Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 316
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:04:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Cảnh Sơn cứng đờ: "Ngươi đều... thấy cả ?"
Giang Nguyệt Bạch gật đầu: "Ừm, thấy cũng thấy . Giữa thanh thiên bạch nhật, ch.ó c.ắ.n ngươi thì ngươi cũng thể c.ắ.n ch.ó đúng , cho nên chẳng gì to tát cả."
Tạ Cảnh Sơn trong lòng nhẹ nhõm, khóe môi nhịn mà cong lên: ", đường đường là thiếu chủ Sơn Hải Lâu, thể chuyện nhục nhã, mất phong độ như việc giữa đám đông c.ắ.n ch.ó ."
Giang Nguyệt Bạch khẽ, Phương Minh Dật Trúc Cơ hậu kỳ, nếu động thủ thật thì chắc chắn Tạ Cảnh Sơn sẽ chịu thiệt.
Giang Nguyệt Bạch quanh quất, hạ thấp giọng hỏi Tạ Cảnh Sơn: "Ngươi xem, nếu thể thần quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t Phương Minh Dật, liệu thể giải trừ hôn ước của A Chi ?"
Tạ Cảnh Sơn đầy vẻ bất lực: "Đích chi họ Phương ít nhất hơn ba mươi thể hôn phối với Lục Nam Chi, trừ phi ngươi đồ diệt cả cái đích chi họ Phương đó, nếu thì... khó!"
"Hơn ba mươi , lũ khốn thật đúng là giỏi đẻ!" Giang Nguyệt Bạch thầm mắng.
Tạ Cảnh Sơn : "Phương thị tiên thiên huyết mạch thần thông, vẫn luôn rêu rao bọn họ là mạch chính của nhân tộc Thượng Cổ. Bọn họ dốc sức duy trì con cháu đích chi chính là để bảo tồn cái tiên thiên huyết mạch thần thông mãi mãi. Đến , phía chính là tổng điếm Sơn Hải Lâu của nhà ."
Giang Nguyệt Bạch theo ánh mắt của Tạ Cảnh Sơn, chỉ thấy một tòa bảo tháp năm tầng sừng sững hòn đảo nhỏ giữa hồ xa xa. Từng lớp mái hiên uốn lượn, bốn mặt như một, khí thế hào hùng, tráng lệ vô cùng.
Bốn góc mái treo chuông vàng, gió nhẹ thổi qua, tiếng chuông thanh thúy êm tai.
"Đây là Tuyền Hồ ở trung tâm thành Khổng Phương mà, Tạ Cảnh Sơn, nhà ngươi thế cũng quá phô trương đấy? Khổng thị và Phương thị e rằng cũng chẳng tài lực để xây một tòa lầu lớn như giữa lòng Tuyền Hồ. Ta bảo , ngươi còn gì mà tự ti nữa? Sau thì kiêu ngạo một chút , Tạ thiếu chủ!"
"Ngươi thì hiểu cái gì chứ."
"Ngươi cái vị Sa thiếu chủ gặp ở Lưu Sa Vực , quả thực cách nào hình dung nổi cho ngươi..."
Dưới gốc liễu đối diện Tuyền Hồ, một nữ tu đang chuẩn bày hàng thì thấy hai bóng hành lang cầu, nàng gãi gãi mũi, lẳng lặng bắt đầu thu dọn quầy hàng.
"Oan gia ngõ hẹp, tiểu oan gia mà thấy ở đây nhất định sẽ phá thối chuyện ăn của để báo thù. Chọc nổi, vẫn là nên lánh vài ngày thôi."
Gió hồ thổi tung vạt váy của nữ tu, lộ một đôi chân gỗ con rối.
Chuồn lẹ, chuồn lẹ thôi ~
Chương 218 Chuyện nhà họ Tạ
Sơn Hải Lâu, bên trong một gian tĩnh thất cạnh đại đường.
Một quản sự trung niên đang cạnh chiếc ghế thái sư với vẻ mặt khó xử, thấp giọng báo cáo với một lão giả râu trắng đang .
"La lão, đám kiếm tu đó nhất quyết chịu nhận linh thạch của chúng , còn chúng đang sỉ nhục bọn họ, sỉ nhục kiếm tu thiên hạ."
"Cho linh thạch ít quá ?" La Đình Tông bưng chén hỏi.
"Chừng ." Quản sự trung niên một dấu tay.
"Thế thì cũng ít ," La Đình Tông ngẫm nghĩ, "Lão tổ nhà thường , đời chuyện gì tiền giải quyết , nếu , định là tiền đủ."
La Đình Tông đặt chén xuống: "Đám kiếm tu đó chịu nhận linh thạch, thì cộng thêm linh khoáng đúc kiếm, linh tuyền kiếm và vỏ kiếm dưỡng kiếm thì ? Nếu vẫn , thì lôi hai bó bảo kiếm bám bụi trong kho cho bọn họ tự chọn."
