Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 238
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:52:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến hẻm Hoa Hòe, Giang Nguyệt Bạch gọi một phụ nữ chợ về, thăm dò chỗ ở của Thẩm Tĩnh Hảo.
Lúc ở Lâm phủ, chỉ vị nữ phu t.ử tổ thượng từng tú tài, là một cô nhi, giữa các gia đình giàu ở thành Vĩnh An, khai m.ô.n.g dạy chữ cho nữ quyến trong nhà họ.
Ngoài , nàng cũng nhớ nữ phu t.ử từng , chí hướng cả đời của nàng là đến kinh thành Vân Quốc, thi cử nhập sĩ, trở thành nữ quan triều đình.
Cho nên Giang Nguyệt Bạch là hy vọng nàng còn ở đây nữa.
"Ngươi là gì của Thẩm Tĩnh Hảo? Thăm dò cái loại hàng thối tha thủ phụ đạo đó gì?"
Người đàn bà trung niên mặt đầy vẻ khắc nghiệt, sắc mặt Giang Nguyệt Bạch lập tức sa sầm xuống.
"Nàng xảy chuyện gì ?"
Người đàn bà trung niên xách giỏ rau, Giang Nguyệt Bạch hỏi thì nảy sinh hứng thú, vội mở cửa về nhà, kể lể với nàng.
"Cái loại hàng thối tha đó gả Lâm thị mới nửa năm, đàn ông bệnh c.h.ế.t, nàng giữ lễ, đầu liền cấu kết với một tên tú tài nghèo ngang qua, bỏ trốn với . Người của Lâm thị phát hiện, đem nàng dìm l.ồ.ng heo là đối với nàng ."
"Bây giờ thì khóa nàng ở trong căn nhà cũ đằng kìa, thủ phụ đạo, đáng đời cái loại kết cục đó, mà là nàng, đương trường liền đ.á.n.h c.h.ế.t nàng."
"Cái đồ rùa già thối tha nhà mụ bớt thả rắm ch.ó !"
Phía đối diện đột nhiên tiếng quát, một phụ nữ ăn mặc sặc sỡ đá cửa .
"Đàn ông c.h.ế.t , tại cải giá mà cứ giữ lễ chứ? Vân Quốc chúng cái quy định đó, các chính là bắt nạt Tĩnh Hảo nương t.ử chữ thủ lễ."
"Ngươi cũng cùng một giuộc với nàng, đàn ông c.h.ế.t liền bậy, thật là xúi quẩy."
"Bà già xé nát cái mồm nhà mụ!!"
Hai đột nhiên đ.á.n.h , cào mặt giật tóc, trận thế như những mụ đàn bà chanh chua đ.á.n.h khiến Giang Nguyệt Bạch liên tục lùi bước.
"G.i.ế.c , Vương quả phụ g.i.ế.c , ái chà!"
"Xì! Sau cho bà già thắt c.h.ặ.t cái da mặt một chút, còn dám lưng khua môi múa mép, lão nương đ.á.n.h luôn cả đàn ông lẫn con trai nhà mụ! Ngươi cái gì mà , còn mau cút!"
Giang Nguyệt Bạch phụ nữ sặc sỡ quát một tiếng, rùng một cái, đầu nhanh sâu trong hẻm.
Cái khí thế , Trúc Cơ tiên nhân cũng sợ nha!
Đi bao xa, Giang Nguyệt Bạch thấy một căn nhà nát bấy, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, cô độc sâu trong hẻm, cửa còn hai tên tiểu tư ôm gậy dài, khoanh tay tán gẫu.
"Để nhé, Tĩnh Hảo nương t.ử cũng đáng thương, tài hoa ở thành Vĩnh An ai bì kịp, phu t.ử trong tư thục đều tranh luận nàng, Hữu tướng trong triều ngang qua thành Vĩnh An chúng , còn từng khen ngợi nàng."
"Xấu chính là ở cái câu khen ngợi , khiến nàng vang danh Thanh Châu, lão phu nhân nhà nhờ tấu lên , lập cho nàng tấm bia tiết hạnh. Con bạn bên chỗ Tam thiếu gia, với triều vẫn luôn phế bỏ chế độ nữ t.ử nhập triều quan, cái lúc mấu chốt , ý chỉ lập bia tiết hạnh dễ hạ xuống."
" lúc đầu nàng gả Lâm gia cũng là ép buộc... hử? Ông thấy một bóng lướt qua ?"
Giang Nguyệt Bạch lặng lẽ leo lên mái nhà, thấy trong viện giống bên ngoài, khắp nơi đều ngăn nắp trật tự, sợi bụi nhiễm.
