Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:04:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi tưởng những hành động của Giang Nguyệt Bạch suốt quãng đường ở Thương Viêm chi địa năm xưa, Triệu Phất Y cảm thấy sâu sắc rằng đám t.ử thế gia trọng sĩ diện thật sự đối thủ của Giang Nguyệt Bạch.

 

“Ngây thơ!” Quang Hàn kiếm quân với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo ngang qua.

 

Thương Hỏa chân quân tức khắc nổi trận lôi đình: “Lăng Quang Hàn, cái miệng ch.ó của ngươi mọc ngà voi, đồ tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ, vì đoạt quán quân mà bắt ép Phương Dục Hành đè nén tu vi, đừng tưởng chỉ là bán bộ Kim Đan, Khổng thị, Phương thị và Lục thị đều t.ử bán bộ Kim Đan cả, ngươi đừng đắc ý quá sớm.”

 

Lăng Quang Hàn lười để ý tới Thương Hỏa chân quân, bước nhanh hơn đuổi theo đám Quy Nguyên Kiếm Tông phía , kiếm tu với kiếm tu vẫn là nhiều chủ đề chung hơn.

 

Bên ngoài quảng trường, đám tản thành từng nhóm ba nhóm năm, đều tụ tập thảo luận xem ai sẽ đào thải , khóa sẽ xuất hiện hắc mã như thế nào.

 

Hồng Đào và Tề Minh cùng một chỗ, sự hâm mộ trong mắt cách nào che giấu .

 

“Ta từng tuổi đầu, thế mà ngay cả sơ tuyển cũng qua nổi.”

 

Tề Minh an ủi: “Hồng sư cần tự coi nhẹ , giống với những thiên kiêu t.ử như Giang sư tỷ, những việc vặt ở Nội Vụ đường của tông môn kéo chân, thời gian tinh tu pháp thuật, cũng quá nhiều cơ hội chiến đấu, bì kịp là chuyện bình thường.”

 

Hồng Đào gật đầu, đạo lý hiểu, nhưng trong lòng vẫn dễ chịu.

 

Tề Minh : “Hồng sư cùng đến Phong Mãn lâu xem một chút , ở đó đang đặt cược xem ai thể đoạt quán quân, chúng đặt cược cho Giang sư tỷ.”

 

Hồng Đào : “Nàng từ nhỏ đến lớn quả thật kinh ngạc nhiều , nhưng ở Phong Vân hội thiên kiêu tụ hội, t.ử thế gia nội hàm thâm hậu, thiếu pháp bảo bí thuật, với tu vi năng lực của nàng , đoạt quán quân e là... treo!”

 

“Trực giác của bảo rằng, tin tưởng Giang sư tỷ là sai, Tề Duyệt học thuật tốn linh thạch quá, ca ca giúp nó kiếm thêm một chút mới , cảm thấy hiện tại chính là một cơ hội phát tài lớn.”

 

Hồng Đào bật : “Được, cũng liều mạng bồi quân t.ử, đặt cược cho nàng một ván.”

 

Chương 234 Lấy ngoài ý

Trong mê cung.

 

Giang Nguyệt Bạch dùng đao bới tìm trong đống phế liệu đồng nát, phát hiện hai cái hộp, mắt sáng lên, nhặt hộp lên mở .

 

“Hỏa Tinh thạch và Hồi Nguyên đan, còn chỉ một viên? Thế thôi ? Sao cái loại rác rưởi gì cũng vứt mê cung thế ?”

 

Giang Nguyệt Bạch ngửi ngửi viên đan d.ư.ợ.c, cảm thấy đều quá hạn , tế Ngũ Hành Liên Đài tiện tay ném hai thứ đó trong, luyện hóa thành Ngũ Hành tinh khí.

 

“Liên đài liên đài, ngươi ăn bao nhiêu rác , rốt cuộc bao giờ mới thể sinh Ngũ Hành bản nguyên, khai sinh tiểu thế giới đây?”

 

Thanh đồng thú ở nơi linh trí thần thức, chỉ dựa tầm để nhận diện kẻ thù, tuy thực lực chừng Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng chỉ cần tránh tầm mắt của chúng thì vẫn dễ đối phó.

 

Giang Nguyệt Bạch đang chuẩn thu gom cả những mảnh vụn của thanh đồng thú để đưa liên đài luyện hóa, những mảnh vụn đó đột nhiên rung động, vù vù vù hút bức tường đồng ẩn nấp trong đó.

 

“Đây là... thu hồi tái sử dụng ?”

 

Không lâu , Giang Nguyệt Bạch quả nhiên thấy tiếng lắp ráp nhỏ xíu truyền từ bức tường.

 

Giang Nguyệt Bạch xụ mặt xuống: “Thế chẳng là chơi ăn gian ?”

 

Nàng dốc lực c.h.é.m một đao bức tường, lưỡi đao cọ xát bức tường đồng tóe một chuỗi tia lửa, tường chỉ để một vết đao mờ nhạt.

