Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:27:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt Bạch im bặt, “Không trêu tỷ nữa, thấy tỷ cũng giỏi giao tiếp, lúc tỷ nhắc đến linh thú, trong mắt tỷ ánh sáng và chuyện cũng hăng hái mà.”

 

Vân Thường mím môi , Giang Nguyệt Bạch kéo ống tay áo tỷ , tỷ bực bội né tránh.

 

“Muội chỉ đùa với tỷ một chút thôi mà, ăn Diễm Minh Trĩ của tỷ , đợi khi về, chỗ tỷ bao nhiêu Diễm Minh Trĩ và giun đất, lấy hết.”

 

“Thật ?” Vân Thường bán tín bán nghi.

 

Giang Nguyệt Bạch gật đầu, “Thật, bên chút rắc rối, lẽ chiêu mộ Linh canh phu, mặc dù Chấn Địa Quyết, nhưng một ngàn năm trăm mẫu thực sự là quá nhiều, nghĩ cách khác để lật đất thôi.”

 

“Có thể cho mượn, nhưng trả tiền công cho Diễm Minh Trĩ, tỷ giao cho bao nhiêu con, trả đủ bấy nhiêu con, nếu tỷ... tỷ để yên cho .”

 

“Được.”

 

Gió nhẹ hiu hiu, Giang Nguyệt Bạch và Vân Thường mặc cả, bàn bạc tiền công, ngăn cách giữa hai từ từ xóa bỏ.

 

Sau khi trở nên thiết, Giang Nguyệt Bạch phát hiện Vân Thường bề ngoài nhút nhát, bên trong hoạt bát, quả thực là mâu thuẫn giữa nội tâm và vẻ ngoài, chút kỳ lạ.

 

Chủ đề về Diễm Minh Trĩ kết thúc, Giang Nguyệt Bạch vươn vai ngáp một cái.

 

Vân Thường c.ắ.n môi, hỏi: “Muội cảm thấy linh thú bên cạnh tỷ ?”

 

Giang Nguyệt Bạch vận động cổ, liếc con khỉ nhỏ trụi lông trong lòng tỷ , con Độ Nhạn trụi lông , thành thật : “Tất nhiên là .”

 

Chí chí!

 

Con khỉ nhỏ đau lòng kêu to, vùi đầu lòng Vân Thường, Vân Thường tức giận đến đỏ mặt.

 

“Tỷ... tỷ thèm chuyện với nữa.”

 

Giang Nguyệt Bạch kéo ống tay áo Vân Thường.

 

“Này , bình thường mà, những con linh thú của tỷ rõ ràng là , nịnh bợ tỷ, tại dối lòng , lẽ nào tỷ chỉ thích lời giả dối thôi ?”

 

Vân Thường ngẩn , đôi mắt đào hoa chớp chớp, dường như... cũng lý.

 

“Muội thật, nịnh bợ tỷ, nhưng cũng ác ý, ngược chính tỷ vì thấy chúng nên cho rằng chúng sẽ bài xích, coi thường, tự ti cùng với chúng, chính vì tỷ mới để ý đến ánh mắt của khác.”

 

Chí?

 

Con khỉ nhỏ ngẩng đầu Vân Thường, đầy vẻ nghi hoặc, Vân Thường nhíu mày nắm c.h.ặ.t t.a.y, thấp giọng : “Tỷ để ý, chẳng gì cả...”

 

Giang Nguyệt Bạch tiến gần, “Vậy nếu , tỷ sẵn lòng kể cho ? Dù đường về còn xa, chúng thể từ từ , bắt đầu từ chỗ Ngu Thu Trì sư thúc thế nào?”

 

Vân Thường đầu chằm chằm Giang Nguyệt Bạch, “Muội ngưỡng mộ Ngu Thu Trì ?”

 

“Tỷ chiến lực đầu Trúc Cơ kỳ, đương nhiên ngưỡng mộ, hơn nữa năm đó gia đình vì hạn hán do Hạn Bạt gây mà qua đời, Ngu Thu Trì sư thúc cùng Cổ Tuyền chân nhân diệt trừ Hạn Bạt, coi như trả thù cho , cũng một phần cảm kích đối với tỷ .”

 

“Hừ~ quả nhiên ai cũng chỉ nhớ đến công lao vĩ đại của tỷ , mà tỷ chính là một kẻ khốn kiếp đạo đức giả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-117.html.]

 

Vân Thường phản ứng khác thường, cả trở nên trầm mặc lạnh lùng, xa cách khác ngàn dặm.

 

“Con Độ Nhạn của tỷ hoan nghênh , mời xuống cho, ngay lập tức!”

 

Chương 081 Kinh hãi

 

Giang Nguyệt Bạch tâm trí linh mẫn, suy nghĩ một hồi, mạnh dạn đoán.

