Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:27:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Muội bất cứ chuyện gì cũng ý, lo lắng cái lo lắng cái nọ, gặp chuyện chỉ bảo nhường bảo nhịn, vì mà bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội ? Huynh sợ xảy chuyện như , thế thì còn tu tiên cái gì nữa? Quay về phàm gian hưởng phú quý đợi c.h.ế.t ? Muội , cũng bớt quản !"
Tề Duyệt xong liền , Tề Minh đau lòng bất lực.
Chương 089 Con rối canh tác
Hoa Khê Cốc, bầu trời xanh ngắt như gột rửa.
Ba ngày bận rộn nghỉ ngơi, Giang Nguyệt Bạch rốt cuộc dùng bốn mươi lăm loại linh d.ư.ợ.c, Băng Hỏa Kinh Gai, Tứ Quý Linh Quả cùng các loại linh thực, lấp đầy các nơi trong trăm mẫu ruộng bậc thang.
Đủ cho chính luyện đan, đấu pháp, ủ rượu cần dùng.
Đương nhiên, còn những linh d.ư.ợ.c mà Lâm Hướng Thiên yêu cầu trồng, cũng thảy đều gieo trồng tất.
Giang Nguyệt Bạch ở vị trí chính giữa ruộng bậc thang, một tay dẫn quyết.
Linh khí hội tụ, mưa mù thăng đằng, mưa bụi m.ô.n.g lung lất phất rơi xuống, tưới nhuần khắp các nơi trong ruộng bậc thang.
Hạt giống nảy mầm mới, cây non vươn , đập mắt là một màu xanh biếc, tràn đầy sinh cơ.
Giang Nguyệt Bạch trạch viện lưng chừng núi, một dải cầu vồng lấp lánh trong mưa, nàng lấy những con rối canh tác mà chế tác đó đặt ở các nơi, tế Bát Trận Bàn, ẩn hiện cửa chính trạch viện.
Khói sương vấn vương theo gió nổi lên, linh điền trạch viện ẩn hiện trong sương mù, m.ô.n.g lung huyền ảo, như lạc tiên cảnh.
Giang Nguyệt Bạch bước khỏi mê trận, về phía linh điền núi.
Trong tông yêu cầu gieo trồng năm trăm mẫu Bồi Nguyên Thảo, đây chính là vị t.h.u.ố.c chính của Bồi Nguyên Đan, đan d.ư.ợ.c trong bổng lộc hằng tháng của t.ử ngoại môn và nội môn giai đoạn cuối Luyện Khí, chính là Bồi Nguyên Đan.
Lúc , năm trăm mẫu linh điền quy định, hai Quách Chấn và Thạch Tiểu Vũ thảy đều chắp tay lưng, thần tình động tác y hệt như cha con, trong linh điền một đàn Diễm Minh Trĩ kêu cục cục, xua đuổi vô vàn giun đất xới đất phân bố đồng đều, chui chui trong đất linh.
Ánh mắt Quách Chấn lấp lánh: "Đừng chứ, giun đất xới đất Diễm Minh Trĩ canh chừng việc, hiệu quả hơn nhiều so với việc chúng dùng Chấn Linh Cuốc xới đất."
Thạch Tiểu Vũ bên cạnh ngừng gật đầu: " thế, Giang sư tỷ quả thực quá lợi hại, thế mà lấy nhiều giun đất xới đất như , Tiêu Ngạn Khoát tên đó nếu mà , chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t cho mà xem ha ha ha."
Quách Chấn về phía xa, thiếu nữ áo trắng thanh tú thoát tục ôm con chồn lông đỏ trong lòng, độc lập bên ruộng.
Chính vì nàng ở đó, đám Diễm Minh Trĩ mới ăn giun đất xới đất, mà xua đuổi giun đất xới đất việc theo sai bảo, cũng nàng thế nào mà như .
Trước cũng dùng giun đất xới đất để tơi đất, nhưng giun đất xới đất là linh trùng nhập phẩm, thể điều khiển, chỉ thể để mặc chúng đào bới loạn xạ trong ruộng, hiệu quả cao.
Lúc , nam tu trung niên râu ria môi dẫn theo hơn hai mươi tạp dịch nam nữ ngang qua bên ruộng linh, liếc một cái thấy mấy hứng thú, định rời khỏi sơn thung lũng.
Quách Chấn thấy vội vàng tiến lên ngăn cản: "Lão Đường vội vàng thế, chẳng hôm nay mời uống rượu ?"
Đường Thắng Tài xua tay: "Thôi thôi, tất cả công việc ở Hoa Khê Cốc chúng xong, nên nơi khác tìm việc thôi, nếu sẽ cơm ăn mất. Đám thợ thủ công chúng so với linh canh phu các ngươi, việc mới cái ăn, việc thì chỉ nước húp gió tây."
