Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:30:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai kẻ đều là hạng tàn nhẫn, bất kể là ngoài, phần lớn đều g.i.ế.c sạch. Giang Nguyệt Bạch nếu vì kiếm khí tan nên phần thu liễm, đoán nàng còn tàn nhẫn hơn cả Trác Thanh Phong.”
“Chuyện ... lắm nhỉ? Nàng thể cùng t.ử Thiên Diễn Tông nhất trí đối ngoại ?”
Tề Thiên Bảo đảo mắt trắng dã, tiếp tục chú ý sự đổi của bảng xếp hạng.
Sau vị trí thứ ba của Lục Nam Chi, lượng đ.á.n.h g.i.ế.c chênh lệch lớn, nhưng vị trí thứ tư là nữ tu ngoại môn Cát Ngọc Thiền khiến vô cùng kinh ngạc.
Trước kỳ tiểu tỷ, cho dù là Giang Nguyệt Bạch, ít nhất cũng nàng là linh canh phu, nàng nắm giữ năm tầng canh chủng pháp thuật.
Cát Ngọc Thiền thật sự là ai , giống như từ trời rơi xuống , Tề Thiên Bảo cũng hỏi thăm hồi lâu mới nàng là t.ử ngoại môn.
Sau Cát Ngọc Thiền là bốn của Kiếm Tông, nữa mới tới Tạ Cảnh Sơn. Tống Tri Áng nếu Giang Nguyệt Bạch đưa ngoài, chắc chắn chiếm một suất trong tốp mười, giờ rớt xuống hạng mười hai .
Tóm , trong tốp năm mươi, lượng t.ử Kiếm Tông vẫn nhiều hơn t.ử Thiên Diễn Tông, tình hình của Thiên Diễn Tông lắm.
“Mau xem, tên của Hà Vong Trần thăng hạng nhanh quá, vốn chỉ ở hạng hai mươi hai, giờ chớp mắt lên mười lăm . Hắn tiểu tỷ mới đột phá Luyện Khí tầng bảy, giờ một thể g.i.ế.c bảy ?”
Tề Thiên Bảo tiếng bước tới mặt mấy , đưa ngón tay chỉ về một hướng.
“Các ngươi khu vực đó, tả hồ hữu lâm, lưng tựa Thiết Chưởng Sơn, là con đường độc đạo từ ba hướng về Bình Đỉnh Sơn. Hà Vong Trần mai phục ở đó hơn một ngày , bố hạ tuyệt trận chờ tới nộp mạng, thể nhanh ?”
Mấy bừng tỉnh đại ngộ, Tề Thiên Bảo lo lắng khôn nguôi.
“Giang Nguyệt Bạch cũng lọt trong đó , còn đang đợi xem nàng đ.á.n.h cho Trác Thanh Phong một trận tơi bời đây.”
“Mau , mau , Trác Thanh Phong cũng !”
“Cái gì?!”
“Còn bên , Hoa Ánh Thời và Triệu Khôn Linh của Kiếm Tông ? Nếu họ đổi hướng thì cũng sắp .”
“Phía còn mấy đang tới, là Tạ Cảnh Sơn và một nữ nhân, ơi, da gà nổi hết lên , quần hội tụ a!”
Người quảng trường đều dâng cao hứng thú, tập trung tinh thần chằm chằm nơi Hà Vong Trần bố trận.
Trong hành lang cách đó xa, Phất Y chân quân chắp tay đó, khóe môi khẽ nhếch.
“Phù Du Phược Long Trận, lấy cái yếu của phù du nước, trói buộc cái mạnh của giao long bát phương, quả là hợp với nơi .”
*
Thế giới trong gương.
Sương mù dày đặc, đưa tay thấy năm ngón, sương lạnh từng chút thấm cơ thể, chậm sự vận chuyển linh khí, khiến dần sinh cảm giác như đang chìm nước, vô lực giãy giụa.
Giang Nguyệt Bạch dùng Linh Nhãn Thuật quan sát xung quanh, chỉ thấy mờ mờ ảo ảo chân thực.
Nàng phóng ba con vân tước khôi , bay lâu liền mất liên lạc.
Ngũ Hành Độn Phù đều mất tác dụng, trận thì thông suốt trở ngại, nhưng ngoài thì khó hơn lên trời.
“Trận lấy Thủy chủ, dung hợp cực với môi trường xung quanh, chắc là mượn địa lợi, nên Thiên Nhãn Thuật cũng khó rõ biên giới và dấu vết bố trận.”
Giang Nguyệt Bạch nắm c.h.ặ.t Tuyệt Phong Đao, kích hoạt Thanh Nham Thuẫn, cẩn thận từng li từng tí tiến lên thăm dò.
