Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 319
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:04:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu hai tại chỗ, tùy tiện dùng pháp khí gì cũng thể c.h.é.m đứt sợi tơ thần thức.
Bịch!
Tạ Cảnh Sơn giáng một gậy cuối cùng thật mạnh cái chân ch.ó của Phương Minh Dật, rên hừ hừ một tiếng ngất lịm vì đau.
Giang Nguyệt Bạch nhíu mày lùi , để Tạ Cảnh Sơn . Nàng quanh quất, cuối cùng dùng một chiêu 'Hoàng Sa Hãm Địa' với Phương Minh Dật.
Rừng cây tối tăm tĩnh mịch, Phương Minh Dật với bộ quần áo đ.á.n.h nát bươm, trần truồng chôn đất, chỉ còn cái đầu đầy m.á.u, sưng vù như đầu lợn lộ ngoài.
Mọi dấu vết xung quanh cũng đều bùn đất vùi lấp.
"Ha ha ha, sảng khoái, quá sảng khoái ! Ta lớn chừng bao giờ thấy sảng khoái như hôm nay, ha ha ha."
Phía bên rừng cây, hai đang chạy điên cuồng dừng , Tạ Cảnh Sơn lột mặt nạ , vang sảng khoái.
"Thật dùng Ảnh Ngọc ghi cảnh tượng , mỗi dân thành Khổng Phương một bản, để xem tên Phương Minh Dật còn dám huênh hoang thế nào nữa."
Giang Nguyệt Bạch cầm lấy.
"Ngươi bớt phô trương chút , Phương thị quả thực dễ chọc . Chỉ hy vọng Phương Minh Dật sợ mất mặt nên dám to chuyện."
Tạ Cảnh Sơn xua tay : "Không , Phương Minh Dật là kẻ trọng sĩ diện nhất, chắc chắn dám đại trương kỳ cổ mà điều tra. Hơn nữa, hai chúng hôm nay cả ngày đều ở trong Sơn Hải Lâu, bao nhiêu thấy đấy thôi, từng rời khỏi thành Khổng Phương nửa bước."
Giang Nguyệt Bạch khẽ: "Thật bộ của ngươi đấy."
"Mà , vài ngày nữa chúng trùm bao tải nữa ? Ta cảm thấy hôm nay phát huy lắm."
Tạ Cảnh Sơn xoa xoa tay, mặt gian xảo.
"Giang sư , Tạ sư !"
Giọng quen thuộc vang lên, Giang Nguyệt Bạch đầu liền thấy Đường Vị Miên từ đằng xa chạy cuồng tới, phía còn một nam tu trẻ tuổi tướng mạo khá khẩm, ánh mắt kỳ quái quét qua Giang Nguyệt Bạch và chiếc Vô Tướng mặt nạ tay nàng.
"Đường sư tỷ? Tỷ đến lúc nào ?" Giang Nguyệt Bạch nghênh đón hỏi.
Đường Vị Miên : "Ta mới tới hôm nay. Vừa đại sư phía đấu pháp, bảo cùng bố trận lánh một lát, hóa là . Có gặp tên tặc nhân nào ? Muội thương ?"
Giang Nguyệt Bạch và Tạ Cảnh Sơn một cái, cùng về phía nam tu Kim Đan sơ kỳ phía Đường Vị Miên.
Ánh mắt của hai như diệt khẩu khiến Lý Thận Chi rùng kinh hãi. Huynh cũng ngờ tới cái vị nữ tu la từng chứng kiến cảnh g.i.ế.c phóng hỏa, thu hồn trồng cỏ một lèo năm xưa chính là Giang Nguyệt Bạch mà đang tìm.
Còn , đích t.ử Phương thị mà cũng dám trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận tơi bời...
Lý Thận Chi nét mặt nghiêm nghị: "Giang sư điệt, tại hạ Lý Thận Chi, là đại t.ử của Phất Y chân quân. Sư điệt yên tâm, món nợ sư phụ nợ , nhất định sẽ dùng gấp đôi... , gấp ba để trả trong thời gian ngắn nhất!"
Chương 220 Manh mối Linh vật
Nghe , Giang Nguyệt Bạch vội vàng chắp tay: "Nguyệt Bạch bái kiến Lý chân nhân. Thực sự là hổ thẹn, chuyện nợ nần đó xin đừng nhắc nữa, cứ thế xóa bỏ ."
"Thật ?" Đôi mắt Lý Thận Chi bỗng sáng rực lên.
Đường Vị Miên sốt ruột : "Như , sư phụ đặc biệt dặn dò nhất định trả mà."
