Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:27:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn một con linh viên to lớn, lông tóc xám trắng già nua, run rẩy bưng chén , canh giữ bên chiếc ghế bập bênh hang động.

 

Bốn mắt , khuôn mặt nhỏ của Vân Thường trong phút chốc đỏ bừng, xách đuôi con chồn lông đỏ dùng sức rũ rụng Diễm Minh Trĩ, nhét con chồn túi linh thú, dùng chân đá văng Diễm Minh Trĩ.

 

Vân Thường gạt bỏ lông gà , cúi đầu khẽ giọng : "Ngươi tới ."

 

Dáng vẻ thỏ thẻ yếu ớt, khác hẳn với lúc .

 

Giang Nguyệt Bạch một tiếng: "Cuộc sống nơi của Vân sư tỷ, ngược thú vị."

 

"Ha ha khụ ~ ngươi , xuống bên ."

 

Giang Nguyệt Bạch theo Vân Thường tới xuống bên bàn đá hang động, linh viên run rẩy đưa nước tới, tay run đến mức nước đều đổ sạch sành sanh.

 

Con khỉ nhỏ nhảy xuống từ cây, đem quả dại trong lòng đặt mặt Giang Nguyệt Bạch.

 

"Các ngươi thảy đều việc , đừng ở đây ." Vân Thường xua đuổi đám linh thú xung quanh.

 

Đợi tới khi tất cả linh thú đều xa, Giang Nguyệt Bạch đặt chén xuống.

 

"Tình hình ở chỗ ngươi... hiện tại chút hoài nghi liệu ngươi thể cung cấp đủ giun đất xới đất cho , từ Linh Thú Cốc tới đây, bên đó còn lấy một con giun đất xới đất nào ."

 

Vân Thường cùng Giang Nguyệt Bạch cũng coi như quen , còn sợ hãi giao tiếp như lúc ban đầu nữa.

 

"Giun đất xới đất cực kỳ dễ nuôi trồng, một con thể c.h.ặ.t chín đoạn, mười ngày tái sinh, biện pháp khiến nó ba ngày tái sinh. Không giấu gì ngươi, ở đây cung cấp thức liệu gì cho linh thú, những năm qua thứ chúng ăn nhiều nhất chính là giun đất xới đất."

 

Giang Nguyệt Bạch thở phào: "Như thì , ngoài thỉnh giáo một chút, ngoài giun đất xới đất , còn linh thú nào ích cho canh tác ? Lúc nhỏ ở phàm gian, thấy nuôi cá trong ruộng lúa, giới tu chân liệu thể như ?"

 

Trong mắt Vân Thường lấp lánh ánh sáng, thao thao bất tuyệt: "Có thể chứ, chỉ cần trong ruộng lúa dùng linh vũ chú thủy (rót nước mưa linh), Cốc Linh Ngư liền thể tồn tại, cá thể ăn sạch sâu bọ trong nước, phân cũng thể phân bón giúp linh cốc tăng sản lượng, nhớ trong Thiên Diễn Tông mấy chỗ sơn cốc chính là trồng linh cốc như ."

 

"Cha từng , vạn sự vạn vật vạn linh thế gian, tự đạo tương phụ tương thành (bổ trợ lẫn ) của chúng, linh d.ư.ợ.c ngoài dã ngoại phần lớn đều yêu thú cộng sinh thủ hộ, linh d.ư.ợ.c dựa yêu thú chống thiên địch, yêu thú cũng dựa tinh hoa linh d.ư.ợ.c đề thăng tu vi, cho nên ông vẫn luôn thử nghiệm nuôi dưỡng các loại linh thú linh trùng chuyên môn khắc chế sâu hại, thúc đẩy linh thực, chỉ tiếc là..."

 

Vân Thường cúi đầu vò gấu áo, u u thở dài.

 

Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch khẽ sáng lên: "Chuyện phụ xong, ngươi thể tiếp tục ?"

 

"Làm gì chuyện dễ dàng như , trong Linh Thú Cốc đều cô lập , khe núi của nuôi nổi nhiều linh thú như , cũng nhiều tài nguyên như để nuôi chúng."

 

"Ngươi cũng dễ dàng gì, bọn họ nên đối xử với ngươi như , là ngươi dọn tới Hoa Khê Cốc , tìm cho ngươi một khoảnh đất chuyên môn nuôi dưỡng linh thú, chi phí ban đầu sẽ nghĩ cách, nếu thành quả, chúng tính toán sòng phẳng, thế nào?"

 

Vân Thường ngẩng đầu chằm chằm Giang Nguyệt Bạch vô cùng động tâm, nhưng do dự cúi đầu, tiếp tục vò gấu áo.

 

Giang Nguyệt Bạch nỗi lo của nàng: "Ngươi yên tâm, sẽ tìm cho ngươi một nơi hẻo lánh, để ai quấy rầy ngươi và đám linh thú , lúc cũng chỉ là đề nghị, hai ngày nữa ngươi đem giun đất xới đất tới Hoa Khê Cốc, tự xem một chút, nếu nguyện ý tuyệt đối miễn cưỡng."

