Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:30:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kết giới hư hại nhanh ch.óng khép , là Hà Vong Trần tay !
“Tạ Cảnh Sơn! Hướng về biên giới đại trận mà đ.á.n.h thật mạnh! Tuyệt đối đừng để nó khép nữa! Ngươi !”
“Được!”
Trên ủng của Tạ Cảnh Sơn lóe lên tia sáng, trực tiếp đạp mà lên, khuấy động hỏa diễm hướng về biên giới đại trận tung những đợt kiếm trào dời non lấp biển.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Trời đất nứt toác, đà khép của biên giới trì hoãn.
Tâm thần Giang Nguyệt Bạch xao động, tìm khắp nơi thấy bóng dáng Vân Thường và Thẩm Hoài Hy, bất đắc dĩ đành tự .
“Giang Nguyệt Bạch! Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi !”
Giọng của Trác Thanh Phong kèm với cuồng phong kiếm khí lao tới lưng, Giang Nguyệt Bạch giật thót tim, phi nhảy xuống khỏi cây cổ thụ.
Oanh!
Cây cổ thụ cuồng phong nghiền nát thành mảnh vụn bay tứ tán, Giang Nguyệt Bạch lăn mấy vòng quỳ một gối đất.
Nàng ngẩng đầu, thấy thiếu niên như tùng tuyết núi cao, quanh cuồng phong cuộn trào, đẩy lùi liệt hỏa độc lập.
Giang Nguyệt Bạch hỏi thăm tổ tông tám đời nhà Trác Thanh Phong, nhưng tình thế cấp bách chỉ thể lạnh mặt hét lớn.
“Trác Thanh Phong ngươi chẳng là đ.á.n.h với ? Chúng khỏi trận , tìm nơi yên tĩnh từ từ đ.á.n.h thế nào?”
Trong cơn gió săn đuổi, Trác Thanh Phong rung trường kiếm gạt những giọt nước, giọng lanh lảnh mà rõ ràng.
“Đánh bại ngươi, khỏi trận cũng muộn!”
Kiếm ý mạnh mẽ cuốn theo cuồng phong gào thét, mưa bão thành biển, Giang Nguyệt Bạch lảo đảo lùi , cơ thể tựa như con thuyền nhỏ nơi nương tựa trong sóng dữ, bất cứ lúc nào cũng thể lật nhào.
Chưa đợi Giang Nguyệt Bạch phản ứng, Trác Thanh Phong trường kiếm khuấy động gió lên, hàng vạn vết gió ảo hóa chồng chất, nhanh ch.óng hội tụ thành một thanh cự kiếm kinh thiên, nghênh chiến màn mưa, hướng về phía Giang Nguyệt Bạch hung hãn c.h.é.m xuống!
Tạ Cảnh Sơn đột nhiên chắn mặt Giang Nguyệt Bạch phía , một kiếm nghênh đón.
Oanh!
Tiếng nổ vang trời, phong và hỏa va chạm dữ dội, tàn lửa b.ắ.n tung tóe điên cuồng.
“Cút cho tiểu gia!”
Tạ Cảnh Sơn quát lớn một tiếng, liệt hỏa cường hoành từ kiếm bùng nổ, một đ.á.n.h nát cự kiếm.
Trác Thanh Phong như trọng kích liên tiếp lùi ba bước, Tạ Cảnh Sơn nở nụ kiêu ngạo, dốc lực hấp thụ hỏa linh khí trong trận thúc phát tinh huyết Họa Đấu.
Liệt hỏa hội tụ tám phương, hình dáng cự khuyển hiện .
“C.h.ế.t!”
Trảo khổng lồ của hỏa khuyển hung hăng tát xuống, như vỡ đê, thế tựa nghìn cân.
“Sư cẩn thận!”
Gã đầu trọc vóc dáng vạm vỡ lao nhanh về phía , trọng kiếm vắt ngang trung.
Bùm!
Mặt đất chân Triệu Khôn Linh từng lớp từng lớp nổ tung bên ngoài, cả như cây đinh trảo khổng lồ của hỏa khuyển đập sâu xuống đất vài tấc.
Hắn trợn mắt quát lớn, thanh gân nổi lên, cơ bắp căng phồng rách cả y phục, giơ kiếm cứng rắc chống đỡ trảo khổng lồ đang từ từ nâng lên.
Tâm thần Trác Thanh Phong chấn động, ngày thường quen độc lai độc vãng, cũng chẳng mấy khi qua với đám sư sư , lúc ngờ , Triệu Khôn Linh ngốc nghếch sẵn lòng chắn mặt .
“Đầu trọc, tiểu gia kính ngươi là một hán t.ử, nhưng ngươi vẫn c.h.ế.t!”
Tạ Cảnh Sơn hai tay cầm kiếm liều mạng đè xuống, hỏa quang đột nhiên đại thịnh, trọng kiếm của Triệu Khôn Linh chịu nổi gánh nặng, rắc một tiếng nứt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-161.html.]
Nghe thấy tiếng động, Triệu Khôn Linh trợn mắt như mắt bò.
