Chi đang điên cuồng nhập ma, Giang Nguyệt Bạch lớn tiếng gọi tên nàng.
Nụ điên cuồng của Lục Nam Chi cứng đờ nơi khóe miệng, đôi mắt rủ xuống hiện lên vẻ bi thương và khổ sở khó giấu.
“Lục Nam Chi, c.h.ế.t …”
Tay Giang Nguyệt Bạch run lên, ánh mắt hoảng hốt.
“Ngươi gì? Thù của ngươi báo , Phương thị c.h.ế.t nhiều như tuyệt đối sẽ tha cho Lục thị, ngươi còn gì nữa?”
Lục Nam Chi buông tay Giang Nguyệt Bạch , hút trường kiếm tay, bước qua từng cái xác, tới thủ cấp của Phương Minh Lễ – kẻ tiền đồ nhất thế hệ của Phương thị, rủ mắt vung kiếm, rạch lên mặt Phương Minh Lễ mấy chữ đẫm m.á.u mang theo ma khí.
【Kẻ sát nhân, Lục thị Nam Chi dã!】
“Đây, chính là mộ của Lục Nam Chi! Từ nay về , thế gian còn Lục Nam Chi nữa! Ta, tự do .”
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Lục Nam Chi giữa núi thây biển m.á.u, áo trắng m.á.u nhuộm thành màu đỏ tươi ch.ói mắt, nàng bên cạnh bia mộ của chính mà thành tiếng, bờ vai run rẩy, lệ chảy đầy mặt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi biến thành tiếng nức nở lời.