 

Nói tới đây, Vân Thường mới gật đầu, lén Giang Nguyệt Bạch một cái, đỏ mặt.

 

"Cảm ơn ngươi."

 

Hẹn xong thời gian, Giang Nguyệt Bạch dậy cáo từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-129.html.]

 

Con đường nhỏ trong rừng, Giang Nguyệt Bạch chậm bước bóng cây loang lổ, nàng nghĩ tới Vân Thường và những linh thú khiếm khuyết , trong lòng cảm khái.

 

Những linh thú đó thảy đều khí tức của Vân Thường, bao gồm cả con Tiểu Lôi Hỏa trông vẻ lợi hại nhất , như liền rõ Vân Thường từng khế ước chúng.

 

Thú loại trực tiếp hơn con , nếu khế ước, chỉ đối xử thực sự với chúng, chúng mới sẵn lòng theo sai bảo.

 

Từ đó thể thấy, phẩm hạnh tồi.

 

"Ai!"

 

Giang Nguyệt Bạch Thổ Độn Phù xuất thủ, nháy mắt xuất hiện ở sâu trong rừng cây, chim ch.óc kinh sợ bay , tiếng vọng từng trận .

 

Giang Nguyệt Bạch nhíu mày quét xung quanh, rõ ràng cảm giác chằm chằm, thực tế từ khi trở về tông , nàng thường xuyên cảm giác , chỉ là nào cũng tìm thấy nguồn cơn.

 

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng quả thực bất kỳ phát hiện nào, Giang Nguyệt Bạch thấy trời tối, tế phi kiếm về Hoa Khê Cốc.

 

"Lâm Hướng Thiên vì vẫn tìm , chẳng lẽ cách bố trí vì Lâm Tuế Vãn ký hồn, nên thành? Thiên đạo bất công, đối phó kẻ ác, thế mà giúp ."

 

Giang Nguyệt Bạch thở dài một tiếng, dặn dò bản vội, mưu tính thành, thì chỉ thể đợi chính Trúc Cơ, nghĩ cách dẫn Giả Tú Xuân khỏi tông g.i.ế.c nàng.

 

Lâm Hướng Thiên chênh lệch tu vi quá lớn, từ từ đồ chi (tính toán dần dần).

 

Lúc ở trong tông, chỉ cần Lâm Hướng Thiên tay, Giả Tú Xuân liền cách nào với nàng, chỉ thể mượn tay Tiêu Ngạn Khoát khiến nàng thể trồng linh d.ư.ợ.c, cắt đứt liên kết lợi ích giữa nàng và Lâm Hướng Thiên.

 

Mà Tiêu Ngạn Khoát hiện tại tưởng rằng nàng đang gấp rút tìm kiếm linh canh phu và linh thú, đối với nàng thả lỏng cảnh giác, còn thủ đoạn nào khác.

 

Lúc , chính là thời cơ để nàng âm thầm phát triển, khai hoang trồng trọt!

 

"Thiên Cương Phong Thiên Cương Phong, chỉ thể gác , trồng đất , còn tìm một tạp dịch xử lý tạp vụ nữa."

 

Phi kiếm vạch phá trường , lao nhanh xa.

 

 

Dưới Thiên Mãn Phong, nơi hẻo lánh ngoài Tạp Dịch Đường.

 

"Huynh đừng quản chuyện của nữa, cũng đừng sai theo dõi nữa !"

 

Thiếu nữ áo xám mặt trầm xuống, cự ngoài ngàn dặm.

 

Tề Minh cũng là một áo xám, thiếu niên lão thành, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

 

"Muội là , thể quản chứ? Muội rõ Giang Nguyệt Bạch và Tiêu Ngạn Khoát bất hòa, rõ Tiêu Ngạn Khoát là một kẻ tiểu nhân, vì nhất định tới Hoa Khê Cốc đầu quân cho Giang Nguyệt Bạch?"

 

Tề Duyệt trừng mắt Tề Minh: "Vậy ở nơi khác thì dễ sống lắm ? Ít nhất vị Giang sư tỷ t.ử nội môn, là duy nhất sẵn lòng đưa tay với , căn bản sợ Tiêu Ngạn Khoát, đầu quân cho tỷ gì sai?"

 

Tề Minh nhẫn nại, hạ thấp giọng khuyên nhủ: "Giang Nguyệt Bạch là t.ử nội môn sai, nhưng nàng đắc tội là Giả Tú Xuân, lưng Giả Tú Xuân là Lâm Hướng Thiên, họ thảy đều chỉ đang lợi dụng nàng thôi, nàng cũng chỉ là một con nhóc mới đời, trời cao đất dày là gì thôi, sớm muộn gì cũng bại tay Giả Tú Xuân, tới lúc đó liên lụy một cách vô ích."

 

 

Loading...