Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 237
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:52:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên cạnh, bé gái mặc áo bông hoa giẫm lên ghế trúc đang cố gắng ngửa đầu kiểng chân, giơ cây sào đ.á.n.h những quả hồng ở chỗ cao hơn xuống.
Ngặt nỗi nàng thật sự quá lùn, căn bản với tới mấy quả hồng chim ch.óc mổ qua đó.
Giang Nguyệt Bạch hiểu ý mỉm , phẩy tay quét lên một trận gió, cây hồng rung chuyển, những quả hồng đầy cây lạch bạch rụng xuống.
"Ái chà!"
Bé gái sợ tới mức ngã nhào trong tuyết, đầy đầu đầy mặt đều là tuyết, bé trai vụng về vểnh m.ô.n.g nhặt hồng.
"A tỷ giỏi quá, đ.á.n.h hạ nhiều hồng như ."
Bé gái bò dậy nhổ bỏ tuyết trong miệng, "Đi lấy mấy quả đưa cho nương ."
Bé trai gật đầu mạnh cái, ôm hồng nhà.
Giang Nguyệt Bạch nhớ tới chính hồi nhỏ, vốn là một tính cách bá đạo ích kỷ, gì ngon đều là nhét đầy bụng , đồ trong tay cũng cướp.
Bởi vì nương với nàng rằng, thế đạo công bằng với nữ nhi, nàng vạn sự lo cho , đừng trông mong khác.
"Tỷ là ai?"
Giọng trẻ con lảnh lót truyền đến, Giang Nguyệt Bạch từ trong ký ức bừng tỉnh, cách hàng rào, thấy bé gái bên trong đang tò mò nàng, đôi mắt đặc biệt sáng ngời trong trẻo, nhiễm nửa phần tạp chất.
"Muội thể thấy ?"
Bé gái cau mày, "Muội cũng tiểu mù, tại thấy tỷ?"
Giang Nguyệt Bạch giảo hoạt , "Bởi vì là tiên nữ mà."
Lời dứt, bé gái đột nhiên đại kinh, lùi đôm đốp.
"Tỷ là yêu quái dạo bắt trẻ con! Nương , yêu quái là giỏi lừa nhất! Nương! Nương! Yêu quái tới, yêu quái tới ——"
Bé gái kinh hoảng thất thố chạy nhà, đợi nàng dẫn phụ nữ cầm d.a.o phay , bên ngoài còn tung tích Giang Nguyệt Bạch.
"Lấy yêu quái gì chứ? Cái đồ con khỉ , ba bữa thấy ma thì là thấy yêu quái."
"Thật mà, yêu quái đó trông lắm, giống hệt tiên nữ tranh ."
"Đi , đừng bậy bạ."
Giang Nguyệt Bạch thẳng qua thôn, hướng về phía rừng cây thôn, đường trái nhiều đứa trẻ nhắc tới yêu quái bắt trẻ con gì đó.
Nàng dùng Thiên Nhãn thuật quét xung quanh, chẳng hề thấy nửa phần khí tà ác, trong lòng thầm nghĩ lẽ là các bà hù dọa trẻ con, bắt chúng lời.
Trên sườn núi sâu trong rừng cây là nghĩa địa của Giang gia thôn, lúc Giang Nguyệt Bạch đến, phát hiện một tấm bia mới dựng lên trong những năm gần đây.
Trên bia chi chít là tên , là những dân làng Giang gia thôn c.h.ế.t đường chạy nạn năm đó.
Tên lập bia, Giang Nguyệt Bạch chút ấn tượng, dường như là con trai thứ ba của nhà thôn trưởng.
Giang Nguyệt Bạch bước lên phía , gạt bỏ tuyết bia, đầu ngón tay lướt qua tên của cha nương và .
"Cha nương, a , con về , con hiện giờ bước lên tiên lộ, sống , những bạn cùng chí hướng, sư trưởng quan tâm thương yêu con, con một chút cũng cô đơn, nếu các suối vàng linh, xin hãy yên tâm, đầu t.h.a.i nhé."
Gió mát thổi qua, lướt qua gương mặt Giang Nguyệt Bạch, một trận tuyết càng lúc càng lớn, lả tả như tiền giấy ngập trời.
Giang Nguyệt Bạch tuân theo tập tục phàm gian, đốt một ít nến vàng thỏi mua đường bia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-237.html.]
Làm xong những việc , tâm cảnh nàng khôi phục thái bình tĩnh ninh, chuẩn , dừng bước.
