Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 280

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:56:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, cô thì khác sống nổi, cho những luyện đan sư và chế phù sư khác giống như đang lười biếng .”

 

“Ta chứng, sư thúc nhà tuyệt đối lười biếng, chỉ là tỉ lệ thành phù đúng là bằng...”

 

“Đóng cửa cho , bớt tán dóc !”

 

Mấy tu sĩ Luyện Khí lắc đầu thở dài, ai về chỗ nấy giúp việc.

 

Chu Mộng , bưng khay giao nộp, cô theo bên cạnh Giang sư thúc hơn nửa tháng, vì Giang sư thúc mỗi ngày sản lượng kinh nên cô cũng hưởng sái ít phần thưởng.

 

Chu Mộng đối với vị Giang sư thúc nể phục sát đất, từng thấy tu sĩ nào nỗ lực và tự giác hơn cô .

 

Giang sư thúc cô thực sự nghỉ ngơi, mỗi ngày đều lò đan, khi lò đan cần đưa thần thức linh khí thì cô liền dọn bàn thấp chế phù.

 

coi việc chế phù như nghỉ ngơi, tay vẽ mỏi thì thể dùng tay trái vẽ, thỉnh thoảng hai tay cùng vẽ, thậm chí ném linh d.ư.ợ.c lò luyện đan vẽ, kỳ quan! Kỳ nhân!

 

Chu Mộng mang đan d.ư.ợ.c và phù lục đến phòng vật tư, Lý quản sự râu dê thấy cô thì hớn hở, đích từ bàn nhận lấy cái khay tay cô.

 

Sau khi kiểm tra đồ vật bên trong, Lý quản sự khép miệng.

 

“Chuyện gì mà vui thế?”

 

Võ Liệt, trưởng lão Kim Đan của Bát Cực Tông hiên ngang bước tới.

 

Chu Mộng vội vàng cúi đầu khom lưng, lui sang một bên.

 

Lý quản sự nghênh đón, vui vẻ : “Mỗi ngày đến lúc Giang đạo hữu nộp đan d.ư.ợ.c và phù lục là vui nhất, trưởng lão ngài xem, cô nhiều hơn hôm qua bảy viên Hồi Xuân Đan và mười tấm phù lục cửu phẩm, đáng tiếc cô chỉ một , nếu thêm vài chục như cô thì vật tư hậu cần của trận chiến chúng lo lắng.”

 

Võ Liệt gật đầu tán thưởng: “Chuyện của cô ít, so với cô thì cung phụng của mấy luyện đan sư và chế phù sư khác vẫn còn cho nhiều, Bát Cực Tông nhất định giữ , hỏi xem cô thích cái gì.”

 

Nghe , Lý quản sự ngượng ngùng : “Thực thứ Giang đạo hữu thích đặc biệt đơn giản, chính là linh thạch và thú hồn, đặc biệt là thú hồn, chẳng đang nghiên cứu cái trò mới mẻ gì mà mỗi ngày đều tiêu hao mấy chục luồng thú hồn.”

 

Võ Liệt nhướng mày: “Ồ? Cô mỗi ngày luyện đan chế phù mà vẫn còn thời gian nghiên cứu thứ mới ? Nỗ lực cầu tiến như hèn chi tuổi còn trẻ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, là luyện đan sư bát phẩm, chế phù sư bát phẩm, truyền lệnh của , tăng thêm một phần linh thạch cung phụng cho cô .”

 

“Thú hồn ... ngươi đích mang một vạn luồng qua đó, nhất định cho cô cái của Bát Cực Tông , nếu thể giữ cô , sẽ ghi cho ngươi một đại công. Ngoài , ngươi bảo cô nghỉ ngơi một chút, đừng liều mạng như , mỗi ngày cứ giữ lượng như hiện tại là , nếu những khác sẽ ý kiến đấy.”

 

Võ Liệt rời , Chu Mộng bên cạnh thực sự mở lời thế nào.

 

Giang sư thúc nãy với cô là thêm một cái lò luyện đan nữa, song lò cùng luyện...

 

Tĩnh thất khoang thuyền, Giang Nguyệt Bạch khách khí tiễn Lý quản sự phòng vật tư .

 

“Được, , nhất định, nhất định, cân nhắc, sẽ nghiêm túc cân nhắc.”

 

Lý quản sự bước qua ngưỡng cửa, cửa phòng Giang Nguyệt Bạch dùng sức đóng sầm , khiến mấy câu khách sáo trong miệng Lý quản sự đều dội ngược trở .

 

Cảm nhận những ánh mắt dòm ngó xung quanh, Lý quản sự sờ mũi: “ trẻ tuổi chăm chỉ, vội vàng về luyện đan như , , thật .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-280.html.]