Trong lư hương khói xanh lượn lờ, thiếu phụ mặc áo trắng xõa tóc tĩnh lặng bên cửa sổ, tay bưng một cuốn sách, chân mày hiền hòa, lặng lẽ .
"Phu t.ử, còn nhớ con ?"
Thẩm Tĩnh Hảo tiếng ngẩng đầu, thấy thiếu nữ trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện mặt, thần tình kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-238.html.]
Giang Nguyệt Bạch xóa dấu vết dịch dung mặt, lộ dung nhan vốn , Thẩm Tĩnh Hảo chằm chằm nàng hồi lâu, khẽ lắc đầu.
Giang Nguyệt Bạch cũng Thẩm Tĩnh Hảo một lát, năm đó đầu gặp ở Lâm phủ, Thẩm Tĩnh Hảo mới mười sáu tuổi, giờ hai mươi lăm, thoát ly vẻ non nớt, càng thêm thành thục.
Lúc đó nếu chính sách đối với nữ t.ử của Vân Quốc cởi mở, nàng là một thiếu nữ gả, cũng thể sự giới thiệu của quen mà Lâm phủ dạy học.
Giang Nguyệt Bạch : "Thiên thanh giang nguyệt bạch, tâm tĩnh hải âu tri, câu thơ chắc vẫn còn nhớ chứ?"
Hai mắt Thẩm Tĩnh Hảo bỗng mở to, há miệng phát âm thanh khàn đặc, cơ thể run rẩy dậy.
Giang Nguyệt Bạch cũng kinh ngạc: "Cổ họng của ? Chẳng lẽ là... bọn họ đ.á.n.h t.h.u.ố.c độc khiến câm?"
Thẩm Tĩnh Hảo từ bàn xông đến mặt Giang Nguyệt Bạch, nắm lấy hai tay Giang Nguyệt Bạch kỹ nàng, vì trong mắt đong đầy nước mắt, chứa đựng sự áy náy.
Nàng hoảng loạn đến bên bàn , bóp bóp đôi bàn tay run rẩy ngừng, cầm b.út chữ.
Chữ Trâm Hoa tiểu khải, vẫn đẽ như xưa.
[Ta cứ ngỡ còn nữa, ngày đó thoát...]
Chữ xong, Giang Nguyệt Bạch ngắt lời Thẩm Tĩnh Hảo, hai ngón tay ấn cổ họng nàng cảm nhận kỹ một chút.
Sau đó lấy một viên Giải Độc đan bậc thấp nhất, ngắt xuống một miếng nhỏ hơn hạt vừng, cho chén hòa tan.
"Uống nó , chắc là thể chuyện ."
Thẩm Tĩnh Hảo ngỡ ngàng, đối diện với ánh mắt kiên định của Giang Nguyệt Bạch, nàng đón lấy chén , lấy tay áo che mặt từ từ uống cạn.
Nước xuống bụng, d.ư.ợ.c lực tan , hai mắt Thẩm Tĩnh Hảo càng lúc càng mở to.
"Ta..."
Chỉ một chữ, một chút âm thanh yếu ớt, liền khiến Thẩm Tĩnh Hảo dám tin bịt miệng , nước mắt chảy dài.
"Ta... thể chuyện ... Ta thật sự thể chuyện ..."
Cùng lúc đó, ánh mắt Thẩm Tĩnh Hảo Giang Nguyệt Bạch thêm một sự kính sợ như thần minh, chất độc của nàng hơn một năm, Vương nương t.ử vẫn luôn âm thầm tìm thầy tìm t.h.u.ố.c cho nàng, đều giải .
một chút t.h.u.ố.c nhỏ hơn hạt vừng của Giang Nguyệt Bạch liền khiến nàng mở miệng chuyện, cơ thể cũng theo đó mà nhẹ nhàng thoải mái, tay chân phát nhiệt, cảm giác bệnh căn nhiều năm tan thành mây khói.
Bản lĩnh thông thiên , thể là bình thường.
"Muội lẽ nào là... tiên nhân?"
Chương 161 Đối thiên
Giang Nguyệt Bạch : "Con năm đó là tự trốn khỏi Túy Tiên lâu, chạy trong núi gặp một vị nữ... nữ hiệp ngang qua cứu con, đó bái nhập môn phái của bà , học chút bản lĩnh, là ngoài du lịch, nên về thăm một chút."
Thẩm Tĩnh Hảo trong lòng nghi ngờ, nhưng hỏi nhiều, chỉ gật đầu mời Giang Nguyệt Bạch sảnh xuống, tự tay rót cho nàng một chén , hai tay dâng lên.
"Thẩm thị Tĩnh Hảo bái tạ ơn cứu mạng."
Giang Nguyệt Bạch dậy đỡ lấy tay nàng: "Tiện tay mà thôi, đáng nhắc tới."