Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 281

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:56:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt Bạch dẫn pháp quyết, nguyên tinh bay b.ắ.n tới, đ.â.m giữa lông mày.

 

Ong!

 

Toàn bộ thức hải của Giang Nguyệt Bạch bắt đầu một trận đại địa chấn!

 

Chương 192 Chạy trốn

 

Giang Nguyệt Bạch treo bảng bế quan bên ngoài tĩnh thất hơn mười ngày.

 

Các luyện đan sư và chế phù sư khác thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thể thư giãn đôi chút, rời khỏi tĩnh thất ngoài dạo.

 

“Trương đạo hữu? Ông cũng ngoài dạo ?”

 

đúng , hôm qua liên tục vẽ một trăm hai mươi tấm phù lục cửu phẩm, tâm thần chút yên, ngoài hít thở khí chút.”

 

“Trương đạo hữu quả thực là lợi hại, một thể vẽ một trăm hai mươi tấm, nhiều hơn mười tấm so với lúc Giang đạo hữu vẽ nhiều nhất.”

 

“Chẳng thấm tháp gì so với Mã đạo hữu ông , hôm qua ông mở năm lò Hồi Nguyên Đan, sản lượng đan thành trong một ngày đều vượt qua Giang đạo hữu .”

 

“Chẳng qua là hôm qua cảm giác tay hơn chút thôi, chuyện gì đáng để khoe khoang.”

 

Đi qua phòng vật tư, hai tán dóc vài câu với Lý quản sự.

 

Lý quản sự bỗng nhiên ngẩng đầu: “Giang đạo hữu, cô xuất quan ? Đây là tu vi tinh tiến ?”

 

Giang Nguyệt Bạch xách hai cái túi trữ vật tới đặt mặt Lý quản sự.

 

“Hôm qua xuất quan , nghĩ thầm thời gian qua đều sản lượng, nhận cung phụng mà lòng yên, hôm qua liền một luyện mười lò Hồi Xuân Đan, vẽ ba trăm tấm Hỏa Đạn Phù cửu phẩm, vội vàng mang tới cho ông đây.”

 

Trương đạo hữu: !!!

Mã đạo hữu: !!!

 

“Cái ... nhiều như ?” Lý quản sự trợn mắt há mồm.

 

Giang Nguyệt Bạch kéo khăn che mặt: “ thêm hai cái lò luyện đan nữa, hai cái cũ hôm qua đốt nứt , còn phù sa phù chỉ cũng dùng hết, sắp tới dự định luyện chế Phí Huyết Đan, vẽ Thú Hồn Phù, cần thêm ít thú hồn, càng nhiều càng . , cung phụng tháng đến lúc nhận ?”

 

Nếu để lấy linh thạch, nàng mới thèm đích chạy một chuyến.

 

lấy cho cô ngay đây, đợi một lát.”

 

Bát Cực Tông tuy danh tiếng nhưng đối xử với Giang Nguyệt Bạch cũng khá , cung phụng thú hồn và một yêu cầu nhỏ đều đáp ứng ngay lập tức.

 

Trong lúc chờ đợi, Giang Nguyệt Bạch thấy hai bên cạnh mặt còn giọt m.á.u, như tượng trừng mắt , liền chắp tay chào hỏi.

 

“Chào hai vị đạo hữu.”

 

“............” Chúng , chúng !

 

Lý quản sự nhanh ch.óng , hai tay dâng lên một cái túi trữ vật.

 

“Linh thạch, phù chỉ phù sa và lò đan đều ở bên trong, lò đan chỉ là loại thông thường thôi, thú hồn dạo khan hiếm, nhưng chúng đến bên bờ Bất Quy Hải , t.ử các tông đều đang càn quét yêu thú gần đây, đợi thú hồn nộp lên sẽ lập tức mang qua cho cô.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-281.html.]

Giang Nguyệt Bạch gật đầu: “ thể xuống thuyền hít thở khí chút ? Xem thử phong cảnh Bất Quy Hải thế nào?”

 

Lý quản sự lộ vẻ khó xử: “Cái đó... dạo bên ngoài thường t.ử Phật Tông ẩn nấp hoạt động, gặp là g.i.ế.c, bên ngoài thực sự là quá nguy hiểm , Giang đạo hữu vẫn nên ở thuyền thì an hơn.”

 

Giang Nguyệt Bạch hiểu , đây là định để nàng .

 

“Vậy boong tàu đầu thuyền hít thở khí chắc là chứ?”

 

“Được, cô tuyệt đối đừng chạy loạn đấy, màn chắn phòng hộ vẫn đang mở, cẩn thận thương nhầm.” Lý quản sự lên tiếng dặn dò, vẫn lo sợ Giang Nguyệt Bạch lẻn mất.