“Kiếm của !”
Vừa mới còn liều mạng kháng cự đến cùng, gã hán t.ử đột nhiên buông tay, ôm c.h.ặ.t trọng kiếm lòng đầy vẻ xót xa, hỏa khuyển trực tiếp tát c.h.ế.t trảo, biến mất thấy nữa.
“Không tự lượng sức!”
Tạ Cảnh Sơn to đắc ý, định bước tới thì Giang Nguyệt Bạch kéo ngược một cái, suýt chút nữa ngã dập m.ô.n.g.
“Ở đây , ngươi ngoài !”
“Ta Tạ Cảnh Sơn gì cũng sẽ bỏ mặc các ngươi mà mặc kệ .” Tạ Cảnh Sơn nghĩa chính ngôn từ.
Giang Nguyệt Bạch trợn mắt: “Đại trận khép chúng ai cũng , cùng c.h.ế.t nhé!”
Tạ Cảnh Sơn đầu , kết giới đại trận chỉ còn một chút khe hở cuối cùng.
“Ôi ơi!”
Tạ Cảnh Sơn cuống cuồng tìm đường chạy trốn, chạy thật xa, lúc chỉ mới thể trì hoãn đại trận khép .
“Ta ngoài đợi ngươi , ngươi yên tâm, nhất định sẽ nỗ lực để đại trận khép ——”
Trong biển lửa, nóng biến dạng tầm , Giang Nguyệt Bạch tóc dài bay phất phơ cầm thương vững, đưa tay vung một tấm phù lục.
“Trác Thanh Phong, đ.á.n.h, thì đ.á.n.h nhanh thắng nhanh!”
Dứt lời, bát phẩm Phân Ảnh Huyễn Thân Phù thúc động, hình Giang Nguyệt Bạch đột nhiên chia sáu.
Trác Thanh Phong thần giới , thể phân biệt sáu Giang Nguyệt Bạch thật giả , chỉ thấy sáu đạo ảnh theo trận hình bán cung cầm thương lao tới, điện quang như triều.
Thương xuất, sáu đạo ảnh vung tay rải màn mưa hạt giống kinh gai hỏa, mưa xối xả.
Gầm!
Hai con Ám Ảnh Lang khôi lao khỏi biển lửa, đuôi bọ cạp cuồng quyển, hỏa đạn lôi quang ập tới dồn dập!
Sắc mặt Trác Thanh Phong đại biến!
Chương 110 C.h.ế.t lắm tiễn
Oanh oanh oanh!
Một phen oanh tạc điên cuồng, sức phá hoại cường hãn quét sạch tứ dã, nổ những cái hố sâu kinh hoàng.
Hai con Ám Ảnh Lang khôi miệng hố, hỏa quang bên dần tan , dây leo màu đỏ quấn thành một cái kén, sáu đạo ảnh trường thương đ.â.m , m.á.u tươi chảy dọc theo một trong những ngọn thương đó.
Vù!
Dây leo cùng năm phân huyễn ảnh tật phong nghiền nát, Giang Nguyệt Bạch một tay cầm thương, một tay ấn đao.
Trác Thanh Phong khóe môi rỉ m.á.u, khắp đầy vết bỏng, nửa mũi thương đ.â.m n.g.ự.c, tay trái nắm c.h.ặ.t cán thương sức chống cự, tay trường kiếm giơ lên, run rẩy đỡ lấy Tuyệt Phong Đao đang liên tục ép xuống của Giang Nguyệt Bạch.
Sự ngoan cường của Trác Thanh Phong khiến Giang Nguyệt Bạch kinh ngạc, nhịn hỏi: “Ngươi thế nào thấu phân huyễn ảnh của ?”
Bát phẩm Phân Thân Huyễn Ảnh Phù, bất kể về thị giác thần thức đều giống hệt chân , thể phân biệt.
Trác Thanh Phong phân biệt , nếu sớm nàng một thương tiễn .
Trác Thanh Phong lên tiếng, từng đạo cuồng phong hội tụ kiếm, Giang Nguyệt Bạch vội vàng thu thương lùi , hai con Ám Ảnh Lang khôi từ phía lao tới g.i.ế.c.
Đuôi bọ cạp bổ xuống, Trác Thanh Phong sắc mặt đổi, khí thế đạt tới đỉnh phong, tam xích thanh phong cực tốc huy trảm, tám đạo phong trụ tức khắc xuất hiện, nối liền trời đất, tiếng gió săn đuổi.
Một chiếc đuôi bọ cạp đứt đoạn trong gió, hai con Ám Ảnh Lang khôi vỡ tan thành bốn mảnh, kiếm khí cường hoành sắc bén trong gió khiến sắc mặt Giang Nguyệt Bạch trắng bệch.
Mái tóc tung bay c.h.é.m đứt, Giang Nguyệt Bạch dốc hết lực, tất cả phù lục cùng hạt giống kinh gai đều ném hết, thương ảnh tuôn trào, thủ quyết bay lượn.