Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 156
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:30:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh hoa vốn thể trảm bách quỷ lúc như bùn đất rơi xuống biển sâu, tác dụng gì đối với phi long do hàng tỷ con phù du tạo thành.
Phù du tách hai, trong chớp mắt quấn lấy hai , đột ngột siết c.h.ặ.t.
“A!”
“Hoa sư tỷ!”
Một tiếng thét t.h.ả.m, Hoa Ánh Thời kéo sương mù dày đặc, còn tung tích âm thanh gì.
Phù du nhỏ bé dẻo như dây leo, cứng như thép nguội, quấn c.h.ặ.t Triệu Khôn Linh, tựa như làn nước mềm mại thấm thía, nhuận vật vô thanh, từng chút một gặm nhấm khí lực và sinh cơ của Triệu Khôn Linh.
Chương 106 Diễn xuất tài tình
Phù du thành đàn che trời lấp đất, khí thế hung hãn.
Giang Nguyệt Bạch tả xung hữu đột trong sương mù, dốc hết sức né tránh đàn phù du.
Trận thuộc Thủy trận, mang đặc điểm thủy nạp vạn vật, bất kỳ đòn tấn công nào cũng sẽ nuốt chửng, hóa thành sức mạnh của đàn phù du, cuối cùng phản công chính .
Chỉ là nếu phản kháng cũng sẽ tiêu hao hết linh khí, những con phù du là sâu bọ thật sự, chúng mang theo cái hàn trầm của nước, thấm cơ thể chỉ chậm sự vận chuyển linh khí.
Một đám phù du lớn quấn lấy cánh tay Giang Nguyệt Bạch kéo mạnh, cả nàng đột nhiên nhấc bổng lên, va mạnh cây rơi xuống đất.
Tuyệt Phong Đao trở tay cắt mạnh, tạo một chuỗi tia lửa.
Giang Nguyệt Bạch thầm kinh hãi, phù du hóa dây leo, cứng như kim loại, trận lấy Thủy gốc, còn ẩn chứa đặc tính của Mộc và Kim, là một đại trận tam liên .
Tạo hóa trận pháp của kẻ bố trận vượt xa nàng, hiện tại nàng chỉ thể bố trí trận song liên .
Bất kể là liên trận t.ử mẫu trận, mỗi khi tăng thêm một tầng thì độ khó tăng lên gấp mười .
Giang Nguyệt Bạch lập tức phản ứng , kẻ trận chắc chắn là Hà Vong Trần!
Trong các t.ử Luyện Khí tu trận đạo tham gia tiểu tỷ , chỉ là truyền t.ử của Phất Y chân quân, thể phá mười tám đạo liên trận của Thiên Cương Phong, chứng tỏ lĩnh ngộ trận đạo của ở mức Trúc Cơ.
Giang Nguyệt Bạch vốn tưởng một Trác Thanh Phong đủ hóc b.úa, ngờ gặp một Hà Vong Trần còn hóc b.úa hơn.
Nếu là đ.á.n.h lôi đài như , loại Luyện Khí tầng bảy thể yếu ớt như Hà Vong Trần, phát huy khả năng bố trận thì chẳng đáng ngại.
Ngặt nỗi tiểu tỷ ở trong động thiên tiểu thế giới, linh khí nồng đậm, địa hình biến hóa đa đoan, khiến khả năng bố trận của phát huy tối đa.
Sự đáng sợ của trận pháp sư chính là ở chỗ , một khi bố thành đại trận, chỉ cần trốn trong bóng tối là thể g.i.ế.c sạch hào kiệt các phương.
Đàn phù du vẫn đang tấn công dữ dội, Giang Nguyệt Bạch nhiều thời gian suy nghĩ, chỉ thể tiếp tục né tránh.
Sương mù nồng đậm thể phân biệt phương hướng, Giang Nguyệt Bạch vẫn luôn lùi bước về cùng một hướng, một lát trở về vị trí ban đầu của , cây bên cạnh vẫn còn vết đao do nàng c.h.é.m .
Cứ thế là cách!
Giang Nguyệt Bạch đặt tay lên đai lưng, chuẩn phóng hơn một trăm con vân tước khôi trong đó, nổ một trận .
“Giang sư tỷ, bên !”
Giọng của Thẩm Hoài Hy đột nhiên vang lên từ phía sườn, Giang Nguyệt Bạch kinh ngạc đầu, thấy đang trốn trong một cái cây khô treo đầy dây leo héo úa, thò nửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-156.html.]
Nàng nãy ngang qua nhận bên trong , một luồng khí lạnh lập tức xông thẳng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
“Giang sư tỷ mau lên, cách né tránh những con phù du .”
Thẩm Hoài Hy lo lắng thúc giục, Giang Nguyệt Bạch liếc đàn phù du ngày càng cuồng bạo mặt, dứt khoát chạy về phía Thẩm Hoài Hy.