Mấy ngày nay gặp trận đều là mê trận, sát trận đơn giản, dùng Thiên Nhãn Thuật là thể tìm dấu vết, đó dùng Chấn Địa Quyết tầng năm cường hành phá trận là .
Trận mắt khác hẳn, tất nhiên là bố trận, trận điều khiển còn hóc b.úa hơn trận điều khiển nhiều. Một khi nàng bắt đầu phá trận, kẻ lập tức thể ứng phó ngay.
Nếu thể đ.á.n.h trúng yếu hại, một kích phá tan, thì tốn bao nhiêu sức lực cũng là uổng công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-155.html.]
hiện tại kiếm khí nàng vẫn trừ sạch, thể phát huy lực, chỉ ba con đường để .
Hoặc là phá hủy trận nhãn, hoặc là g.i.ế.c kẻ bố trận, hoặc là... nổ tung tất cả vân tước khôi cùng hai con Ám Ảnh Lang khôi .
Chỉ cần uy lực đủ lớn, nhất định sẽ gây d.a.o động linh khí, lúc đó thể tìm thấy điểm yếu mà đột phá ngoài.
Hai con đường tốn thời gian công sức, con đường cuối cùng tốn tiền!
“Tìm trận nhãn , trong vòng hai canh giờ kết quả thì nổ!”
Nghìn vàng đến, thời gian quan trọng hơn linh thạch.
Giang Nguyệt Bạch túm linh thử từ trong n.g.ự.c , giơ lên một viên Bồi Nguyên Đan.
“Muốn ăn ? Ngươi giúp tìm nơi linh khí nồng đậm nhất cũng là nơi nguy hiểm nhất ở đây, sẽ cho ngươi ăn.”
Chi chi ~
Linh thử đảo mắt đen láy, cổ mềm nhũn, lăn đùng giả c.h.ế.t.
“Này đừng giả c.h.ế.t, đây là Bồi Nguyên Đan đó, Bồi Nguyên Đan!”
Mặc cho Giang Nguyệt Bạch lắc thế nào, nhét Bồi Nguyên Đan miệng nó , linh thử vẫn bất động.
“Về sẽ nướng ngươi ăn!”
Giang Nguyệt Bạch tức giận nhét linh thử trở túi linh thú, ngẩng đầu thấy sương trắng nồng đậm chậm rãi cuộn trào, một con phù du nhỏ bé mang theo ánh sáng trắng mờ ảo bay .
Giang Nguyệt Bạch thần giới , thấy vô đốm sáng trắng hiện lên từ bốn phương tám hướng, lúc sáng lúc tối, đều là phù du.
Chúng lơ lửng giữa trung, tụ như dải ngân hà rực rỡ, tán như đàn cá linh động.
“Phù Du... Phược Long Trận ?”
Vẻ mặt Giang Nguyệt Bạch ngưng trọng, trận tuyệt đối thể cưỡng cầu!
Lúc bấy giờ, Hoa Ánh Thời và Triệu Khôn Linh bước đại trận cũng đối mặt với đàn phù du như dải tinh hà bao la.
Hoa Ánh Thời tuổi đời đương độ đậu khấu, vóc dáng nhỏ nhắn, má lúm đồng tiền, b.úi tóc hai bên, váy hồng phấn, hai dải lụa bay phất phơ.
Tay cầm một đoạn cành cây cổ kính kiên cường, cành nhiều mấu, điểm xuyết ba năm nụ hoa, đó chính là Hoa Thần Kiếm của nàng.
“Triệu sư cẩn thận, đám phù du gì đó .”
Hoa Ánh Thời nâng cánh tay chắn gã đầu trọc to lớn, cơ bắp cuồn cuộn.
Gã đầu trọc vác vai Hắc Nham Trọng Kiếm, mũi lưỡi, thô kệch hào sảng.
“Quản nó , sư tỷ tránh , xem một kiếm đập tan nó!”
Triệu Khôn Linh một kiếm c.h.é.m xuống, khai sơn liệt hải, thế tựa nghìn cân.
Oanh!
Đất đá nứt toác, b.ắ.n tung tóe.
Phù du vỗ cánh kinh sợ bay lên, đột nhiên hội tụ thành rồng, xoay chuyển mây mưa, lao thẳng tới mặt Triệu Khôn Linh.
Hoa Ánh Thời trợn tròn mắt, cổ tay rung lên, nụ hoa cành cây đột nhiên nở rộ, hương mai nồng nàn.
Cánh hoa cuồn cuộn từ cành cây bay , hàn mang lấp lánh, hung hăng c.h.é.m phi long phù du.