Đám tạp dịch xung quanh gật đầu, thì thầm bàn tán.
"Hoa Khê Cốc ngay cả linh canh phu cũng chiêu mộ nổi, ước chừng cũng chẳng tiền đồ gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-130.html.]
"Vẫn là việc cho các sư thúc hoặc chân nhân nội môn thì hơn, xong việc tùy tay ban thưởng cái gì đó cũng đủ cho chúng ăn dùng một thời gian."
"Phải đấy, Hoa Khê Cốc vẫn là quá nghèo, vị Giang sư tỷ tuy là t.ử nội môn, là linh canh sư, nhưng thì ích gì, chúng việc chăm chỉ, xong việc chẳng thấy biểu hiện gì cả."
"Khụ!" Đường Thắng Tài hắng giọng liếc mắt, đám phía im bặt.
Quách Chấn sắc mặt vui, Đường Thắng Tài chắp tay : "Họ chuyện lọt tai, nhưng cũng là sự thật, đám thợ thủ công chúng cũng chỉ sở trường xây nhà dựng cửa thôi, dựa đó mà ăn nên còn cách nào khác, mong Quách sư lượng thứ."
Nói xong, Đường Thắng Tài liền định dẫn đám rời .
"Quách sư , Đường sư ."
Giang Nguyệt Bạch thong thả tới, chắp tay bái lễ, thái độ cung kính.
Đám thợ thủ công xung quanh lượt nhường đường, Giang Nguyệt Bạch là t.ử nội môn, họ chỉ là tạp dịch, lưng gì , mặt thì dám đắc tội.
Đường Thắng Tài cùng Giang Nguyệt Bạch thảy đều là Luyện Khí tầng tám, Giang Nguyệt Bạch cung kính gọi lão là sư , khiến lão vô cùng hưởng thụ.
"Khách khí , trạch viện ý , nếu chỗ nào hài lòng cứ việc đề xuất, đích sửa cho nàng."
"Trạch viện vô cùng hài lòng, vượt xa mong đợi, tay nghề của Đường sư cùng các vị sư sư thực sự khiến tán thán, khiến bội phục."
Lời khách sáo khiến lòng thư thái, đối với Giang Nguyệt Bạch cũng thêm mấy phần hảo cảm.
"Đường sư tinh thông tay nghề mộc, từng học qua Khôi Lỗi Đạo ?" Giang Nguyệt Bạch hỏi.
Đường Thắng Tài gật đầu: "Có học qua một chút, chỉ là túi tiền eo hẹp, tới vật liệu tốn kém to lớn, bản vẽ cũng vô cùng quý giá, thực sự tiêu tốn nổi, huống chi Khôi Lỗi Đạo yêu cầu thần thức cực cao, cái ... nàng hiểu mà."
"Tổ tiên nhà cũng là thợ mộc, đối với Khôi Lỗi Đạo mấy phần hứng thú, liền tự mày mò mấy món đồ chơi nhỏ, còn mong Đường sư tiếc lời chỉ giáo."
Nói xong, Giang Nguyệt Bạch lấy một vật dụng bằng tre to bằng đầu , giống như một con mèo nhỏ đầu, lưng phù văn, bụng ống hốc ở giữa hướng mũi nhọn xuống , hình dáng vô cùng quái dị.
"Đây là vật gì?"
Đường Thắng Tài nhíu mày, vật liệu dùng cho con rối chỉ là tre linh bình thường, thô kệch giòn gãy, căn bản thể dùng để chiến đấu.
Những khác cũng vây tới hiếu kỳ xem xét, Quách Chấn và Thạch Tiểu Vũ một cái, thầm lén trộm.
Lúc khi họ chế tác cũng thảy đều hiểu , mãi đến hôm khi Giang Nguyệt Bạch dẫn họ việc ở ruộng bậc thang, mới đây chính là một món thần khí.
Giang Nguyệt Bạch giải thích, lấy một viên Thần Cơ Thạch chế tác từ linh thạch và một bao hạt giống Bồi Nguyên Thảo, mở cơ quan con rối bỏ .
Một cái b.úng tay, con rối bước trong linh điền xới xong đất, ống hốc ở bụng đ.â.m sâu bùn đất, thấy tiếng vật gì đó rơi xuống.
Con rối dậy, thẳng về phía ba bước, xuống, dậy, tới ba bước, xuống, cứ như lặp lặp .
Đường Thắng Tài một lát phản ứng thì đồng t.ử chấn động: "Đây là đang gieo hạt ?!"
Quách Chấn hì hì , Thạch Tiểu Vũ đắc ý ưỡn n.g.ự.c: "Chính là đang gieo hạt, một con rối hiệu quả gieo hạt tương đương với một bình thường đấy."