 

“Trùng vương đại nhân, ngài vất vả một chút.”

 

Băng Giáp Trùng vương từ Hàn Ngọc trụy bay , áp sát bức tường đồng, lấy nó trung tâm, bức tường nhanh ch.óng đông cứng.

 

Giang Nguyệt Bạch vận động cổ tay, hư ảnh hắc mãng quấn quanh cánh tay, quát khẽ đ.ấ.m một quyền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-340.html.]

Uỳnh!

 

Cự lực phản chấn, Giang Nguyệt Bạch cả bay đập bức tường phía , bức tường phía chỉ lớp vỏ băng vỡ vụn, tường đồng vẫn nguyên vẹn sứt mẻ.

 

“Xem phá tường mở đường là xong , vẫn nên ngoan ngoãn tìm đường thôi.”

 

Tế Ảnh Nguyệt T.ử Mẫu Nhận hộ quanh , Giang Nguyệt Bạch chọn một hướng phóng .

 

Mê cung to lớn, đường hầm thâm sâu, đường gặp thanh đồng thú đều Giang Nguyệt Bạch trảm sát, chỉ tìm một vài lá phù lục cấp thấp, khoáng thạch và đan d.ư.ợ.c quá hạn.

 

Tuy nhiên khi trảm sát thanh đồng thú, nàng lập tức thu gom các mảnh vụn để luyện hóa ngay, đó thanh đồng thú nàng gặp rõ ràng ít nhiều.

 

Chạy nhanh nửa canh giờ, vẫn là một đường hầm thấy điểm dừng, tĩnh lặng trống trải, khiến Giang Nguyệt Bạch cảm thấy vô cùng áp lực.

 

Lại chạy nhanh một lát, gió cuốn bụi đất, tiếng động trầm đục truyền đến, bức tường đồng xoay chuyển dời .

 

Giang Nguyệt Bạch tại chỗ, thấy con đường phía chặn , hai bên trái mỗi bên xuất hiện một con đường.

 

“Điểm binh điểm tướng, điểm trúng nào, đó đại tướng! Bên !”

 

Sau một hồi lựa chọn thận trọng, Giang Nguyệt Bạch bước đường hầm bên , mới mười mấy bước, tiếng cơ quan vang lên bức tường phía , vô giáo dài mãnh liệt đ.â.m từ trong tường, lao thẳng về phía Giang Nguyệt Bạch.

 

Giang Nguyệt Bạch ý niệm động, Ảnh Nguyệt T.ử Mẫu Nhận bay vụt , c.h.é.m giáo dài phát tiếng va chạm giòn giã.

 

Giáo dài gãy, Ảnh Nguyệt T.ử Mẫu Nhận phản chấn trở .

 

Rắc!

 

Hai bức tường đồng khổng lồ hai bên bắt đầu ép trong, tốc độ giáo dài đ.â.m ngày càng nhanh.

 

“Muốn c.h.ế.t mà!”

 

Giang Nguyệt Bạch thầm mắng một tiếng, Phá Không Thiểm kết hợp Đạp Vân Tiêu, liều c.h.ế.t bỏ chạy.

 

Chỉ trong mười mấy nhịp thở, giữa hai bức tường chỉ còn lối thông rộng bằng một , phía giáo dài đan xen, Giang Nguyệt Bạch dùng một cái Phá Không Thiểm, vặn kẹt giữa hai bức tường thể động đậy.

 

Lực ép khổng lồ khiến xương cốt hai cánh tay Giang Nguyệt Bạch phát âm thanh quá tải, một ngọn giáo dài mãnh liệt đ.â.m tới.

 

Giang Nguyệt Bạch dùng sức ngửa đầu , giáo dài sượt qua cổ nàng, để một vệt trắng cổ.

 

Thấy sắp ép thành thịt nát, Giang Nguyệt Bạch nghiến c.h.ặ.t răng, dốc bộ linh khí rót mạnh Vũ Lân Giáp.

 

Phá Không Thiểm!

 

Uỳnh!

 

Bức tường ầm ầm đóng khép, bụi đất mịt mù, Giang Nguyệt Bạch đập mạnh một đài đá, một cái hộp đồng tinh xảo từ đỉnh đầu rơi xuống, vặn nàng ôm lòng.

 

“Khụ khụ!”

 

Bụi đất dần tản , Giang Nguyệt Bạch tựa đài đá ôm hộp đồng, thấy một nam một nữ hai tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ phân hai bên, gươm s.ú.n.g sẵn sàng, xung quanh đều là dấu vết tàn dư của đấu pháp.

 

Rất rõ ràng, tên nam tu mặc trang phục t.ử thế gia nào đó và nữ tu trông giống tán tu đó đang tranh đoạt hộp đồng đài đá, Giang Nguyệt Bạch đột ngột xuất hiện gián đoạn.

 

 

Loading...