Giang Nguyệt Bạch bố trí ba tầng trận pháp phòng hộ, cầm một vạn thú hồn Lý quản sự mang tới, nóng lòng bắt đầu đề luyện nguyên tinh.

 

Thời gian qua mỗi ngày chỉ luyện năm lò Hồi Xuân Đan, vẽ một trăm tấm phù lục cửu phẩm là thần thức của nàng cạn kiệt.

 

Cần uống Ngưng Thần Đan, mất một canh giờ để khôi phục, hoặc để Tiểu Lục nuốt năm mươi luồng thú hồn bậc thấp mới thể khôi phục .

 

Rõ ràng một ngày vẫn còn dài, linh khí lượng của nàng vẫn còn dồi dào, nhưng vì thần thức lượng đủ mà thể tiếp tục luyện đan chế phù.

 

Thần thức lượng, kìm hãm nàng bấy lâu nay!

 

“Trước đây còn cảm thấy thần thức lượng của kém, bây giờ chỗ nào cũng hao phí thần thức mới phát hiện thần thức lượng của thực sự .”

 

Giang Nguyệt Bạch lẩm bẩm, điều chỉnh trạng thái của .

 

Nào , lời của nàng nếu để những luyện đan sư và chế phù sư bên ngoài tu vi còn cao hơn nàng thấy thì chắc đều ngất .

 

Sự chênh lệch giữa họ và Giang Nguyệt Bạch chỉ là chênh lệch về tỉ lệ thành công luyện đan chế phù.

 

Linh khí lượng của Giang Nguyệt Bạch vượt xa họ gấp bốn năm , thần thức lượng cũng vượt xa gấp bốn năm , cho nên dù họ chuyên tâm một việc cũng thể vượt qua sản lượng của Giang Nguyệt Bạch.

 

Giang Nguyệt Bạch hạ quyết tâm chỉ so với chính của ngày hôm qua, khác mạnh yếu đều liên quan đến nàng.

 

Điều chỉnh thứ, Giang Nguyệt Bạch khoanh chân trong Tụ Linh Trận giữa tĩnh thất, mặc kệ bên ngoài bão cát hoành hành, khói lửa chiến tranh.

 

Nàng thi triển bí thuật bằng thủ quyết phức tạp, tập hợp một luồng hỏa diễm giữa trung, đó mở hồ lô đựng thú hồn , dẫn từng luồng thú hồn ném hỏa diễm để luyện hóa tạp chất, đề luyện nguyên tinh yếu ớt thể tồn tại trong đó.

 

Quá trình dài dằng dặc và tẻ nhạt, mấy trăm luồng thú hồn trôi qua mà ngay cả một tia nguyên tinh cũng xuất hiện.

 

Giang Nguyệt Bạch sớm quen với sự tẻ nhạt như , nàng thể lò đan mấy ngày liền, cũng thể vẽ phù từ sáng đến tối bàn, cầm d.a.o nhỏ thể liên tục khắc tám mươi tám tấm trận bàn bảng tu tiên phát điên.

 

Sự tẻ nhạt lúc nàng cảm thấy thú vị, bởi vì kết quả, sẽ mang một cảm giác kích thích như đang đ.á.n.h bạc.

 

Một ngàn luồng thú hồn, hai ngàn luồng thú hồn, ba ngàn luồng thú hồn...

 

Mặt trời lặn mặt trăng lên, mặt trăng lặn bình minh tới, Giang Nguyệt Bạch đề luyện suốt một đêm, mắt thấy thú hồn tiêu hao quá nửa, một sợi tơ vàng cực mảnh cực ngắn đột nhiên xuất hiện phía hỏa diễm.

 

Tinh thần Giang Nguyệt Bạch phấn chấn, nguyên tinh!

 

Mọi mệt mỏi tan biến như khói mây, Giang Nguyệt Bạch tập trung bộ tinh thần, ném thú hồn còn hỏa diễm từng luồng một.

 

Cứ như thêm một ngày nữa trôi qua, khi luồng thú hồn cuối cùng hỏa diễm thiêu rụi , mặt Giang Nguyệt Bạch lơ lửng một giọt chất lỏng nguyên tinh vàng rực rỡ to bằng hạt gạo.

 

Chỉ một giọt nhỏ xíu thôi mà tiêu hao hơn một vạn thú hồn mới đề luyện , khó quá mất!

 

Trong nguyên tinh chứa đựng sức mạnh và linh tính to lớn, xao động giữa trung, tỏa thở hung lệ thuộc về yêu thú, dường như cam tâm thần phục, cam tâm thôn phệ.

 

“Bản cô nương một hỏa sát, ngươi dám so độ hung với ? Lại đây nguyên tinh bảo bối, nhớ ngươi c.h.ế.t !”

 

 

Loading...