Lý Thận Chi vội vàng kéo Đường Vị Miên , nháy mắt hiệu: "Ái chà Vị Miên, tấm lòng hảo tâm của Nguyệt Bạch sư điệt mà chúng nhận thì chẳng là quá coi thường Nguyệt Bạch sư điệt, coi là nhà ?"
" mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-319.html.]
"Không nhưng nhị gì hết!" Lý Thận Chi sầm mặt , hạ thấp giọng nhanh ch.óng truyền âm, "Muội cũng xem mặc cái gì, mặc cái gì."
Đường Vị Miên lén lút Giang Nguyệt Bạch. Một bộ pháp bào trắng vân mực, bên trong là pháp y trắng tinh khôi, chân pháp ngoa, hông đeo hàn ngọc, cổ tay còn một cái vòng trữ vật, trâm ngọc đầu trông cũng bất phàm.
Còn nàng... vải thô giày cỏ, dải lụa buộc tóc, chỉ là sạch sẽ vặn mà thôi. Thứ quý giá nhất chính là trận bàn, tất cả đều để trong một cái túi trữ vật.
Lý Thận Chi xót xa sư nhà . Sớm thế sắm sửa bộ trang trị giá một trăm ba mươi tám khối hạ phẩm linh thạch , mua cho sư một bộ pháp y cũng bao.
Khổ ai thì khổ, chứ để sư khổ!
"Nguyệt Bạch sư điệt," Lý Thận Chi tươi roi rói, "Ta thấy sư điệt sư điệt là nhân hậu hiền lành, dễ gần. Hôm nay quen , cảm thấy vô cùng thiết."
"Ta ở trong thành Khổng Phương cũng coi như chút nhân mạch, bằng hữu gọi vui là Bách Hiểu Sinh. Sư điệt nếu gì cứ việc hỏi, ngay cả lời mật đàm trong phòng gia chủ họ Khổng, cũng thể ngóng dăm ba câu cho ."
Giang Nguyệt Bạch gượng gạo, cái bài xưng hô quen thế nhỉ.
Tạ Cảnh Sơn hối thúc: "Nơi nên nán lâu, chúng ?"
Tạ Cảnh Sơn lên tiếng, Lý Thận Chi mới phản ứng ở đây còn một . Vừa Vị Miên hình như gọi là Tạ sư ?
Khoan , đây chẳng là... Tạ Cảnh Sơn!!
Lý Thận Chi trợn tròn mắt, chằm chằm Tạ Cảnh Sơn rời. Trước đây Vị Miên thỉnh thoảng nhắc đến , còn tưởng là trùng tên trùng họ.
Giờ kỹ , đây chính là vị thiếu chủ Sơn Hải Lâu bao giờ thiếu tiền .
Tên gia nhập tông Thiên Diễn? Sơn Hải Lâu giàu nứt đố đổ vách, gì mà chẳng , còn cần thiết gia nhập tông môn ?
"Cảnh Sơn sư điệt, hân hạnh hân hạnh!"
Lý Thận Chi lao tới nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Cảnh Sơn, đôi mắt sáng đến đáng sợ.
"Ta thấy sư điệt thấy sư điệt là rồng trong loài , hạc trong đám mây, hôm nay quen cảm thấy vô cùng thiết."
Nghe , Giang Nguyệt Bạch và Đường Vị Miên , dở dở lắc đầu.
Giang Nguyệt Bạch tế Phi Hạch Chu, chở lao nhanh về hướng thành Khổng Phương.
Trên đường , Đường Vị Miên thấy Giang Nguyệt Bạch dùng Trận bàn Nặc Tông trận mà nàng tặng năm xưa để ẩn giấu hành tung của Phi Hạch Chu, khóe môi khẽ cong lên.
Tặng quà sợ nhất là coi thường, để ý.
Dùng đến, là điều khiến vui lòng nhất.
Giang Nguyệt Bạch và Đường Vị Miên ở đầu thuyền.
"Đường sư tỷ, Thiên Cương Phong chỉ tỷ đến thôi ?"
"Vong Trần sư cũng đang đường , còn sư phụ nữa, bà cũng sẽ từ Bắc Hải qua đây để cùng chúng tham gia Phong Vân Hội."
"Phất Y chân quân cũng tới ? Thế thì quá, đây tham ngộ Tiểu Na Di trận một thắc mắc trực tiếp thỉnh giáo bà ..."
Ở đuôi thuyền, Lý Thận Chi ghé sát Tạ Cảnh Sơn.
"Cảnh Sơn sư điệt, sư điệt hứng thú tự chút kinh doanh kiếm tiền ? Tuy rằng gia đình sư điệt sự nghiệp to lớn, nhưng nam nhi tại thế tự lực cánh sinh, thể cái gì cũng dựa gia đình đúng ."