Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 240

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:52:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đa tạ phu t.ử chỉ điểm, đến đáp tạ , khiến con hưởng lợi nhiều."

 

Tu sĩ thường coi thường phàm nhân, rằng phàm gian cũng những bậc đại trí tuệ, giống như Thái thượng trưởng lão , thế gian nơi nơi đều là đạo, nàng nên bỏ sự cao cao tại thượng của tu sĩ, hư tâm thỉnh giáo.

 

Quay về, mua thêm vài cuốn sách thánh hiền phàm gian mà .

 

Thuê xe ngựa ở cổng thành, Thẩm Tĩnh Hảo mất thời gian của Giang Nguyệt Bạch, mở lời từ biệt.

 

Giang Nguyệt Bạch đưa con d.a.o găm gỗ sét đ.á.n.h cho nàng, "Nghe gần đây trong địa giới quận Lâm An thái bình, thứ phu t.ử thu kỹ bên , thể bảo bình an, ngoài đây một phong thư, phiền phu t.ử giao cho chủ trì đạo quán ngoài thành."

 

Đạo quán các nơi đều tu sĩ của tông môn tu tiên lân cận trấn giữ, nàng tìm một đến hỏi một chút về chuyện trẻ em mất tích ở quận Lâm An.

 

Trong thư dùng chữ Vân Triện của đạo môn, phàm nhân xem hiểu.

 

Thẩm Tĩnh Hảo cất kỹ con d.a.o găm gỗ sét đ.á.n.h và phong thư, liếc tên phu xe phía , thấp giọng : "Chuyện mất tích từng tên tiểu tư canh giữ nhắc tới, nghi ngờ liên quan đến Lâm phủ, dù nửa năm qua, chỉ của Lâm phủ là bình an vô sự."

 

"Hơn nữa Lâm phủ vẫn luôn truyền tai rằng, tổ thượng nhập tiên môn, tiểu thư Lâm gia mất tích lý do đó chính là lão tổ tiên môn đón . Kể từ đó, Lâm gia lão gia liền như ma nhập, khắp nơi cầu tiên hỏi đạo. Chỉ là ngại vì Lâm gia trong triều, cho nên nha môn địa phương dám Lâm gia điều tra cho rõ ngọn ngành."

 

Giang Nguyệt Bạch gì thêm.

 

Thẩm Tĩnh Hảo chắp tay bái biệt, "Hôm nay đa tạ cứu giúp, chỉ mong đời thể tái ngộ với quân, nhất định ở kinh thành Vân Quốc, cùng quân đối nguyệt cộng ẩm."

 

Đứng dậy, Thẩm Tĩnh Hảo sâu Giang Nguyệt Bạch, đáy mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

 

"Ta , chính là tiên nhân."

 

Nói xong, Thẩm Tĩnh Hảo nghĩa vô phản cố bước lên xe ngựa, tìm con đường của chính .

 

Chương 162 Trở Lâm phủ

Mặt trời lặn núi, hoàng hôn mờ mịt.

 

Phiên chợ xôn xao ban ngày trở nên tĩnh lặng, hàng rong bắt đầu thu dọn bàn ghế, một tên ăn mày chạy đôn chạy đáo khắp nơi xin ăn.

 

Giang Nguyệt Bạch thấy bọn họ, liền nhớ tới chính khi đó, mỗi ngày đều trông mong lúc phiên chợ dọn hàng, một vài chủ sạp bụng sẽ đem những thức ăn bán hết bố thí cho nàng.

 

Đương nhiên, tiền đề là nàng thêm vài câu dễ .

 

Giang Nguyệt Bạch bên cạnh một lát, phát hiện ăn mày trong thành Vĩnh An là những già nua, giống , còn một cô nhi nhỏ tuổi.

 

"Tiểu thư hảo tâm, ơn phước cho vài đồng ."

 

Lão ăn mày bẩn thỉu giơ cái bát sứ sứt mẻ đến mặt, Giang Nguyệt Bạch trong túi tiền, đầu bỏ .

 

Chạy xa ngoảnh , phát hiện lão ăn mày vẫn đang chằm chằm nàng, sắc mặt bối rối, chui con hẻm bên cạnh.

 

Lão ăn mày đó trông cũng khá khỏe mạnh lành lặn, tại nhất định ăn xin khắp nơi nhỉ?

 

Giang Nguyệt Bạch tùy ý trong thành một chút, thăm hỏi một phen, vật đổi dời, những tên ăn mày từng bắt nạt nàng sớm là c.h.ế.t nơi khác.

 

Còn Túy Tiên lâu nguyên bản, vì đắc tội quý nhân mà niêm phong, bà chủ và đám nô bộc trong lâu đều đ.á.n.h c.h.ế.t, lúc đó chấn động thành.

 

Mối thù cách nào báo , Giang Nguyệt Bạch đành đến Lâm phủ đang hưng thịnh suy để một chuyến.

