Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:27:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Oánh bộ xa, biến mất giữa đám thông xanh bách biếc, hướng về vùng đất rộng lớn.
Giang Nguyệt Bạch ngự kiếm cưỡi gió, xuyên hành trong tiên sơn quỳnh các, hướng về bầu trời bao la.
Lần biệt ly , kiếp chắc thể gặp .
Chỉ mong, quân an! (Mong bạn bình an!)
*
Linh Thú Cốc, khói mây tán sắc, nhật nguyệt d.a.o quang, hạc trắng từng đàn bay qua trời xanh, tiếng hót trong trẻo vang vọng thung lũng .
Giang Nguyệt Bạch bước thung lũng bình nguyên, hồ bích như tinh tú điểm xuyết giữa đó, khắp nơi đều thể thấy các loại linh thú ôn thuận tụ tập thành bầy, dăm ba tu sĩ hò hét chăn thả.
Thiên Diễn Tông là tông môn chuyên về ngự thú, nuôi dưỡng linh thú phần lớn là Độ Nhạn hạc trắng để di chuyển, Giác Tê (tê giác sừng) và Song Đầu Điểu (chim hai đầu) để kéo xe, linh thú linh trùng thể dùng để canh tác, cùng với gia cầm gia súc chuyên cung cấp cho thực xá của các đỉnh.
Số còn , chính là một ái sủng của tu sĩ trong tông ký dưỡng tại đây, dùng linh thạch hoặc điểm cống hiến thuê tạp dịch chuyên môn chăm sóc trông coi.
Giang Nguyệt Bạch từng về canh tác linh thú, nhưng từng thấy qua, chỉ vì linh canh phu trong Hoa Khê Cốc phần lớn đều nghèo túng, những việc sức thể giải quyết , thì trả thêm linh thạch tìm linh thú giải quyết.
"Cho hỏi, Vân Thường ở trong cốc ?"
Giang Nguyệt Bạch tới lưng nam tu đang thêm cỏ khô cho Giác Tê, khẽ giọng hỏi.
Nam tu thèm ngẩng đầu, mất kiên nhẫn : "Nàng ở khe núi phía tây, ở thung lũng."
Giang Nguyệt Bạch tự về phía tây tìm kiếm, băng qua đàn trâu xanh đang ăn cỏ, kinh động hai con gà trống đuôi gấm đang chọi , còn linh thử từ trong hang thò đầu , cầm con sâu ăn bẹp bẹp, chằm chằm đ.á.n.h giá nàng.
"Không hổ là linh thú, cho dù là con chuột nhỏ xíu, trông cũng lanh lợi."
Một tiếng hạc hót, Giang Nguyệt Bạch ngẩng đầu thấy hạc trắng bay tới, tao nhã đáp xuống mặt nàng.
"Thanh Phong?"
Giang Nguyệt Bạch nhận tọa kỵ của Tạ Cảnh Sơn, Thanh Phong vỗ cánh hót một tiếng, đưa cổ tới để Giang Nguyệt Bạch vuốt ve.
"Tạ Cảnh Sơn Kiếm Trủng, cho nên đem ngươi ký dưỡng ở đây ? Yên tâm đợi khỏi Kiếm Trủng liền tới đón ngươi."
Giang Nguyệt Bạch định , Thanh Phong dời bước vỗ cánh, một vẻ ăn vạ cho nàng .
"Tiêu sư thể như , những con giun đất xới đất là đặt , thể lấy hết ."
"Cút sang một bên!"
Nghe thấy tiếng động, Giang Nguyệt Bạch đầu thấy một thiếu nữ áo xám nam tu áo lam vung chưởng đ.á.n.h bay, đập mạnh xuống phía nàng xa.
Mô ——
Đàn trâu kinh sợ, điên cuồng chạy trốn.
Nam tu áo lam và hai tên tạp dịch áo xám đầy mặt thịt ngang lưng ngẩng đầu , nam tu áo lam liếc mắt nhận Giang Nguyệt Bạch, khinh miệt một tiếng, vội vàng bày dáng vẻ cung kính.
"Đây chẳng là khôi trong các linh canh sư chúng , Giang Nguyệt Bạch Giang sư của Hoa Khê Cốc , hai các ngươi, mau mau bái kiến Giang sư ."
"Bái kiến Giang sư ."
"Người là t.ử nội môn, còn mau quỳ xuống bái!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-126.html.]
Lông hạc khổng lồ che chắn mặt, Giang Nguyệt Bạch đưa cho Thanh Phong một ánh mắt an ủi, bảo nó thu cánh .
Giang Nguyệt Bạch nhanh chậm, tới bên cạnh thiếu nữ áo xám đ.á.n.h thương.
