Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 333
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:04:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam t.ử tuấn tú ngậm miệng gật đầu, nam t.ử quạt sắt về phía võ đài.
"Hy vọng là , nếu thật sự là Giang Nguyệt Bạch, thì cái miệng , thơ của tam còn xong, nàng mắng cho vỡ đầu ."
Bành!
Một tiếng động lớn ghê răng, hai cái bao cát từ võ đài ném mạnh xuống.
Giang Nguyệt Bạch chống trường thương thở hắt , "Đánh đến mức cả mồ hôi , đ.á.n.h nữa kết thúc!"
Chỉ thấy Lục Ngôn Tâm và Lục Nham Thông hai má sưng vù, khắp đầy vết thương, lời cũng , chỉ thể kinh hoàng vạn trạng, lệ rơi đầy mặt Giang Nguyệt Bạch đài.
Lúc , Lục Nam Chi vẻ mặt vô cảm, mang theo một hàn ý từ trong đám đông bước , truyền tin cho nàng, nàng mới tới xem một chút.
Lục Nam Chi nhàn nhạt quét mắt hai kẻ vẫn luôn âm dương quái khí sỉ nhục nàng mặt đất, đồng t.ử khẽ động, ngước mắt lên võ đài.
Giang Nguyệt Bạch đảo mắt một vòng, "Ái chà! Là Lục Nam Chi đ.á.n.h răng rơi đầy đất, đ.á.n.h , chuồn lẹ chuồn lẹ!"
Giang Nguyệt Bạch xách thương trực tiếp chạy trốn, Lục Nam Chi ngẩn , thấy Giang Nguyệt Bạch ở trong đám đông đầu , nháy mắt tinh nghịch với nàng, thâm tâm chấn động.
Ánh sáng len lỏi trái tim u ám suốt nhiều ngày qua, hốc mắt Lục Nam Chi nóng lên, khóe môi căng c.h.ặ.t dần dần dịu , kìm nhếch lên vài phần.
Cảm ơn ngươi, Tiểu Bạch.
Chương 229 Giang Nguyệt Bạch VS Tạ Cảnh Sơn
Đấu pháp trường trong thành, nắng gắt như lửa.
Tạ Cảnh Sơn tùy tay một kiếm đẩy lui đối thủ, đối phương chắp tay nhận thua, lệ nóng quanh tròng xuống đài.
Tạ Cảnh Sơn tâm tư để ý võ đài, lười phân biệt đối thủ là do ông nội mua chuộc để thua, là do đ.á.n.h thắng.
"Haizz... Phải xin thế nào thì Giang Nguyệt Bạch mới giận nhỉ? Bảo nàng đ.á.n.h một trận, nàng ..."
Bóng dáng áo trắng bước lên võ đài, trong lòng ôm một thanh Sát Phong Đao, lông mày lăng lệ, sát khí đằng đằng.
Tạ Cảnh Sơn rùng một cái, thất thanh hét lớn, "Giang Nguyệt Bạch!"
Không khí xung quanh trì trệ, tất cả đều đầu về phía võ đài bên , Tạ Cảnh Sơn vội vàng bịt miệng .
"Nàng chính là Giang Nguyệt Bạch , quả nhiên như lời đồn phong tư trác tuyệt."
"Nàng là nhân vật nổi tiếng của Phong Vân hội đấy, tuy đoạt quán quân thì khó, nhưng thực lực trong đám tân tú là hàng đầu."
"Cuối cùng cũng tìm thấy nàng , nhanh nhanh nhanh, lấy Lưu Ảnh Ngọc , ghi bộ quá trình nàng đấu pháp, chắc chắn khối chịu mua."
Một đám đông ùa tới, tất cả đều giơ cao Lưu Ảnh Ngọc, xô đẩy , tranh giành .
Giang Nguyệt Bạch vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, Tạ Cảnh Sơn cảm thấy đại nạn sắp giáng xuống đầu, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.
"Ngươi là công khai đ.á.n.h một trận trút giận đấy chứ? Nhiều thế , ngươi chừa cho chút mặt mũi với, đừng... đừng... đừng đ.á.n.h mặt ?"
Tạ Cảnh Sơn mếu máo cầu xin, Giang Nguyệt Bạch vô cảm, từ từ rút Sát Phong Đao .
"Rút kiếm!"
Ngữ khí lạnh nhạt, chút thăng trầm cảm xúc nào.
Tạ Cảnh Sơn run lên, đây là thật ?
Hắn nhận thua ?
Không , cha từng , bất kể là đàn ông đàn bà, lúc đang cơn giận đều lý trí, lời tổn thương chuyện tổn thương đều là bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-333.html.]
