Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 254
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:52:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy chúng qua đó?" Giang Nguyệt Bạch hỏi.
"Đợi tới đón."
Mặc Bách Xuân lấy một con chim gỗ thả bay.
Giang Nguyệt Bạch nghi hoặc: "Ngài quen Tiết Lục Chỉ ?"
"Không tính là quen, thứ trong tay ông hứng thú, định sẽ trực tiếp để chúng ." Mặc Bách Xuân khẳng định .
Giang Nguyệt Bạch càng thêm nghi hoặc: "Nếu như , ngài tự tới ? Cần gì cùng?"
Mặc Bách Xuân nàng một cái: "Nhận tiền của thì giúp việc, bớt hỏi những chuyện nên hỏi ."
Giang Nguyệt Bạch rõ gì đó , để bảo đảm, nàng xòe tay với Mặc Bách Xuân.
"Vậy ngài đưa thù lao cho , hứa sẽ hỏi thêm lời nào nữa."
Mặc Bách Xuân bật : "Được, cho ngươi thì cho ngươi, tin ngươi cũng loại tiểu hỗn đản cầm đồ chạy."
Mặc Bách Xuân lập tức đem Kiếm Tiêu con rối, ngọc giản 《Khống Ti Thuật》 và một nghìn trung phẩm linh thạch tất cả đều giao cho Giang Nguyệt Bạch.
Thù lao đến tay, Giang Nguyệt Bạch xoay xoay vòng tay, lòng yên tâm hơn phân nửa, ngoan ngoãn sang một bên.
Không lâu , Giang Nguyệt Bạch thấy sâu trong Bách Độc Mê Đàm xuất hiện một bóng đen, là một nam đồng bảy tám tuổi, một lá sen lớn từ từ bay tới.
Đến gần, nam đồng nhảy xuống khỏi lá sen, quầng thâm mắt và đôi môi tím tái, sắc mặt trắng bệch chút huyết sắc, quần áo cũ nát chân trần, trông giống như một x.á.c c.h.ế.t.
Giang Nguyệt Bạch chân mày nhíu, cảm nhận sinh khí của sống nam đồng, chứng tỏ c.h.ế.t.
Nam đồng tiên sâu Giang Nguyệt Bạch, đó mới sang Mặc Bách Xuân, chắp tay : "Mặc , gia sư lời mời, xin theo ."
Mặc Bách Xuân gật đầu với Giang Nguyệt Bạch, hai theo nam đồng lên lá sen xếp bằng, xuyên qua Bách Độc Mê Đàm, tiến một thung lũng.
Mây đen che trăng, trong thung lũng một mảnh u ám, nơi lọt tầm mắt là bùn đen thối rữa và những đầm bùn đang sủi bọt khí, trong khí tràn ngập mùi hăng nồng nặc, cây cối xung quanh vặn vẹo, hoa cỏ quái dị, giống như âm tào địa phủ.
Một tòa lầu hai tầng xây dựng dựa cây khô vạn năm sừng sững sâu trong thung lũng, tường ngoài phủ đầy dây leo khô héo, âm khí âm sâm.
Giang Nguyệt Bạch bên cạnh Mặc Bách Xuân, nhịn nhỏ giọng hỏi: "Ngài chắc chắn nơi ở là y sư cứu , chứ đồ tể g.i.ế.c chứ?"
Mặc Bách Xuân đáp: "Tiết Lục Chỉ là độc y, tự nhiên giống với y tu thông thường."
Đi đến bên ngoài tòa lầu hai tầng, Giang Nguyệt Bạch đột nhiên da đầu căng thẳng, cảm giác một ánh mắt thiện chí chằm chằm, nàng thầm nắm đ.ấ.m trong nhà, bình phong ngăn cách, chỉ thấy một bóng dáng gầy guộc.
Ánh mắt nhanh ch.óng dời , Giang Nguyệt Bạch về phía Mặc Bách Xuân.
Mặc Bách Xuân chân mày nhíu, chằm chằm bên trong, dường như đang dùng thần thức truyền âm với bên trong.
Mười mấy thở , giọng khàn khàn từ bên trong truyền : "Mộc Thông, dẫn vị khách xuống nghỉ ngơi."
Nghe , Giang Nguyệt Bạch vội vàng : "Mặc tiền bối, nhiệm vụ của coi như thành , là một bước đây."
Chưa đợi Mặc Bách Xuân gì, Tiết Lục Chỉ giận giọng : "Vị tiểu hữu ngay cả một chén nóng tiếp khách cũng chịu để dùng ? Thật là quá nể mặt ?"