 

Đêm đông lạnh lẽo, mặt trăng trái đặc biệt sáng tỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-240.html.]

Giang Nguyệt Bạch mái nhà phật đường của Lâm phủ lão phu nhân, cầm những món điểm tâm tinh tế thuận tay lấy từ nhà bếp nhỏ của lão phu nhân, xem các phu nhân trong phủ hối hả, ôm lò sưởi tay đến hầu hạ lão phu nhân lúc đau ốm.

 

Trước mặt một kiểu, lưng một kiểu, tranh quyền đoạt lợi, ngươi c.h.ế.t sống.

 

Ngay , Giang Nguyệt Bạch tận tai thấy, Tam phòng phu nhân vì Nhị phòng tiểu mặc y phục cùng màu với nàng, dung nhan kiều diễm hơn nàng một chút, liền mệnh hạ nhân cho thêm chút "gia vị" bát canh của vị tiểu đó.

 

Rõ ràng địa vị nữ t.ử Vân Quốc cao hơn nhiều so với những nơi khác, nhưng vẫn sẵn lòng dùng những thủ đoạn thâm độc hại ở chốn hậu trạch.

 

Mà vị Tam phu nhân chính là đẻ của Lâm Tuế Vãn.

 

"Tam phu nhân, lão gia đêm nay ông về."

 

"Lại về? Ông mấy tháng về ? Sao c.h.ế.t quách ở bên ngoài , cũng xem bao nhiêu tuổi , còn mơ tưởng thành tiên!"

 

Giang Nguyệt Bạch ăn uống xem kịch, cho đến đêm khuya, các viện trong Lâm phủ đều an giấc, một bóng đen xuất hiện ánh trăng, từ mái nhà xa xa nhảy lên hạ xuống tiến gần.

 

Đến mặt, tới thành khẩn sợ hãi chắp tay bái Giang Nguyệt Bạch.

 

"Bần đạo Thái Nhân, bái kiến sư thúc."

 

Thái Nhân vai u thịt bắp mặt vuông chữ điền, mặc đạo bào xanh, trông vẻ đầy chính khí, tu vi Luyện Khí tầng sáu.

 

"Ngươi cũng là t.ử Thiên Diễn tông?" Giang Nguyệt Bạch hỏi.

 

Thái Nhân gật đầu, lấy lệnh bài của cho Giang Nguyệt Bạch xem một cái.

 

"Thanh Châu giữa Triều Thiên vực và Phụng Tiên vực, một nửa thuộc Bách Dương tông quản, một nửa thuộc Thiên Diễn tông, quận Lâm An là phạm vi quản hạt của Thiên Diễn tông."

 

Giang Nguyệt Bạch xác định lệnh bài sai, liền đem lệnh bài t.ử truyền của đưa cho Thái Nhân xem.

 

Thái Nhân khi xem xong đồng t.ử co rụt , chấn kinh vì Giang Nguyệt Bạch tuổi còn nhỏ như Trúc Cơ, t.ử truyền, nhất thời lộ vài phần thần sắc chột .

 

"Ta hỏi ngươi, trẻ em thiếu nữ quận Lâm An mất tích thường xuyên nửa năm nay, rốt cuộc là chuyện gì?"

 

Thái Nhân da đầu tê rần, thầm nghĩ Giang Nguyệt Bạch đặc biệt hẹn gặp ở mái nhà phật đường lão phu nhân Lâm phủ, lẽ nào là vị phía Lâm phủ ...

 

Giang Nguyệt Bạch liếc mắt một cái liền tâm tư của , "Ngươi mấy năm về tông ?"

 

"Bẩm sư thúc, năm năm ."

 

"Trách ngươi , một vị trưởng lão họ Lâm nào đó của Thiên Diễn tông, tu luyện tà đạo pháp môn, Hình Pháp đường xử lý ."

 

Lời dứt, Thái Nhân bịch một tiếng quỳ xuống, "Xin sư thúc minh giám, chuyện Lâm trưởng lão tu tà pháp thật sự , chỉ là chịu sự uy h.i.ế.p của ông , ông trông nom tộc nhân Lâm thị mà thôi."

 

Giang Nguyệt Bạch bảo dậy, lấy từ trong hộp thức ăn bên cạnh một miếng bánh ngọt chậm rãi ăn.

 

Vừa Lâm phủ Đại phu nhân giáo huấn quản gia phạm cũng là như thế , lời nào, chỉ uống , khiến sợ đến mức run rẩy hồi lâu.

 

Lúc Thái Nhân cũng , sắc mặt trắng bệch.

 

Giang Nguyệt Bạch ăn xong mới , "Bây giờ, hãy cho chuyện từ đầu đến cuối."

 

Thái Nhân vội vàng thật, "Bẩm sư thúc, chuyện cũng vẫn luôn điều tra, nhưng điều tra đến cuối cùng manh mối luôn đứt đoạn. Còn nữa là... tin đồn mất tích bên ngoài thực bảo của nha môn tung ."

 

 

Loading...