"Chẳng qua chỉ là bảo bọn họ thua một trận cho thiếu chủ nhà thôi, đòi mạng bọn họ , thương lượng tiếp ! Phúc lợi cho đủ , thể hiện khí phách của Sơn Hải Lâu ."
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-316.html.]
La Đình Tông ngoài lầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
"Chuyện mà , thiếu chủ nhà thành tâm nguyện lên Kiếm bảng, lẽ sẽ chịu an tâm ở nhà nối dõi tông đường cho họ Tạ ."
"Lão tổ cũng thể giải trừ chấp niệm, mưu tính chuyện Hóa Thần. Vì đừng sợ tốn tiền, so với việc nối dõi tông đường họ Tạ và chuyện lão tổ Hóa Thần, thì đây đều là tiền lẻ, chỉ là mưa bụi thôi."
"La lão, thiếu chủ đến , còn dẫn theo một nữ tu."
Có một gã sai vặt hớt ha hớt hải chạy báo, La Đình Tông bật dậy khỏi ghế, trặc thắt lưng đau đến mức hít khí lạnh.
"Người ? Ngươi chắc chắn là nữ? Hàng thật giá thật là nữ chứ?"
"Ngay phía ngoài ạ, một nữ tu vô cùng xinh , hình như là đồng môn của thiếu chủ."
La Đình Tông ấn thắt lưng, vội vã chạy ngoài, nữ nhân , chỉ cần là nữ nhân là .
Mấy năm nay hao tâm tổn trí, thiếu chủ nhà lão cứ màng nữ sắc, lão tổ sắp nghi ngờ thiếu chủ thích nam nhân đến nơi .
Chỉ tiếc là thiếu chủ bách độc bất xâm, hạ t.h.u.ố.c quá khó, nếu đến mức phiền phức thế .
Đại đường Sơn Hải Lâu.
Giang Nguyệt Bạch ngẩng đầu, sự trang hoàng lộng lẫy, phú quý của nơi cho kinh ngạc.
"Tạ Cảnh Sơn, con Thiềm thừ ba chân cao hai trượng ở giữa đại đường từ một khối Thượng phẩm Thủy linh thạch nguyên khối ? Thế cũng quá 'hào' phóng đó ~"
"Gia gia tụ thủy sinh tài, cho nên các đồ trang trí trong đại đường cơ bản đều điêu khắc từ Thủy linh thạch, bày một cái Lưu Thủy đại trận. Này , ngươi sờ một chút thôi là , bao nhiêu đang kìa."
Giang Nguyệt Bạch: (ˉ﹃ˉ*)
Thật ôm hết quá ~~~
"Ơ? Mà trong lầu của ngươi thấy nô lệ dị nhân... ờ, gã sai vặt dị nhân nào ?"
Giang Nguyệt Bạch quanh, ngoại trừ dị nhân do khách mang , hề thấy dị nhân nào khác. Ở thành Khổng Phương, hầu như tiệm nào cũng nô lệ dị nhân việc.
Tạ Cảnh Sơn : "Gia gia định thiết luật, tất cả Sơn Hải Lâu đều phép nô dịch dị nhân. Gã sai vặt, quản sự, chưởng quầy trong tiệm nhà phần lớn đều là trẻ mồ côi do gia gia nhận nuôi ở khắp nơi, dần dần bồi dưỡng lên."
"Hèn gì gia gia ngươi một thể gầy dựng sản nghiệp lớn như thế, ông quả thực là lòng bao dung, trí dũng song ."
Giang Nguyệt Bạch tiếc lời khen ngợi.
"Ái chà, vị tiểu hữu thật đúng là mắt , lão tổ nhà chúng mà lời chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết."
La Đình Tông vẻ mặt nhiệt tình bước tới, đôi mắt sáng rực Giang Nguyệt Bạch.
"Thiếu chủ của ơi, đồng môn ưu tú thế dẫn về sớm chứ, lão tổ uổng công lo lắng một phen."
Tim Tạ Cảnh Sơn hẫng một nhịp, hỏng !
Ai ngờ Giang Nguyệt Bạch ném cho Tạ Cảnh Sơn một ánh mắt 'cứ yên tâm'.
Giang Nguyệt Bạch khẽ đ.á.n.h giá lão giả mặt, cảm giác chừng Kim Đan trung kỳ, nàng chắp tay bái một cái, vẻ mặt đầy ngoan ngoãn.
"Chào tiền bối, vãn bối là đạo lữ của Lục Nam Chi - Giang Nguyệt Bạch. Vãn bối và Tạ Cảnh Sơn chí đồng đạo hợp, coi là tri kỷ. Trước đây vẫn luôn nhờ giúp đỡ mà từng đến tận cửa cảm ơn, là vãn bối thất lễ ."