Uy áp Kim Đan chân nhân kèm theo một luồng dị hương ập tới, Giang Nguyệt Bạch tâm thần chấn động đang định dốc lực chống đỡ, Mặc Bách Xuân đột nhiên tay, một phát bóp lấy gáy nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-254.html.]
Cảm giác kim thép đ.â.m thịt truyền tới, Giang Nguyệt Bạch kinh hãi mở mắt, c.h.ế.t trân chằm chằm Mặc Bách Xuân, thấy môi bà mấp máy nhanh ch.óng, đó rơi hôn mê.
Mặc Bách Xuân đỡ lấy Giang Nguyệt Bạch đang hôn mê, lau lớp ngụy trang mặt nàng, để lộ chân dung của nàng cho Tiết Lục Chỉ bên trong thấy.
"Lục Chỉ lão quái ngươi cho rõ, cô nương trẻ tuổi xinh , còn là t.ử nội môn của đại tông môn, tư chất cực , trả tiền khám cho ngươi chắc là đủ chứ?"
Tiết Lục Chỉ trong phòng rõ dung mạo Giang Nguyệt Bạch, ánh mắt chấn động, đột ngột : "Cái trái thú vị , Mặc chân nhân đưa tới lão phu hài lòng, Mộc Thông, đưa đến sơn động, nhớ cho uống thêm hai liều Nhuyễn Tiên Tán."
"Vâng."
Mộc Thông nhanh nhẹn đẩy lá sen tới, để Mặc Bách Xuân đặt lên, dẫn Giang Nguyệt Bạch nhanh ch.óng rời .
"Mặc chân nhân mời trong, lão phu sẽ chẩn trị cho ngươi ngay."
Mặc Bách Xuân liếc Giang Nguyệt Bạch một cái, bước chân phòng.
Mộc Thông dẫn Giang Nguyệt Bạch thẳng tới sơn động sâu nhất trong thung lũng, bên trong ngừng truyền tiếng nữ nhân lóc và tiếng trẻ con oa oa.
Mộc Thông đến đây liền căng thẳng, tìm một động huyệt trống đặt Giang Nguyệt Bạch xuống, run rẩy lấy từ trong n.g.ự.c hai gói t.h.u.ố.c bột.
"Xin , nếu lời sư phụ, sẽ c.h.ế.t, xin , thật sự xin ."
Ngậm nước mắt và sợ hãi lẩm bẩm xong, Mộc Thông run rẩy đưa t.h.u.ố.c bột tới bên miệng Giang Nguyệt Bạch.
Ầm!
"A!"
Một luồng hỏa xà từ giữa lông mày Giang Nguyệt Bạch vọt , dọa Mộc Thông ngã xuống đất, thấy chiếc đèn l.ồ.ng đỏ rực treo bên cạnh Giang Nguyệt Bạch, lửa cháy bừng bừng, giận dữ hầm hầm.
Giang Nguyệt Bạch vốn hôn mê nay mở mắt , nhấn gáy từ từ dậy, trong đôi mắt rũ xuống sát cơ ẩn hiện.
Chương 173 Trở mặt (Nguyệt phiếu 500 gia canh)
Mộc Thông dậy chạy, Tiểu Lục xông đến cửa động chặn đường , chẳng qua mới là Luyện Khí trung kỳ, căn bản thể chống địa sát hỏa Tiểu Lục.
Giang Nguyệt Bạch vặn vặn cái cổ tê rần, chất độc thông thường cơ thể, địa sát hỏa đốt một cái là thể hóa giải, kim thép tay Mặc Bách Xuân chứa độc tố tê liệt, lượng độc lớn.
Định là tính toán để nàng hôn mê một lát là thể tỉnh , thực tế là nàng chỉ cần thương nặng đến mức thực sự thể tỉnh , bất cứ lúc nào Tiểu Lục cũng thể từ trong thức hải đ.á.n.h thức nàng.
Dù cho Mặc Bách Xuân chừa đường lui, nhưng việc Mặc Bách Xuân đem nàng bán cho Tiết Lục Chỉ tiền khám như cũng là quá đáng !
Trước đó nàng còn vui mừng vì nhận ít thù lao, hóa là đang đếm tiền bán của chính !
Mộc Thông co rùm bên vách núi, run giọng : "Ngươi ngươi... ngươi g.i.ế.c cũng chạy thoát ."
Oa ~~ oa ~~
Tiếng trẻ con liên tục truyền từ bên ngoài , ồn ào và cũng nhiều.
"Tiểu Lục."
Giang Nguyệt Bạch để Tiểu Lục tạm thời lùi , với Mộc Thông: "Ta hỏi, ngươi thành thật trả lời, thể khó ngươi, nhưng nếu ngươi dám lừa , đảm bảo ngươi sẽ c.h.ế.t đau đớn!"