Giang Nguyệt Bạch bước hốc cây, Thẩm Hoài Hy buông dây leo lùi , hai tay nhanh ch.óng kết ấn đẩy phía .
Ánh sáng xanh biếc từ lòng bàn tay Thẩm Hoài Hy tràn , dây leo vươn dài đ.â.m chồi nảy lộc, chớp mắt bao phủ kín lối , cách biệt thở bên trong.
Giang Nguyệt Bạch trong bóng tối chăm chú , lúc dù nàng dùng thần thức thăm dò dùng Thiên Nhãn Thuật quét qua, Thẩm Hoài Hy trong cảm nhận của nàng chỉ là một cái cây, một sợi dây leo, mỹ hòa một với môi trường xung quanh.
Khí lạnh lưng Giang Nguyệt Bạch càng sâu, nàng nghi ngờ thời gian tiểu tỷ, chính là Thẩm Hoài Hy năm bảy lượt theo dõi nàng.
Nếu đúng , Thẩm Hoài Hy nhất định là nghi ngờ nàng liên quan đến cái c.h.ế.t của Lâm Tuế Vãn, mà chắc cũng chỉ là nghi ngờ, nếu xác định thì cần nhiều theo dõi như , cứ tìm cơ hội tay là xong.
Đã , lúc nàng đối đãi với Thẩm Hoài Hy theo lẽ thường, là hảo hữu của Tạ Cảnh Sơn, nên phòng quá mức, cư xử nhất định tự nhiên.
quan hệ giữa Thẩm Hoài Hy và Lâm Tuế Vãn cũng tầm thường, vì điểm , nàng thể quá thiết với Thẩm Hoài Hy.
Giang Nguyệt Bạch nắm c.h.ặ.t t.a.y buông , cưỡng ép bản bình tĩnh, nắm bắt chừng mực, trầm giọng : “Đa tạ Thẩm sư tay cứu giúp, cơ hội nhất định sẽ báo đáp.”
Giang Nguyệt Bạch bệt xuống đất, Thẩm Hoài Hy phong kín hốc cây xong liền bước tới.
“Giang sư tỷ khách sáo , tay giúp đỡ cũng là kết bạn với tỷ, dù cũng là một y tu, chỉ thủ đoạn ẩn nấp giữ mạng là mạnh một chút, dựa chính tuyệt đối thể thoát khỏi trận .”
Trong bóng tối, ánh mắt Giang Nguyệt Bạch trong trẻo, thu hết sắc mặt biểu cảm của Thẩm Hoài Hy mắt, chút sơ hở bất nào.
Thái độ của Giang Nguyệt Bạch xa cách mà khách khí: “Đây là Phù Du Phược Long Trận, vô cùng hóc b.úa khó phá, tạm thời cũng cách nào.”
Thẩm Hoài Hy xổm xuống, chăm chú Giang Nguyệt Bạch: “Sư tỷ thương ?”
Giang Nguyệt Bạch gật đầu, giọng lạnh nhạt: “Ừm, lúc đụng độ Trác Thanh Phong.”
Thẩm Hoài Hy nhíu mày trầm tư: “Kiếm khí của Trác Thanh Phong thuộc Phong, kiếm khí nhập thể dễ Ngũ Hành khắc chế, đúng là phiền phức. Nếu sư tỷ chê, lẽ thể giúp sư tỷ trừ bỏ kiếm khí.”
Da đầu Giang Nguyệt Bạch căng lên, hận thể bây giờ g.i.ế.c quách Thẩm Hoài Hy cho , nhưng mặt lộ biểu cảm kinh ngạc xen lẫn kháng cự.
“Thật ?”
Nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại, ở thế giới trong gương, Thẩm Hoài Hy lấy mạng nàng, theo danh tiếng của bên ngoài, cũng loại vì thắng mà tìm cớ ám hại khác.
Hiện tại để giúp chữa thương, cùng nghĩ cách phá trận rời là lựa chọn nhất.
Tỏ vẻ khi suy nghĩ mới thỏa hiệp, Giang Nguyệt Bạch đưa tay .
“Mạo phạm .”
Thẩm Hoài Hy nắm lấy cổ tay Giang Nguyệt Bạch, một luồng linh khí ôn hòa ấm áp chậm rãi truyền kinh mạch của nàng.
Giang Nguyệt Bạch vẻ thả lỏng, nhưng tâm thần căng thẳng đến cực độ, nàng phong tỏa c.h.ặ.t chẽ thức hải và đan điền, Thẩm Hoài Hy hễ dám quá giới hạn, nàng lập tức trảm tha.
Thẩm Hoài Hy ngẩng đầu Giang Nguyệt Bạch, mỉm : “Giang sư tỷ tỷ đừng căng thẳng, thả lỏng một chút.”