Nàng nhớ tới bé gái trong ngôi nhà cũ của , nhớ tới Ngũ Vị sơn nhân từng , phàm nhân cầu tiên, khổ vì cửa.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyệt Bạch lấy một con d.a.o khắc, đem "Dẫn Khí quyết" sơ đẳng đơn giản nhất của giới tu chân chạm khắc lên tấm bia đá, dùng linh khí ẩn .
Làm xong những việc , bầu trời thấp thoáng tiếng sấm vang, Giang Nguyệt Bạch cảm thấy đạo đài một trận siết c.h.ặ.t.
Giang Nguyệt Bạch cũng khi Trúc Cơ mới dần dần hiểu , sức mạnh của tu sĩ càng mạnh mẽ, loạn quy tắc phàm gian, thiên khiển gánh chịu càng khủng khiếp, lúc chút ảnh hưởng đối với nàng đáng kể.
Giang Nguyệt Bạch lầm bầm với trời, "Ta cũng đồ thành sát bừa bãi, ông cũng thể đ.á.n.h c.h.ế.t chứ?"
Ầm đoàng!
Sấm mùa đông, Giang Nguyệt Bạch rùng một cái, vội vàng quăng Phi Hạch chu chạy xa, lao nhanh về phía thành Vĩnh An.
Đối với thành Vĩnh An, nàng còn ba việc .
Ăn sạch thành, đáp tạ nữ phu t.ử dạy nàng chữ, tìm những kẻ từng khinh nàng nhục nàng năm xưa, chuyện t.ử tế một chút.
Chương 160 Tiên nhân thủ đoạn
Thành Vĩnh An, tuyết trời tạnh, đúng phiên chợ tháng Chạp, đèn l.ồ.ng câu đối, pháo hoa pháo nổ, khắp nơi đều là niềm vui mừng năm mới sắp đến.
"Kẹo hồ lô đây~ kẹo hồ lô ngon đây~"
"Chủ quán, cho bát hoành thánh."
"Nhìn qua xem một chút, n.g.ự.c đập tảng đá lớn, tiền thì ủng hộ tiền bạc, tiền thì ủng hộ tình cảm."
"Cha nó ơi, lát nữa về mua cho bọn trẻ mấy miếng kẹo mạch nha nhé."
Thành Vĩnh An xe ngựa , hàng rong rao bán, xửng hấp bên lề đường mở , bánh bao bốc nóng hổi.
Người mặc áo vải thô đ.á.n.h xe lừa chợ, công t.ử tiểu thư mặc hoa quý thò đầu từ xe ngựa.
Giang Nguyệt Bạch ăn mặc như một giang hồ hiệp khách, áo xanh vải thô, vẽ lông mày đậm mắt to, diện mạo bình thường.
Trong túi thẹn thùng bạc, vặn thấy chỗ sạp bánh bao đông đúc phía , trong tay đang xoay con d.a.o nhỏ sắc bén, lấy túi tiền của .
Giang Nguyệt Bạch qua, nhẹ nhàng va một cái, túi tiền đến tay, thắt lưng tên trộm đứt , ngay giữa đám đông... ừm!
"Cho một cái tranh đường, cái hình rồng ."
"Được ~ Cửu Long Hạ Tuế, chúc ngài đại triển hồng đồ, năm mới an khang."
Giang Nguyệt Bạch nhận lấy tranh đường, chỉ dựa câu chúc , nàng liền trực tiếp đưa một mẩu bạc, dù tiền cũng của nàng.
Theo con đường trong trí nhớ, Giang Nguyệt Bạch băng qua phố xá phồn hoa, về phía hẻm Hoa Hòe hẻo lánh ở phía tây thành.
Trên đường bộ tránh xa khác, kéo c.h.ặ.t lấy đứa trẻ bên cạnh.
"Đã qua giờ Ngọ , chúng mau ch.óng thành trở về, cẩn thận đụng yêu quái bắt trẻ con."
"Bây giờ chỉ bắt trẻ con nữa , bổ đầu trong thành , gần đây mất tích phần lớn là các cô nương và phụ nữ từ mười lăm mười sáu đến hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, cứ như yêu quái bắt giữa hư , chẳng dấu vết gì cả."
Giang Nguyệt Bạch c.ắ.n tranh đường cau mày, chẳng lẽ thật sự vấn đề gì ? Đợi buổi tối xem , yêu tà xuất hiện ở phàm gian đa là hoạt động ban đêm lúc âm khí thịnh.