 

Dù nàng luôn miệng hứa hẹn sẽ cân nhắc gia nhập Bát Cực Tông, nhưng đến giờ vẫn câu trả lời chắc chắn, Lý quản sự lòng bồn chồn, Trưởng lão Võ Liệt thì thời gian để ý.

 

Cũng may bây giờ màn chắn phòng hộ của rồng thuyền đang mở, ngoài trong cũng .

 

Trên đường boong tàu đầu thuyền, Giang Nguyệt Bạch một nữa cảm nhận cảm giác khi thần hồn lớn mạnh.

 

Thần trí thanh thản tinh tường, linh thức nhạy bén, ngay cả khi nhắm mắt nàng cũng thể ‘’ thấy rõ ràng con nhện nhỏ trong góc cột gỗ bên cạnh đang nhả những sợi tơ mỏng hơn sợi tóc để dệt lưới.

 

Còn thể ‘’ thấy phía góc ngoặt, hai tu sĩ Luyện Khí đang trò chuyện, thái dương vết m.á.u lau sạch, và cả vết cháy sém ngọn tóc của họ.

 

Không chỉ là ‘’, thính giác và cảm giác cũng tăng lên gấp bội, rõ ràng màn chắn phòng hộ ngăn cách nhưng nàng vẫn thể thấy tiếng bão cát hoành hành, thấy thì thầm cửa.

 

“... Đội quân tiên phong của Liên minh Võ tông tiến Bất Quy Hải hôm qua và thất bại trở về, phía Phật Tông dường như cũng lập liên minh , phía hình như cao nhân chỉ điểm...”

 

“Bây giờ đại bộ đội của cả hai bên đều ép tới , Liên minh Võ tông cộng thêm Liên minh Thương hội hơn hai vạn , phía Phật Tông chỉ hơn một vạn, nhưng chiếm lợi thế địa hình của Bất Quy Hải, trận chiến cuối cùng cũng sẽ kết quả thế nào.”

 

“May mà chúng quản hậu cần...”

 

Giang Nguyệt Bạch tới cạnh lan can rồng thuyền, xuyên qua màn chắn phòng hộ biển cát mênh m.ô.n.g vô tận.

 

Chỉ một giọt nguyên tinh nhỏ xíu thôi mà khiến bộ thức hải của nàng mở rộng gấp đôi, hôm qua luyện đan và chế phù đến cực hạn, nàng phát hiện thần thức lượng quả thực nhiều hơn gấp đôi, ngay cả mầm non cỏ Vân Chi cũng to một vòng.

 

Hai chiếc lá mới mọc vẫn luyện thành hình bàn tay, cần tiếp tục tu luyện 《 Thiên Diệp Vạn Tượng Thủ 》.

 

Lúc nàng hề cảm giác thần hồn phiêu hốt, rời khỏi cơ thể bay , cho nên nàng vẫn thể tiếp tục nuốt nguyên tinh, ít nhất vẫn thể nuốt thêm một hai giọt nữa.

 

“Thần thức lượng tăng lên gấp đôi, uy lực thi pháp bằng thần thức chắc cũng thể tăng lên gấp đôi.”

 

Giang Nguyệt Bạch tựa lan can, qua kẻ , ai nấy đều bận rộn, phi kiếm truyền thư bay bay , từ tần suất đó thể thấy chiến sự phía đang căng thẳng.

 

Trên ba con rồng thuyền đều là nhân viên hậu cần của Bát Cực Tông, Phục Hổ Môn và Quy Nhất Phái, Lưu Sa Vực cũng chỉ ba tông môn võ đạo quy mô tương đối lớn, Nguyên Anh chân quân tọa trấn.

 

“Này,” Giang Nguyệt Bạch gọi giật một võ tu đang vội vã tới, “Chúng hiện đang ở bên nào của Bất Quy Hải, gần Tiểu Lạc Khâu là...”

 

Giang Nguyệt Bạch bỗng khựng , đôi mắt híp , phát hiện võ tu mặt nàng căng cứng, trạng thái bình thường.

 

Nàng kỹ , thấy ở thái dương của một chút vảy da bong tróc, liền hiểu ngay.

 

“Thôi hỏi nữa, dù cũng chẳng , thuyền đúng là ngột ngạt c.h.ế.t .”

 

Giang Nguyệt Bạch lẩm bẩm linh tinh, võ tu phía lẳng lặng buông thứ đang giấu trong tay áo , lẳng lặng rời .

 

Giang Nguyệt Bạch thản nhiên, xoay xoay cổ, tùy ý boong tàu để hoạt động gân cốt.

 

 

Loading...