Khóe môi thiếu nữ dính m.á.u, thấy lệnh bài t.ử nội môn bên hông Giang Nguyệt Bạch, đợi Giang Nguyệt Bạch đưa tay đỡ nàng, kinh sợ né tránh, cúi đầu quỳ lạy dám dậy.
Giang Nguyệt Bạch nhíu mày, chắp tay lưng về phía đối diện, nam tu áo lam , hai lưng quỳ.
"Nếu đoán sai, ngươi chính là Tiêu Ngạn Khoát của T.ử Vân Cốc?"
Chương 087 Hắn uy h.i.ế.p
"Chính là tại hạ, Giang sư gì chỉ giáo?"
Tiêu Ngạn Khoát trông vẻ cung kính nhưng thực chất là coi thường Giang Nguyệt Bạch, ngại phận t.ử nội môn của nàng, thời gian qua né tránh mũi nhọn, hề xung đột trực tiếp.
Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch sắc lẹm, Linh Nhãn Thuật quét qua, rõ Tiêu Ngạn Khoát tu vi Luyện Khí tầng chín, hai tên thủ hạ lưng đều là Luyện Khí tầng bảy.
"Chỉ giáo thì dám, ngược một chuyện thỉnh giáo Tiêu sư , vì ngăn cản linh canh phu trong tông đầu quân cho Hoa Khê Cốc của ?"
Tiêu Ngạn Khoát vẻ mặt chấn kinh: "Ái chà Giang sư đây là gì , quả thực là oan uổng cho quá, gì quyền lực lớn như mà dám ngăn cản linh canh phu trong tông ? Đây là lời ma quỷ từ truyền , đợi tìm nguồn cơn, nhất định nhẹ tay tha bổng."
"Vậy mượn ngươi một trăm linh canh phu, Tiêu sư sẵn lòng cho mượn ?"
Tiêu Ngạn Khoát khó xử : "Cũng là giúp sư , thực sự là điều động nhiều nhân thủ như , là sư nghĩ cách khác , ái chà, xem cái đầu óc của , linh canh phu nguyện ý Hoa Khê Cốc, hiện tại linh thú linh trùng thể dùng để canh tác trong Linh Thú Cốc cũng của các cốc khác đặt hết sạch ."
"Hôm nay tới lấy chính là lô linh trùng cuối cùng thể dùng để xới đất, thật là khéo, sư bây giờ là cũng thú, mảnh đất e là thực sự trồng trọt nổi , một Hoa Khê Cốc rộng lớn như , linh canh pháp thuật của ngươi tầng năm thì ?"
"Chỉ lo trồng đất tu luyện nữa ? Nghe sư khuyên một câu, đừng ở Hoa Khê Cốc hao phí nữa, yên t.ử nội môn của ngươi , tiền mất tật mang đều là chuyện nhỏ, mất cả tiền đồ xán lạn thì ."
"Ngươi đang uy h.i.ế.p ?"
"Ta nào dám chứ? Ta là vì cho ngươi thôi."
Giang Nguyệt Bạch rũ mắt: "Hôm nay tâm trạng ."
"Hả?" Tiêu Ngạn Khoát vẻ mặt mờ mịt.
"Cho nên... ngươi chính là đang uy h.i.ế.p !"
Giang Nguyệt Bạch ngước mắt, trong mắt hàn khí tràn trề, bàn tay chắp lưng lấy Bát Trận Bàn, tức khắc phát động.
Tiêu Ngạn Khoát cùng hai tên thủ hạ kịp phản ứng, đám sương mù trắng xóa nuốt chửng, rơi mê trận biến mất thấy .
Thiếu nữ áo xám quỳ bên cạnh, cùng với những tạp dịch Linh Thú Cốc xem từ xa thảy đều há hốc mồm kinh ngạc Giang Nguyệt Bạch.
Giang Nguyệt Bạch mặt lộ vẻ kiêu ngạo, chỉnh lệnh bài bạch ngọc bên hông, quanh xung quanh bình thản : "Hắn uy h.i.ế.p ."
Đám vây xem mắt mũi, mũi tim, rời dám xem, ngay cả linh thú xung quanh cũng xua đuổi , sợ vị t.ử nội môn tính tình giận lây.
"Ngươi cũng ."
Thiếu nữ áo xám như đại xá, vội vàng bò dậy chạy trốn, hai bước đầu Giang Nguyệt Bạch, đang nghĩ gì, do dự một lát vẫn c.ắ.n môi rời .
Giang Nguyệt Bạch vỗ vỗ Thanh Phong vẫn luôn hộ vệ bên cạnh, chỉ những lúc thế , nàng mới cảm thấy sự chênh lệch về phận địa vị và quyền thế mang trong giới tu chân, khiến cảm thấy sảng khoái.
Hít sâu một , cánh mũi đầy mùi hôi thối của phân linh thú.