 

“Không lẽ... gia đình tỷ cũng là những tham gia nhiệm vụ đó?”

 

Vân Thường cúi đầu, đáy mắt phủ lên một lớp sương mù, Giang Nguyệt Bạch liền đoán sai.

 

“Xin , cố ý nhắc chuyện , là của .”

 

“Muội ! Tất cả các đều ! Ngu Thu Trì chiến thắng trở về, ai ai cũng khen ngợi tỷ lợi hại, nhưng căn bản chẳng ai quan tâm đến bốn cùng tỷ đều c.h.ế.t tay Hạn Bạt, sự hy sinh của họ, Ngu Thu Trì lấy công tích như ngày hôm nay?”

 

“Năm năm , cha tỷ c.h.ế.t năm năm, tông môn chỉ bù đắp cho tỷ một phận nội môn t.ử, mấy vạn điểm cống hiến để tỷ tự sinh tự diệt trong Linh Thú Cốc, thậm chí cũng chẳng ai đến mộ họ tế bái. Ban đầu chính Ngu Thu Trì tìm đến cửa cầu xin cha tỷ cùng, nhưng tỷ đưa họ trở về.”

 

“Tỷ tìm Ngu Thu Trì đòi một lời giải thích, ai ai cũng bảo tỷ vô lý, bảo tỷ hẹp hòi, họ đều ca tụng công đức cho Ngu Thu Trì, bắt tỷ rộng lượng chấp nhận, Ngu Thu Trì chỉ cần giả vờ bụng đến thăm tỷ vài , cho tỷ chút lợi lộc, là một đống nhảy tán dương tỷ , chỉ trích tỷ lương tâm đổ cho tỷ , tỷ đau lòng, tỷ phẫn nộ đều là sai!”

 

Vân Thường ôm đầu gối vùi đầu xuống, con khỉ nhỏ bên cạnh kéo áo tỷ cố gắng an ủi.

 

“Thì là như ...” Giang Nguyệt Bạch thở dài một tiếng.

 

“Vào ngày đó năm năm , từng ở dốc Mười Dặm tại khe Âm Phong tế bái những khuất.”

 

Vân Thường ngẩng đầu Giang Nguyệt Bạch, mặt vẫn còn vết nước mắt.

 

Giang Nguyệt Bạch khổ, “Lúc đó mới sáu tuổi, cũng chỉ là một tạp dịch t.ử, đến Vườn Vẫn Tinh, nếu nhất định sẽ đến mộ họ dập đầu tạ ơn thật t.ử tế, đó vì một chuyện mà đến mỏ Âm Sơn, mỗi năm ngày đó của mùa đông, đều đốt một ít tiền giấy tự .”

 

“Muội với tỷ những điều , để tỷ đổi cái về , chỉ cho tỷ quan điểm của .”

 

Vân Thường lau nước mắt, định thần Giang Nguyệt Bạch.

 

“Muội thấy tỷ sai, khác tỷ, nỗi đau mất cha mất của tỷ, họ quyền đại nghĩa yêu cầu tỷ chấp nhận bất cứ chuyện gì, tỷ thể đổ , thể chấp nhận lời xin của Ngu Thu Trì, thậm chí tỷ g.i.ế.c tỷ cũng chẳng sai.”

 

“Thật ?”

 

Sống mũi Vân Thường cay cay, bấy nhiêu năm qua, đầu tiên với tỷ rằng, tỷ sai.

 

Giang Nguyệt Bạch khẽ dang rộng tay, “Tỷ thấy giống hạng vì nịnh bợ tỷ mà lời giả dối ? Thứ tỷ mất là cha , so với điều đó, những lời khác bất kể là gì, đều là rác rưởi!”

 

Cảm giác công nhận, thấu hiểu khiến sự uất ức bao nhiêu năm của Vân Thường trào dâng, tỷ c.ắ.n môi rơi lệ.

 

“Ông nội từng với , thể khiến cả thế gian đều yêu thích , khác cũng nghĩa vụ nhất định yêu thích . Người khác ghét , vẫn là , đổi bất kỳ ai, cũng cần đổi bản để nịnh bợ bất kỳ ai. Muội chỉ cần thuận theo nội tâm của chính , chấp nhận cái và cái của bản , khiến vui vẻ là đủ .”

 

“Ân oán giữa tỷ và Ngu Thu Trì, một ngoài như tiện bình luận, nhưng nếu tỷ vì ân oán mà nhún nhường né tránh, khó chính , thì đó mới là của chính tỷ, trách ai. Hôm nay nhắc chuyện buồn của tỷ là của , tại đây xin tạ với tỷ.”

 

 

Loading...