Bất cứ ai cũng cảm xúc, nổi giận là .
Chỉ phát hỏa ngoài, thì chuyện mới thể lật sang trang mới mà để nút thắt, trốn tránh là bạo lực lạnh, chỉ càng gây tổn thương hơn.
Cha chọc giận , là chủ động sáp đưa roi mây...
Được thôi, đều là do mồm mép, đáng đ.á.n.h một trận!
Tạ Cảnh Sơn run rẩy nắm lấy chuôi kiếm, cẩn thận Giang Nguyệt Bạch.
"Ta ... Ta là sẽ dốc lực chống cự đấy!"
"Cứ việc chiêu!"
Lời dứt, khí thế Giang Nguyệt Bạch bộc phát, phất tay c.h.é.m đao mang màu vàng đất.
Tạ Cảnh Sơn rút kiếm nghênh kích, một đỏ một vàng hai đạo quang hoa mãnh liệt va chạm trong trung, tan biến mất hút.
Giang Nguyệt Bạch nhíu mày, hình trong nháy mắt kéo từng đạo tàn ảnh, đao múa ngân xà, c.h.é.m cuồng sa hãi lãng, sát khí đằng đằng.
Tạ Cảnh Sơn kinh hãi trợn mắt, "Ngươi thật sự thật !!"
"Ra chiêu!!"
Giang Nguyệt Bạch quát khẽ, Tạ Cảnh Sơn theo bản năng lùi , nghiến răng định hình, chiến ý trong mắt bốc cao, Họa Đấu Kiếm sát na gian kiếm ảnh phân quang, tầng tầng lớp lớp chồng lên .
Hỏa lãng đỏ rực mạnh mẽ vô song, một nữa va chạm kịch liệt với cuồng sa đao mang của Giang Nguyệt Bạch.
Oanh oanh oanh!
Khí lãng quét ngang, hung mãnh vỗ kết giới xung quanh võ đài, đao và kiếm ngừng giao kích giữa trung, tiếng kim loại ch.ói tai, tia lửa b.ắ.n tung tóe.
Bên võ đài, ngày càng nhiều âm thanh bên thu hút, xem hai lượt thi triển tuyệt kỹ, bóng dáng giao thoa, nhanh như chim hồng, đ.á.n.h đến mức khó phân thắng bại.
"Giỏi... Giỏi quá! Thiếu chủ Tạ gia cứ tưởng là đồ bỏ , ngờ thể chống chọi với Giang Nguyệt Bạch mà hề rơi thế hạ phong, thật là vạn vạn ngờ tới."
" , thiếu chủ Tạ gia thể xếp trong top 5 thiên kiêu trẻ tuổi của Thiên Diễn Tông, còn tưởng là Sơn Hải Lâu bỏ tiền mua danh tiếng, xem quả thực chút bản lĩnh."
Tranh!
Trên võ đài hai khi một nữa đối chọi đao kiếm liền lượt lùi , sắc mặt Giang Nguyệt Bạch trắng, Tạ Cảnh Sơn thở hổn hển.
Màn giao thủ khiến Tạ Cảnh Sơn cảm thấy áp lực cực lớn, chiêu thức của Giang Nguyệt Bạch lăng lệ mãnh liệt, và đao hòa một, chút sơ hở, tìm bất kỳ kẽ hở nào.
Nàng từ bao giờ mạnh đến mức ?
"Tạ Cảnh Sơn, ngươi chỉ chút bản lĩnh thôi ?" Giang Nguyệt Bạch trầm giọng quát hỏi, "Nếu như , ngươi cút xuống cho !"
Lời dứt, đao minh chấn hưởng, mặt đất võ đài rung chuyển dữ dội, sóng âm vô hình trong nháy mắt hóa thành trăm đạo hoàng sa đao ảnh, trải hình quạt mặt Giang Nguyệt Bạch, thở k.h.ủ.n.g b.ố che trời lấp đất, như bão cát cuồng kích.
Không khí căng thẳng bao trùm, tu sĩ võ đài khỏi nín thở.
Tạ Cảnh Sơn nghiến răng, cam lòng thất bại như , khí thế ngừng thăng tiến cho đến đỉnh phong, Họa Đấu Kiếm trong tay bùng phát kiếm mang liệt diễm mãnh liệt.
"Phần Thiên, nhất kiếm!"
Như gió đuổi mây, gió trợ hỏa thế.
Trên Họa Đấu Kiếm bộc phát ngọn lửa rực rỡ lóa mắt, hình thành một con ch.ó lửa khổng lồ giữa trung, gầm thét lao tới.
Oanh!